Câu chuyện

Tuổi trẻ.

             Hôm nay bạn nói với mình là: bạn cứ sợ tuổi trẻ trôi qua mà không làm được gì cả, bạn nghĩ rằng tuổi trẻ là khoảng thời gian ra trường cho đến lúc lấy chồng, khi bạn lập gia đình và có những đứa con thì đồng nghĩa với tuổi trẻ của bạn sẽ chấm hết. Có lẽ với bạn – một đứa con gái độc lập, thì tuổi trẻ với bạn là quãng thời gian bạn chưa có mối bận tâm nào khác ngoài chính mình, là khi bạn còn độc thân vui tính, và khi có gia đình rồi, mối quan tâm lớn nhất của bạn bị chuyển hướng đi, bạn không có toàn thời gian dành cho cá nhân bạn nữa, thì khi ấy, tuổi trẻ sẽ khép lại, thân ái chào tạm biệt bạn và quay đầu. Bạn làm mình nhớ tới bài viết của anh Pilot, lúc ấy mình cũng sợ như bạn, còn bây giờ mình không còn sợ nữa, và mình hiểu hơn về những điều anh ấy từng viết. Trong bài viết ấy có câu mình rất ấn tượng, đó là câu:

“Tuổi trẻ không phụ thuộc ở con số, mà nằm ở khoảnh khắc….Nếu em thức dậy mỗi ngày, được sống với người em thương, làm những thứ mang lại cho em hạnh phúc, đi tới một vùng đất lạ mà mình luôn mơ đến, thỉnh thoảng làm cái việc điên rồ mà em chưa từng làm, thì chẳng phải mỗi khoảnh khắc của cuộc sống đều là tuổi trẻ hay sao?….”

(Trích bài viết của anh Pilot,                                                                                                      https://www.facebook.com/thetravellingpilot/photos/a.638932949608676.107374183.562053260629979/709269299241707/?type=3)

Mình nghĩ tuổi trẻ là suy nghĩ trong tâm hồn của mỗi người. Mình nghĩ tới chị Lem -anh Linh, chị Phương Mai, anh Khoa,…. có lẽ họ sẽ không bao giờ già. Bởi họ sống theo đúng lý tưởng của mình, họ có một trái tim tràn đầy nhiệt huyết và yêu thương.

        Mình sống ở đây chả quan tâm tới ngày tháng năm, cứ an bình sống mà thôi. Hôm nay bọn mình đi picnic, mang theo đàn và đồ ăn, tụi mình cùng đàn hát vui vẻ, ngắm hoàng hôn trên một tảng đá trên đường đi Séo Mý Tỷ, thả mình xuống tảng đá, nhắm mắt, lắng nghe tiếng thiên nhiên hòa với tiếng đàn và tiếng ca của bạn bè. Mình cảm thấy hạnh phúc, chỉ một hành động nho nhỏ vậy thôi nhưng mình cảm thấy trọn vẹn, khi mình biết đủ thì sẽ cảm nhận mọi thứ xung quanh một cách an nhiên và đẹp, vẻ đẹp bình dị. Rồi  mình chơt nghĩ, sống kiểu này có lẽ mình mãi chẳng bao giờ già đi.

           Mình cũng từng sợ rất nhiều, nhưng rồi mình nhận ra khi mình cứ nghĩ nhiều thì mình sẽ hành động ít đi. Nên bạn đừng sợ nữa, hành động thôi. Lắng nghe tiếng nói trong trái tim bạn, và dám mạnh mẽ thực hiện nó.

Thu Thắm

Viết cho anh

Thoa – một chữ duyên

         Hôm nay cậu nói với tớ là cậu sắp rời đi, tớ thấy buồn vì thời gian tới sẽ không gặp được cậu, Tả Van sẽ mất đi một màu sắc tuyệt vời. Hôm bửa tớ nói với Nguyên là Tả Van không phải điểm dừng chân cuối cùng của tụi mình, tớ cũng nghĩ rằng cậu sẽ rời đi trước tớ, nhưng vẫn không ngờ nhanh vậy. Cảm giác trong lòng trống vắng, nhưng tớ vui vì cậu tìm thấy con đường khiến cậu hạnh phúc hơn. Thật ra an nhiên là cảm giác từ tâm mình chứ không phải bởi vì khung cảnh yên bình khiến mình an nhiên.

         Lúc tớ rời Kiwi nơ farm, Anh Hiển nói với tớ rằng: “Anh biết sau này em sẽ đi con đường nông nghiệp tự nhiên, nhưng có lẽ không phải bây giờ”, lên đây là một bước ngoặc trước khi tớ có khu vườn của riêng mình, làm chủ trọn vẹn mọi thứ trong cuộc sống, làm chủ thời gian của bản thân. Chả biết sao, tớ có một cảm giác mãnh liệt, nó nói với tớ rằng sau này cậu cũng sẽ đi con đường giống tớ, giống chị Lem – anh Linh, nhưng có lẽ chưa phải lúc này. Tớ vẫn luôn mong rằng sau này chúng ta là hàng xóm của nhau, khu vườn trong mơ của tớ, tớ có nhắc tới trong bài giới thiệu về blog này, cũng đã kể với cậu. Một ngày nào đó, cậu muốn dừng chân lại, cảm thấy thích khu vườn trong mơ của tớ thì chúng ta cùng xây dựng, cùng làm hàng xóm. Lúc đó chúng ta sẽ làm chủ trọn vẹn cuộc đời của mình, cùng mang màu xanh tới cho khu vườn an nhiên, cậu có thể làm mọi thứ cậu thích, mang theo đàn ra vườn, đàn hát bất kì lúc nào, và tớ cũng vậy, có thể nghe cậu đàn rồi đọc sách hoặc viết. Tớ sẽ viết mọi thứ tuyệt vời ở khu vườn của chúng ta, viết những điều chúng ta cảm nhận ở đây, về những con đường chúng ta đã đi qua, những con người chúng ta đã gặp,….. Chúng ta sẽ làm chủ lương thực của mình, thừa thì cho hoặc đem bán. Có khi nào đó, cậu nổi tiếng với ghita, cậu bắt đầu sáng tác, lâu lâu ra khỏi vườn, đi chơi, đi diễn kiếm chút tiền, tùy cảm hứng thôi; còn tớ thì viết, có khi một ngày nào đó tớ trở thành nhà văn, có sách xuất bản. Lúc đó chúng ta có tiền, nếu có hứng thì để vườn lại rồi đi chơi một vòng, vườn chúng ta phát triển tự nhiên mà, chúng ta cứ đi chơi, những sinh vật trong vườn tự cân bằng với nhau. Khi chúng ta làm chủ thức ăn, khỏe mạnh thì có tiền hay không cũng không quá quan trọng, chúng ta không truy cầu nó, nhưng nó đến thì chúng ta cứ dùng thôi.

          Tớ cảm thấy may mắn vì lên đây, để rồi gặp được cậu, chúng ta còn có một thời gian ở gần nhau. Chị Quyên cứ hay nói: “em rất may mắn vì đi đâu cũng gặp được người tuyệt vời”. Tớ tới đâu là những người ấy sẽ tới hoặc sắp rời khỏi. Và cậu cũng là một trong những người tuyệt vời ấy. Tớ chả hiểu rõ về năng lực làm việc của cậu lắm đâu, dù mọi người nói cậu giỏi lắm, tớ đơn giản chỉ rất quý cậu, thích tâm hồn của cậu. Một bạn Thoa bình dị, cá tính, nhưng nội tâm đôi lúc cũng còn yếu đuối, một bạn Thoa cầu toàn, đôi khi sự cầu toàn ấy gây cho cậu mấy cái rắc rối. Là một người bạn đặc biệt của tớ ở Tả Van. Tớ đã rất sợ hãi khi ở một mình tại đây – một nơi tớ không có bạn bè, nếu không gặp được cậu và Anh Hoa có khi nào đó quá sợ hãi, rồi tớ bỏ đi, sau đó hối hận thì sao nhỉ. Cảm ơn duyên phận đã cho chúng ta gặp nhau, thế nên nhắc đến cậu thì tớ chỉ nghĩ ngay tới chữ duyên. Cậu nói: “Tớ lên đây củng cố niềm tin cho cậu”. Và cậu cũng vậy, củng cố niềm tin cho tớ, khiến tớ tin vào bản thân mình hơn, làm thêm nhiều điều tuyệt vời hơn, và yêu mảnh đất này hơn. Nói tới đây tớ lại không muốn cậu đi nữa rồi. Nhưng làm sao nhỉ, cậu phải đi thôi, đó là con đường cậu chọn, con đường khiến cậu hạnh phúc hơn, sống là chính mình hơn. Tớ tin rằng rồi tớ và cậu sẽ cùng xuất hiện một nơi nào đó cùng nhau. Ai biết đâu, một ngày nào đó tớ cũng đi theo cậu thì sao. Lúc tớ ở farm, chị Quyên nói  khi chị ra nước ngoài tình nguyện sẽ dẫn tớ đi cùng, lúc đó tớ đồng ý luôn, mặc dù lý trí chưa kịp suy nghĩ, nhưng những câu nói lúc mọi thứ chưa kịp đắn đo suy nghĩ mới chính là câu trả lời từ sâu thẳm trong trái tim mình. Chị ấy nói với tớ, em còn muốn nhiều thứ, em đang còn mâu thuẫn lắm, một mặt muốn đi ra ngoài cho thỏa lòng mong muốn, một mặt thì muốn yên ả trong khu vườn. Nhưng lúc tớ lên đây thì tớ hiểu rõ điều mình muốn là gì, cũng không còn mâu thuẫn nữa, thế nên lúc chị Lem – anh Linh lên đây đã cảm thấy tớ vững vàng hơn nhiều. Từ lúc đó, tớ chả còn khao khát mãnh liệt là muốn đi chổ này chổ kia nữa, có lẽ khi tâm mình rộng mở thì đi hay không cũng vậy. Ở đây mỗi ngày tớ lại gặp những con người mới, với những tính cách và cách sống khác tớ, cảnh vật ở đây đều thay đổi mỗi ngày, và cùng một cảnh vật nhưng ta đi với những người khác nhau thì cảm nhận sẽ khác nhau.

           Nghe cậu hát thì tớ mới bắt đầu nghe nhạc của chị Lý, chi Lem nói rồi cậu có một tâm hồn trong trẻo để hát nhạc của Lý. Có thể nhiều người hát, nhưng đến bây giờ tớ mới chỉ cảm nhận thấy điều đó ở cậu. Anh Hoa cũng hát, nhưng cái trong sáng của Anh Hoa khác cái trong trẻo và sâu lắng của cậu.

           Tớ nhớ hết kỉ niệm của chúng ta đó, lần đầu gặp là khi có chị Lem – anh Linh ở đây; lần thứ hai lúc cậu đi chợ, ghé vào đây ăn tối với tớ, tối đó có bạn khách ở Gỗ thấy cậu nói chuyện hay quá, rồi ngày mai lên lazy liền; lần thứ ba là cậu xuống đây ngủ với tớ, chúng ta nói chuyện với nhau rất nhiều, rồi cậu ngủ thiếp đi; lần thứ tư là lúc ở Gỗ mất điện, tớ sợ quá nhắn tin cho cậu, nhưng trên lazy có nhiều khách quá nên cậu không thể xuống;… rồi chúng ta cùng đi chợ, cùng ngồi ở bàn ăn trong bếp của Gỗ nói chuyện, ăn trái cây, cùng đi bộ lên lazy, hôm nay thì đi picnic. Cái hôm mà tớ hiểu rõ về cậu hơn là lần thứ hai cậu xuống Gỗ ngủ cùng tớ, chúng ta đã nói thật nhiều chuyện với nhau, kể cho nhau nghe nhiều điều, lúc đó tớ mới biết: ừ nhỉ, bạn Thoa cá tính của mình cũng mềm yếu lắm cơ, còn tớ nhìn bề ngoài hiền hiền nhưng nội tâm lại khá mạnh mẽ. Tính cách của hai đứa hoàn thiện cho nhau nhiều, điều chúng ta học được nhiều nhất trong khoảng thời gian này có lẽ là sự bao dung và lắng nghe tiếng nói trong trái tim mình.

          Tớ sẽ học đàn, bài đàn hoàn chỉnh đầu tiên tớ sẽ đàn cho cậu nghe. Chúng ta gần xa nhau rồi, tớ sẽ quý trọng khoảng thời gian còn lại, tớ sẽ siêng lên lazy, cậu cũng vậy, cố gắng dậy sớm, đi bộ quanh làng với tớ, có thời gian xuống ngủ ở phòng gác mái của tớ.

          Lời cuối cùng muốn nói với cậu là đừng quá ép bản thân mình quá, cũng không cần khư khư phải thực hiện điều gì ấy, không phù hợp thì mình chuyển hướng, cứ làm theo điều cậu muốn thôi. Mình chỉ có thể giải quyết được vấn đề của chính mình thôi, còn chuyện của người khác mình cố gắng tốt nhất có thể là được. Ví dụ việc sử dụng bao nilon ấy, nói với cậu xong tớ cũng sẽ thế.

          Duyên tới rồi duyên đi, chúng ta gặp được nhau là tốt rồi, rồi mọi người sẽ xa nhau, nếu đi cùng một con đường thì chắc chắn sẽ gặp lại ở một địa điểm. Tớ sẽ rất nhớ cậu, nhưng rồi tớ và Anh Hoa sẽ ổn thôi. Tớ nói với Anh Hoa buồn chỉ là cảm giác mình buồn cho chính bản thân mình thôi, buồn vì mình không còn gặp được họ nữa. Nên bọn tớ vẫn buồn cho bản thân hai đứa, nhưng sẽ vui cho sự lựa chọn của cậu.

        Cậu chưa đi nhưng tớ bắt đầu nhớ cậu rồi. huhuhu………huhu……….huhuhu……….

Thu Thắm

Tản mạn

Lan man.

           Lúc sáng lên facebook một tí, tự dưng lướt trang chủ thấy hình bạn bè mặc đồ đẹp đi cafe, rồi đồ ăn ngon,… tự dưng cảm thấy cuộc sống ấy xa mình vạn dăm rồi đó. Mới một năm rưỡi trôi qua, một năm nghĩ về cuộc sống đơn giản nhẹ nhàng, hòa nhập với thiên nhiên, nữa năm thực hiện được điều đó mà cảm thấy quá khứ sống ở nơi nhộn nhịp, phát triển xa lắm rồi ấy. Nói thật chứ, bây giờ quay lại cũng chả biết làm sao, có lẽ chả hòa nhập được với nhip sống.

           Mình ở đây buổi sáng ngủ dậy sớm đi dạo quanh bản, mỗi lần đi là biết thêm một con đường, cũng thú vị lắm. Lúc đi một mình thì đi quanh quanh đây thôi, còn khi dẫn khách đi thì chọn mấy con đường mình chưa đi bao giờ ấy, khách hỏi con đường này dẫn tới đâu, đẹp không? mình trả lời tao chịu, lần đầu đi sao biết, nên cảm xúc của mình và khách giống nhau khi khám phá ra những điều thú vị trên đường. Đi một vòng về thì mang túi để đi chợ, mua đồ ăn của người bản địa, siêng thì nấu đồ ăn sáng, lười thì ăn bắp, mà toàn phải siêng vì lâu lâu họ mới bán bắp mà.

           Buổi ngày thì ở nhà, rảnh rảnh thì đọc sách, mà tới đây ba tuần rồi cũng đọc được vài trang thôi, chỉ đọc lại thư bạn viết cho mình. Lâu lâu lại đi quán nói chuyện với chị ở đó rồi biết thêm được nhiều thứ hay ho quanh bản.

          Buổi chiều chiều thì đi dạo quanh bản với khách, lần nào đi dạo buổi chiều cũng ghé lên Lazy Crazy chơi.

            Buổi tối thì nấu ăn, viết blog.

            Eo ơi, viết ra mới thấy cuộc sống của mình đơn giản làm sao.

            Quyết tâm ngày mai thiết kế lại vườn hoa và trồng vài cây rau mới được.

          Cuộc sống hiện tại của mình thì đơn giản cực kì, sống đơn giản, ăn uống đơn giản, suy nghĩ đơn giản, nhu cầu đơn giản.

          Tự dưng nghĩ vu vơ là có nên mua cái túi làm từ cây đay không? Thấy đẹp, thấy thích, đồ thủ công 100%, rất chắc và bền, đẹp một cách đơn giản, thô sơ. Có thể dùng để bỏ nhiều thứ, nhưng mình cũng không thật sự quá cần, có thể dùng túi vải để thay thế. Hazz. Nhưng mà lại rất thích. Đó, thế nên người ta mới nói để buông bỏ chấp niệm của con người là điều rất khó, sự chấp phá đó Đức Phật đã phải dùng kinh Kim Cang – hàm ý phải dùng một thứ cứng rắn như kim cương để tiêu diệt sự chấp mê trong đầu óc con người. (Câu này trích sách “Cuộc cách mạng một cọng rơm”)

Thu Thắm

Viết cho bạn

Phượng – tâm hồn tự do

          Mấy hôm cứ nói sẽ viết về mày, mà chả biết sao dạo này lười thế, có lẽ thời tiết ở đây khuyến khích con người ta lười hơn hay sao ấy. Hôm qua chị Hoa tới đây nè, rồi kể về những chuyện lúc xưa, về nhóm thuyết trình của tụi. Nên hôm nay có cảm hứng viết, có lẽ mọi thứ đến lúc thì viết thôi.

         Chúng ta quen nhau lần đầu ở CLB Kỹ năng, hồi đó cũng không tiếp xúc nhiều, do năm nhất tao giành tâm huyết cho Đoàn khoa, những hoạt động trong CLB cũng không tham gia quá nhiều, nên cũng không thân với các bạn trong CLB. Vậy mà sau này lại chơi thân với các bạn Skill hơn, mọi người dễ thương lắm, lúc đi tham dự lễ tốt nghiệp của từng khoa, mấy đứa k13 ủ ê hẹn nhau đi, tới trường thì gọi điện í ới để tập trung, sau khi xong lễ thì đi ăn uống cùng nhau, cùng trò chuyện, còn có thêm mấy em khóa dưới dễ thương và những anh chị khóa trên dễ mến. Hôm tốt nghiệp ấy, tao nhận được một bó hoa hồng của chị Phụng Tiên, chị ấy nói bí mật, chị chỉ mang có một bó tặng em thôi, chị kể về buổi sinh nhật CLB vào năm 3 ấy, lúc ấy tao ngồi gần chị, nói chuyện cùng chị, mà nói gì cũng quên rồi, bởi vì sau khi ra trường chị cũng bị khủng hoảng một thời gian, có lẽ sự tích cực của tao đã giúp chị được chút gì đó trong giai đoạn này, nên chị tặng hoa cho tao, như một lời cảm ơn, thể hiện sự quý mến (Xin lỗi chị Tiên đã kể bí mật này ra, em đã giấu nó một năm rồi ấy, nhưng mà bí mật nhỏ này dễ thương quá, em kể xong chắc Phượng gato lắm). Có một hôm trước khi tốt nghiệp, lúc đó cũng có nhiều bạn đi làm rồi, hẹn các bạn k13, hẹn lên hẹn xuống thì cuối cùng cũng gặp mặt được nhau, hôm đó có 7 người thôi, mà vui quá trời đất, cảm giác nó thân thương lắm kìa. Hôm đó chả có mày, nhưng mà mày đã cho tao mượn xe máy, giờ cao su là đặc điểm lớn của CLB mình, chờ lên chờ xuống cả 2h mới tụ tập được 7 đứa, đi ăn xong rồi tụi tao tới quán cafe – một quán ở quận 2 ấy. Chắc mày chưa tới đây lần nào, cái quán mà chạy dọc sống Sài Gòn ấy, tao còn chả nhớ tên quán nữa, sao mày biết được nhỉ.

            Mấy cái thù oán này nọ giữa chúng ta thì cũng kể hết trong thư hai đứa hay viết cho nhau rồi. Chúng ta bắt đầu thân với nhau là lúc nhóm thuyết trình hoat động, tại đây tao đã có những người bạn tuyệt vời, cảm thấy may mắn khi lập nhóm và có những người bạn quý mến mình cùng tham gia. Cảm ơn mày nhiều phượng à, mày cũng đồng hành với tao trong những giai đoạn khó khăn khủng hoảng nhất. Mày còn nhớ lần tao khóc huhu trong thư viện trung tâm khi Tấn chê tao không? làm tao khóc trong nhà vệ sinh hết 30 phút, rồi phải đợi 30 phút để mắt hết đỏ, sau đó gọi mày tới đón. Sau đó tao bắt đầu học cách lập luận, cách quản lý nhóm, cách thuyết trình,… thời gian đó buổi tối nào tao đi học anh văn về tụi mình cũng ngồi ở B2 để ăn trái cây dĩa hết trơn, tốn kém quá chừng. Tao với mày chơi trò chơi, đọ sức về lĩnh vực nào thì tao cũng thua mày, trừ luật ra. Haha, một đứa ghét cay ghét đắng môn luật như mày thì sao mà hiểu được luật nó cũng thú vị lắm chứ. Hồi đó có đợt tao với mày cãi nhau, mày cũng đã chủ động trước, nhưng mà tao thì cảm giác khó mở lòng lại ấy, nhưng may mắn một thời gian sau chúng ta chơi lại với nhau. Mà qua lần cãi nhau đó hai đứa cũng hiểu hơn về tính cách của nhau. (đọc đến đoạn này có lẽ mày sẽ nghĩ, tao chả hiểu gì về nó hết, nó viết gì mà mình không hiểu nhỉ. Haha).

           Tụi mình cũng hay đi xem phim, tao mà đi ra rạp thì chỉ có đi với mày vào Thảo thôi. Mày thì thích xem phim siêu anh hùng nên đa số chúng ta coi thể loại này, nhưng mà nói thật coi xong tao chả hiểu cái gì hết, chắc giống cảm giác của mày khi xem phim tình cảm. Đôi khi mày dẫn tao đi xem phim mà mày ngủ mất tiêu, tao cũng buồn ngủ nhưng tiếc tiền quá nên cũng ráng xem, tao mà ngủ trong khi mày thức chắc có chuyện, thế mà mày lại chuyên gia ngủ khi tao thức xem phim. Mày thích đi xem phim buổi tối ở rạp Thảo Điền, có lẽ tại cái rạp ấy buổi tối ít người, mày tha hồ chiếm chổ mà ngủ. Nhắc tới phim mới nhớ, mày có nhớ cái bộ phim Tây Ban Nha đó không? cái bộ phim mà sợ sợ ấy, lúc đó tao với mày mua ghế đôi ở hàng cuối cùng, nhưng chổ bên cạnh không có người, mày chui qua đó ngồi, xem tới cảnh ghê ghê, tao sợ quá, qua ngồi với mày, mà mày cứ đuổi tao về, mà cái bộ phim đó sợ quá đi. Lúc đi xem phim thì tao có thói quen mang hai cái áo khoác, một cái để mặc, và một cái để đắp. Có một hôm tao mang có một cái, rồi than lạnh quá, mày nhường áo khoác cho tao, trong khi mày cũng lạnh, sau đó  thì mày lấy một cái áo phong trong balo mặc chồng lên, nhưng cái đó nhỏ hơn cái mày đang mặc nên mày phải mặc nó vào chồng nó vào trong, nhìn cũng mắc cười, nhưng cảm động. Chị Hoa nói nếu mày là con trai thì chị sẽ dùng toàn bộ chất xám của chị ấy để cưa đổ mày.

             Lúc chúng ta đạp xe đi Vũng Tàu ấy, có lúc tao mêt quá, mày đã đẩy phía sau cho tao, tao nghĩ chắc cũng 5 km ấy nhỉ. Lúc ấy tao thật sự hết sức rồi chứ không phải là không cố gắng đâu, nhưng mà lần đó tao đã vượt qua được giới hạn của mình, sau này tao có thể đi xe máy, có thể tự đi đây đó một mình. Lúc đạp xe về mày nhường cái xe đạp dễ đi cho tao, nhưng cái xe ấy phanh lại không ăn, nên mỗi lần xuống dốc mày lại đổi xe cho tao. Rồi lúc tao tức giận ở đoạn cầu ấy, lúc tao nổi cáu lên chỉ muốn vứt xe đạp đi luôn thì mày đã kiên nhẫn nói với tao, mình đã hứa với Vân rồi thì phải đạp lên quận 1, nếu tao không đi thì mày vẫn sẽ đi, lý do tao nổi cáu là do mày đi xe không chờ tao nên tao bị mấy đứa kia chọc, suýt té mấy lần, làm tao sợ muốn chết, mày biết gan tao bé tí rồi mà cứ dọa. Lúc chúng ta dừng lại uống nước ở suối tiên, mày nói với tao “sau này giám chơi thì giám chịu, dù người ta có nhiều sức hơn mày cũng không có nghĩa vụ phải nhường cho mày.”, nên sau này tao tự lập lắm rồi. À, lúc đap xe mày cũng nhường cho tao miếng nước cuối cùng luôn, mặc dù mày cũng rất khát. Mày cũng nhường cho tao nhiều thứ lắm, tao nhớ hết đó.

            Lúc tao mới đi xe máy, tay lái còn run run, sợ thế mà mày cũng giám cho tao chở, mày cứ khuyến khích tao đi mãi. Tao còn gây tai nạn cho mày mấy lần, một lần ở siêu thị gần trường mình ấy, khi ở bãi đỗ xe, mày nói tao lách qua bên kia rồi đỗ xe, tao nói hẹp lắm, tao đi không được đâu, rồi mày lại nói “mày có thể làm được”. Vậy là tao lách qua, cuối cùng lại quẹt trúng xe kia, hại mày đi trật một ngón chân, còn phải nhanh chóng nhảy xuống để giữ cái xe kia cho khỏi bị ngã nữa. Còn có lần lái xe từ nhà mày qua chổ làm, lúc dừng đèn đỏ, mày nói tao lách qua chiếc xe kia để lên phía trên đi, cuối cùng tao cũng hại mày bị quẹt trúng chân. Rồi nguy hiểm nhất vẫn là lúc chúng ta lái xe đi leo núi, lúc tao vượt qua ngã tư ấy, chả biết lúc đó sao tao nghĩ đó là đường ưu tiên, thế là cứ bình thản lái, còn tăng tốc nữa. May mắn là dừng lại đúng lúc, không là chúng ta bị xe tải tông rồi, cái khoảnh khắc ấy tự dưng tỉnh giấc, bóp phanh lại, chỉ còn mấy phân nữa là chúng ta toi thật luôn. Sau đó mày nói với tao: “Nếu lỡ mày gây ra tai nạn cho tao thì mày không thể đền bù cho gia đình tao được đâu. Mạng người chỉ có một thôi nên sau này mày phải đặc biệt cẩn thận khi chở người khác”. Từ đó tao không giám đi nhanh nữa, mà lâu lắm rồi tao cũng không lái xe máy.

           Giai đoạn sau khi ra trường tao bị khủng hoảng thời gian khá dài, lúc đó cũng nghi ngờ bản thân mình nhiều. Mày nói với tao là: “Dạo này tao thấy mày hơi lung lay, mày không còn vững tin như lúc xưa nữa. Có chuyện gì xảy ra với mày vậy. Mày phải tin vào bản thân, đừng lo lắng chuyện gì hết, phải tin vào bản thân mới có thể làm tất cả mọi việc, tự kỉ tốt cho tương lai nên cứ ở nhà lo học cho đàng hoàng”. Lúc đó tao mất niềm tin vào mình khá nhiều. Bình thường trong thi cử tao luôn nhận định rõ năng lực của mình, có chiến lược hợp lý. Nhưng cái vụ TOEIC tao đã tính rõ ràng, biết năng lực của mình ở đâu, đầu tư cho những phần mình giỏi, đáng lẽ kết quả phải như tao tính toán chứ, nhưng mà hai lần đều bị lệch, có thể do tao không thể tập trung trong thời gian dài được. Lúc đó tao cũng bị cắt viện trợ từ gia đình, nên tài chính khó khăn, mày đưa tiền cho tao đi thi TOEIC và bằng lái xe, đến bây giờ tao còn chưa có bằng lái xe nữa, tao lười thi quá.

           Trước lúc mày đi nước ngoài, tao với mày đi ăn, rồi đi sửa xe máy, trong lúc chờ  mày nói với tao “Thắm à, mày là đứa tốt với tao vô điều kiện, mà tao thấy chả giúp gì được cho mày, chỉ toàn làm nhờ mày cái này cái kia thôi”, Tao nói là mày giúp tao nhiều lắm, tao cũng học đươc nhiều từ mày, như vậy là đủ. Rồi mày bảo như là gián tiếp giúp tao chứ không phải trực tiếp ấy. Nhưng dù thế nào thì đối với tao cũng đủ rồi, mày tốt với tao, tao cũng tốt với mày. Lúc ngồi ăn bánh cuốn mày còn nói: “Pé đen à, tao nghĩ rồi sống thì phải có phong cách, phải khác biệt. Mày không cần phải hòa mình giống mọi người, cứ là mày thôi, mày khỏi dưỡng da gì cũng được, cứ đen đen thế này để khi người ta nhắc tới mày thì nhớ ngay là Pé đen”. Nhắc tới vụ này mới nhớ, hôm bửa mày dẫn đồng nghiệp tới chổ tao làm còn nói là “Giới thiệu với mọi người đây là Pé đen“, hại tao ngại gần chết, mà bây giờ cũng quen rồi.

          Lúc mày đi nước ngoài, tao làm một cái sổ tay lớn, nói với bản thân là một năm mày đi, tao cũng phải cố gắng thật nhiều để tiến bộ lên. Mà cuối cùng mọi thứ lệch tông hết trơn, chả theo cái kế hoạch vạch ra trong sổ gì hết. Nhưng tao hài lòng với cuộc sống này, cũng sống như mày đã nói là sống như chính mình và có phong cách riêng. Lúc đi qua đó, mày còn gửi thư về cho tao ngay vào hôm sinh nhật tao nữa chứ, chắc mày cũng vất vả khi tìm người để gửi về nhỉ. Lúc mới qua cũng hay nhắn tin cho tao, cảm giác như chúng ta quay lại cái thời tao một mình ra Đà Nẵng để thực tập, còn mày thì ở trọ một mình ở Sài Gòn ấy.

           Lúc tao nói cho mày về cuộc sống tao muốn lúc này, mày kể cho tao về chị Lem, nhờ vậy tao đã có những khoảng thời gian tuyệt vời ở Đà Lạt, gặp được anh chị ấy là điều may mắn đối với tao, và đó là những người tao cực trì tôn trọng và quý mến trong đời. Bởi vì tới Đà Lạt nên tao mới có được cái nhìn rõ ràng về những điều mình muốn.

          Còn nhiều kỉ niệm của hai đứa lắm, mấy năm sao mà viết hết được, nên chọn lọc vài sự kiện tao cảm thấy quan trọng để viết thôi. Còn mấy cái vụ đi ăn uống của tui mình, rồi cãi nhau chí chóe vụ đi xe và bao nhiêu vụ khác khi mày thì làm cái gì cũng với một tâm hồn tự do, còn tao thì muốn cẩn thận và làm đúng quý định. Nhắc tới pháp luật lại nhớ cái vụ luật thuế. Đợt đó lớp mày cũng học thuế, lớp tao cũng học, tưởng là giống nhau ai ngờ khác nhau nhiều đến thế, tao học thuế bao quát, còn mày chỉ tập trung vào thuế xuất nhập khẩu. Mày nói mày đọc không hiểu, tao đọc rồi giảng lại cho mày, mà đọc xong tao chả hiểu cái gì, nghiên cứu cả buổi trời, tốn một đóng chất xám, cuối cùng mày đã nhờ một em baby cute lớp mày giảng cho, vậy mà còn hành tạo đọc mấy thứ khó nhằng ấy.

          Tao còn nợ mày một cái ly in logo Bacelona – quà tặng tốt nghiệp của mày, lúc đó vẫn chưa tìm ra, nếu mày vẫn còn cần thì tao sẽ chú ý và sẽ tặng một cái. À, hay tao đặt người Mông ở đây vẽ hình logo rồi nhuộm tràm hoặc thêu gì đó cho mày nhỉ. Mày có thích không, thủ công 100%, mày thích loại nào, tao đặt người làm cho mày nhé.

           Cuộc sống của tao ở đây ổn lắm. Tao sống là chính mình, đơn giản, thoải mái, nấu đồ ăn ngon. Khi mày lên thăm tao thì tao sẽ nấu đồ ăn cho mày.

           Lúc nảy đang viết thì chợt nhớ có ý nào ấy muốn viết, mà lúc bắt tay viết thì quên mất, nên thôi cứ vậy đã, thiếu thì sau này bổ sung.

       Cảm ơn mày vì tất cả. Cảm ơn đã giúp tao nhận ra nhiều điều trong cuộc sống, lối cái đứa nguyên tắc cứng nhắc, hay học ra ngoài, và khi tao có khó khăn, chông chênh , bế tắc thì mở ra những con đường hoặc nói cho tao về những người có thể giúp tao biết về những con đường ấy. Cảm ơn vì đã luôn tổn trọng  và ủng hộ tao tuyệt đối.

Thu Thắm

Câu chuyện

Môi trường.

         Từ trước đến giờ thì mình cũng là đứa có ý thức bảo vệ môi trường, cũng hạn chế sử dụng bao bì nilon, thấy rác dọc đường cũng lượm vứt, không xả rác bừa bải, tắt điện khi không sử dụng, tiết kiệm nước,… Rồi từ khi mình đọc mấy quyển sách, tiếp xúc với những người bạn bảo vệ môi trường mới thấy mấy cái hành động của mình nhỏ xíu à, có nhiều thứ để làm lắm. Vậy là mình bắt đầu thực hiện những điều nhỏ bé, đầu tiên là không mua áo quần nữa, dùng từng đó đủ rồi, bởi vì cây bông để tạo nên áo quần ấy, chiếm ít diện tích gieo trồng lắm, mà gây ô nhiểm môi trường thật nhiều (số liệu thì mình nhớ không rõ nên sẽ không nêu ra, nhưng là một con số rất lớn, mình đọc xong cũng bất ngờ), và tốn rất nhiều nước để tưới. Rồi mình bắt đầu tiết kiệm điên nè, không sử dụng thì tắt điện, không sử dụng mạng thì tắt kết nối, cái gì có thể giặt tay thì giặt, có thể phơi khô thì khỏi sấy,… điện từ chổ sản xuất đến tay mình tiêu dùng là tiêu tốn 50% rồi (đọc con số xong cũng mất hồn). Tiếp theo là không mua sách nữa, trao đổi sách với mọi người, bởi vì giấy là làm từ cây – mình là cái đứa rất thích mua sách, thường trích 10% thu nhập cho việc mua sách; không mua chai nước khoáng nữa; không dùng khăn giấy, không dùng giấy vệ sinh; và sắp tới sẽ dùng cốc nguyệt san.

           Mình lên Tả Van và gặp được Thoa, buổi đầu tiên là nghe Thoa kể về những việc bảo vệ môi trường của bạn ấy, rồi những khó khăn khi thay đổi thói quen của mọi người,… thế là mình quyết định sẽ không sử dụng bao nilon.

           Hàng ngày mình, Thoa và Anh Hoa sẽ xách giỏ hoặc gùi đi chợ. Mấy đứa bỏ hết mấy món ăn khoái khẩu, không ăn bim bim, kem, bánh kẹo,… cả món mì tôm cứu đói mỗi khi mình lười cũng bỏ luôn. Chúng mình phân loại rác, đồ ăn thừa sẽ cho heo nhà hàng xóm, rác hữu cơ thì đem đi bón cho cây,…

           Có một hôm Thoa kể cho mình nghe về album “100 việc nhỏ nhặt tớ làm cho trái đất trong 100 ngày”. Thoa nói làm được cũng kha khá hình rồi mà chưa có thời gian up lên, và nói rằng Thắm cũng làm đi. Mình cũng hứa làm rồi, nên chắc chắn sẽ làm. Thế là nhờ Thoa lại có một đứa không sử dụng bao nilon, rồi có đứa sắp làm album. Mình cũng kể cho bạn mình nghe về điều đó, mình cứ làm, rồi dụ dỗ những người bạn thân xung quanh mình làm theo.

          Kiểu như sống đến một thời gian, bạn nhận đột nhiên mình nhận ra mình quá vô tâm với môi trường này rồi, đã đến lúc sống có trách nhiệm với những thứ mình sử dụng rồi. Khi mình quá tách bạch với thiên nhiên thì mình sẽ tự làm phức tạp cuộc sống của  bản thân đó là nguyên nhân của sự rối loạn, đau khổ. Sự tham lam của con người là nguyên nhân của chiến tranh, của hủy diệt môi trường,…. điều mình thật sự cần trong cuộc đời chỉ là có một chổ để đặt lưng, đủ ăn, có những người để chia sẻ, vậy là đủ. Chỉ cần biết đủ thì bạn sẽ an nhiên trong tâm hồn, sẽ có một cuộc sống giản đơn, có đón nhận được những điều rất tuyệt vời.

Thu Thắm

Câu chuyện

Viết.

           Hồi xưa mình viết dỡ tệ, đó có lẽ là đặc điểm của phần lớn dân khối A. Lúc còn là học sinh thì chỉ học toàn số, nếu có chữ  lúc trình bày bài toán thì cũng quanh quẩn mấy chữ như: từ đó, suy ra, do đó, vậy, kết quả là, từ những chứng minh trên ta có,… Mà ngôn từ chỉ phong phú khi mình đọc nhiều sách hoặc lắng nghe nhiều. Vào khoảng thời gian đó thì chả bao giờ đọc sách, cũng chả có nhiều thời gian để lắng nghe ai, mỗi ngày chỉ học và học.

          Lúc lên đại học thì tạm biệt các con số và chỉ học toàn là chữ. Những tháng đầu tiên của năm nhất, lúc nào mình cũng phải để kẹo trong balo, để mỗi khi nghe giảng ngậm cho khỏi buồn ngủ. Hồi năm nhất cũng toàn học nhưng môn học đại cương, không yêu cầu cao khả năng lập luận nên mình đã trôi qua một cách yên ả. Sự việc làm mình nhận ra sự yếu kém rất lớn trong khả năng lập luận là bị điểm 4 môn hợp đồng thương mại 2 vào năm hai. Lúc ra khỏi phòng thi mình nghĩ chắc cũng được 8-9 điểm, nhưng lúc biết điểm thì sốc nặng, 4 điểm, lần đầu tiên mình bị 4 điểm lúc học đại học, ở cái môn mà mình không ngờ nhất. Lý do là ở đâu? Mình cứ luôn tự hỏi mình như vậy? Rồi câu trả lời là: năm nhất thầy cô sẽ châm chước, chấm ý, không yêu cầu cao ở khả năng lập luận, nhưng năm hai thì phải khác, mình không thể mãi dùng tư duy của năm nhất cho năm hai được. Vậy là mình biết mình cần thay đổi, nhưng làm sao để thay đổi thì mình chịu.

           Vào học kì hè của năm hai, lúc học môn luật quốc tế, thầy phát bài giữa kì cho mọi người, rồi nhận xét về bài của từng người. Đến lượt mình thì thầy nói: “Thắm, em không thể dùng ngôn ngữ lúc giao tiếp thường ngày cho lập luận luật được. Em cần phải sử dụng những ngôn ngữ chuyên ngành và cần cải thiện nhiều về cách viết.” Lúc nghe thầy nói thế mình cũng ngượng đỏ cả mặt, mồ hôi ướt đẫm cả lưng. Nhưng mình được một cái ưu điểm lớn là luôn nhận thức thẳn thắn về nhưng ưu nhược điểm của bản thân. Nên chờ lúc mọi người tan học hết thì mình hỏi thầy cách để cải thiện tư duy và cách viết. Thầy nói với mình là đọc sách, em phải đọc nhiều vào, đọc nhiều thể loại rồi tập triển khai những ý tưởng trong đầu của em.

           Vậy là mình bắt đầu luyện viết, đầu tiên là viết theo chủ đề và có bố cục rõ ràng. Lúc đầu mới viết thì khó khăn chồng chất, khả năng sử dụng ngôn từ lúc nói của mình tốt hơn việc sử dụng ngôn từ lúc viết. Nên mặc dù mình nghĩ sẽ viết như thế này thế kia nhưng khi viết ra thì nó vẫn dỡ tệ. Bởi vì lúc viết thì phải chọn lọc ngôn từ để diễn đạt, ngắn gọn, rõ ràng, mạch lạc, logic và có liên kết với nhau. Rồi dần dần thời gian trôi qua, mình cứ kiên trì viết rồi chỉnh sửa, việc chỉnh sửa đã giúp mình khắc phục những thiếu sót lần đầu viết và có thể triển khai ý một cách mạch lạc hơn. Mình cũng kiên trì đọc sách, và thảo luận những quan điểm với Nhi – Một cô bạn cùng phòng đáng yêu và có khả năng lập luận cực kì tốt, có nhiều quan điểm độc đáo và mới lạ. Mà thật ra cũng chả thảo luận gì, chỉ là mình kể cho Nhi nghe về việc đó, hỏi quan điểm của Nhi thế nào. Rồi mình sẽ hỏi thêm quan điểm của những người bạn mình quý mến, rồi viết ra để hoàn thiện cho quan điểm của mình. Lúc đó mình hay nghĩ chả lẽ mình không có quan điểm gì sao, cứ suốt ngày lắng nghe quan điểm của người khác rồi tạo thành một quan điểm của riêng mình với một góc độ đa chiều. Nhưng bây giờ nghĩ lại, đó cũng là một cách học.

          Hồi đó mỗi lần đọc sách thì mình cũng rất buồn ngủ, đọc được vài trang là đầu óc quay cuồng, đọc xong trang sau lại quên trang trước nói gì. Nên lúc nào đọc sách mình cũng cần một quyển sổ bên cạnh để viết các suy luận, và luôn ngẫm nghĩ những cái mình đọc với kiến thức của mình. Như vậy thì những kiến thức trong sách sẽ thật sự là của mình, và có thể áp dụng ngay trong thực tế. Mình cũng thích việc đọc đi đoc lại môt quyển sách, để có thể hiểu sâu sắc về nó, và mỗi lần đọc là mình lại nhận ra một điều mới.

          Năm ba, mình nghiên cứu khoa học cùng các bạn. Chúng mình đã học được rất nhiều điều từ đây. Mình học được cách viết từ Vân – một cô bạn viết tốt và cực kì nhạy về mặt ngôn từ. Nghiên cứu khoa học 6 tháng, mà tụi mình đã giành 2 tháng cho việc chỉnh sửa. Cứ viết rồi xóa, rồi chỉnh sửa đã giúp tụi mình hoàn thiện hơn trong cách viết và tư duy. Nên đôi khi viết cũng quan trọng, nhưng việc chỉnh sửa lại cũng quan trọng không kém, nó đòi hỏi sự kiên nhẫn của bạn rất nhiều.

           Sang đến năm tư thì mình cũng không luyện viết nữa mà thường xuyên ghi nhật kí; còn việc đọc sách thì vẫn duy trì, mình đọc ngày càng nhiều và đọc đa dạng thể loại.

          Thời gian trôi qua viết không còn là công việc bắt buộc phải làm hàng ngày, cũng không cần vẽ ra bố cục sẳn để viết mà mình cứ viết một cách tự nhiên thôi. Từ việc phải luyện tập một cách khuôn khổ rồi dần dần trở thành một phần tự nhiên trong con người mình. Viết giúp mình làm rõ những suy nghĩ trong đầu, cũng mãi dũa tính cách của mình rất nhiều. Việc đọc sách cũng như vậy, từ việc phải cố đọc từng trang một thì bây giờ mình có thể đọc một mạch, bởi vì thích nên mọi thứ không còn khó khăn nữa. Đọc sách giúp mình có một vốn từ vựng phong phú, có thể diễn đạt những suy nghĩ của mình ra thành câu văn. Đọc sách cũng giúp mình có một tư duy mạch lạc.

          Cảm ơn những năm tháng kiên trì luyện tập đã cho mình một tư duy tốt và một khả năng viết được gọi cũng ổn như bây giờ.

          Vì thế nên muốn làm thì chúng ta cứ làm thôi, lúc đầu nó đều tệ như vậy, rồi tình hình sẽ khả quan lên từng ngày. Dù mọi người xung quanh bạn có nói cả nghìn lần là mày không có khả năng thì cũng kệ, quan trọng là bạn biết mình yếu kém ở đâu và cứ từ từ cải thiện, kiên nhẫn mỗi ngày.

           Tự dưng viết xong cái này mình có động lực tập ghita hẳn. Ừ, cứ luyện thôi, lúc đầu sẽ dỡ tệ, rồi mọi thứ sẽ ổn. Giống như lúc xưa chả hiểu cái gì, bây giờ cũng biết các phím trên đàn. Chả phải mình cũng đang tiến bộ sao.

Thu Thắm

Tản mạn

Ngon thôi.

            Hôm nay mình lên nhà Lazy ăn hủ tiếu khô. Chúng mình cùng vào bếp, nấu ăn và trò chuyện. Anh Hoa kể cho mình nghe chuyện hôm bửa em ấy ăn một món ngon thế là khen “Ngon vãi đái”. Em là một cô gái H’Mông nên tiếng việt không phải ngôn ngữ chính. Vì thế, em cũng như những đứa bé, nghe rồi sẽ bắt chước người khác mặc dù không hiểu rõ nghĩa. Khi em nghe anh Giang ăn một món ngon rồi nói như thế thì bắt chước theo. Haha. Vậy là Thoa nói với em “Ngon thôi đủ rồi đừng vãi đái”. Em kể cho tôi nghe, tôi phì cười.

          Tôi nói với em rằng, tôi và Thoa có một chuẩn mực về việc sử dụng ngôn ngữ và chúng tôi yêu thích vẻ đẹp của tiếng việt nên không có nói bậy, cũng không thích dạy cho những người tây nói bậy bằng tiếng việt. Em hỏi tôi tại sao từ ấy không tốt, và thế nào là vãi đái. Tôi giải thích là: kiểu như khi em muốn đi vệ sinh nhưng chưa kịp đi thì ướt quần ấy. Haha, em ngơ ngác và nói rằng: “vậy có nghĩa là ngon đến nổi ướt quần ấy ạ, như vậy thì thật sự không tốt.” , em nói là em cần phải cố gắng học cả tiếng anh và tiếng việt nữa.

           Tôi thật sự rất quý em, người ta quý nhau chỉ vì tâm hồn mà thôi.

         Có hôm tôi hỏi em: “hai người kia có phải là một cặp đôi không?.” Em nói chúng ta cũng là một đôi nè. Tôi giải thích rằng: “hai người đó yêu nhau nên gọi là yêu.” Em nói rằng chúng ta cũng yêu nhau nè. Có lẽ đối với em yêu thương một ai đó thì gọi là yêu, không phân biệt tình yêu nam nữ, tình cảm bạn bè, tình chị em,…. Nên cũng khó giải thích, nên tôi cứ hay nói: “chúng ta là người thương của nhau chứ không phải người yêu.”. Cảm giác khi nói từ “người thương” thì nó thân thương, bình dị đến kì lạ.

             Hôm nay em bị đau răng và đau bụng nên em uống nước chanh. Tôi nói với em là tôi hay uống nước gừng nóng mỗi khi bị đau bụng, tôi cũng không thật sự biết nên làm gì khi bị ốm nên sẽ cố gắng giữ gìn sức khỏe thật tốt, vì ở một mình thì chỉ có mình tự chăm sóc mình thôi. Em nói rằng: cũng không có ai chăm sóc em, em phải tự chăm sóc mình nè. Đôi khi là vậy đó, những người thương xung quanh mình cũng bận rộn rồi không chú ý tới sắc mặt của mình, mình khỏe hay không, đau khổ hay không? cũng chỉ tự mình biết và trải qua nên cũng đừng dựa dẫm vào ai. Tôi bảo em rằng: “Mình cứ tự chăm sóc mình thôi, đừng trông chờ vào ai, bởi khi em trông chờ vào người nào đó mà họ không đáp lại thì em sẽ buồn, mà tâm trạng em không tốt thì chỉ ảnh hưởng tới em mà thôi, người kia cũng không biết. Thế nên đừng trông chờ vào ai và khi gặp bất kì việc gì thì em phải tự mình nghĩ cách giải quyết, chứ đừng nghĩ là sẽ có người khác giúp em, và nếu không tự giải quyết được thì mới nhờ người khác. Như vậy thì em sẽ luôn vui vẻ và dù em có ở môt mình thì vẫn sống tốt.”. Mình cứ nghĩ vậy ấy, cảm xúc của mình thì mình tự kiểm soát, không đổ lỗi cho ai, cũng không kì vọng vào ai.

Thu Thắm.

Viết cho bạn

Món quà của Nguyên.

         Em nói Nguyên tối nay nhớ lên blog của em đọc bài em viết cho Nguyên nhé. Nhưng mà Nguyên à, em buồn ngủ quá, từ ngữ nó cứ nhảy lộn xộn cả lên.

        Nên em lưu hình ảnh lại ngày mai viết nhé.

        Hình 1: là chà bông cá lóc Nguyên làm cho em. Vì em hay lười đột xuất nên hay ăn mì tôm nên Nguyên làm cho em để tăng dinh dưỡng. Nhưng mà khi Nguyên về khoảng 3-4 ngày thì em quyết định bỏ mì tôm vì em chợt nhận ra khi em ăn một gói mì thì em sẽ thải ra tận mấy cái bao nilon luôn, nên thôi vì vấn đề ô nhiễm môi trường và sức khỏe thì em sẽ bỏ mì tôm.

       Hình 2: em đảo nó lại trên bếp, nó giòn rộp rộp luôn. Ngon quá nên em và bạn mèo ăn hết 1/3 rồi. Mặc dù cũng hơi tiếc, nhưng bạn bè phải biết chia sẻ đúng không ạ. Bạn mèo và em rất cảm ơn Nguyên.

       Hình 3: là toàn bộ quà em nhận được từ Anh Hoa, kẹo ngon lắm, từ khi em quyết tâm bỏ kẹo vì mục tiêu môi trường thì đây là những viên kẹo đầu tiên em ăn. Hôm bửa em đi tạp hóa, chị kia khui gói osin, mời em ăn nhưng em đã từ chối, mặc dù cũng muốn ăn lắm cơ, thế là khi về nhà em đã thưởng cho mình một đống hoa quả. (Ngày hôm sau Anh Hoa mang xuống cho em thêm nhiều đồ lắm).

       Cảm ơn Nguyên đã viết thư và gửi quà cho tụi em, còn gửi đúng sở thích của từng đứa. Thấy Nguyên tốn kém thấy xót quá, nên khi Nguyên tới Tả Van thì tụi em nấu ăn cho Nguyên ăn nhé, tay nghề của em dạo này khá hơn rồi.

       Cảm ơn Nguyên về món chà bông cá lóc rất ngon và tràn đầy tình cảm. Nguyên đã phải mua cá về làm rất lâu (hết 4 giờ), rồi chạy quanh Sài Gòn thời tiết thất thường mua quà, rồi đi gửi cho tụi em.

        Chúng em thật sự rất quý Nguyên về những tình cảm bình dị ấy. Em rất thích nhận được thư. Bởi người ta chỉ viết thư cho những người mà họ thật sự quý mến, khi họ tập trung viết từng chử một vào giấy là họ đặt tâm tư tình cảm vào đó. Và thư thì có ý nghĩa kỉ rất lớn

        Ôi em cứ viết thế đã, bây giờ đi ngủ, ngày mai em viết hoàn chỉnh hơn.

Thu Thắm

Hai ngày sau:

35227942_1016503615185510_5359310395821522944_n

        Hình thứ 4 là quà hôm sau Anh Hoa mang xuống cho em, nhiều quá trời luôn đó. Em thích rong biển lắm, nên xử lý hết cái hộp đó ngay trong ngày luôn. Đậu thì em ăn lúc đọc sách và uống trà, kẹo me thì em ăn một ít và share một ít cho hai bạn đến từ Bồ Đào Nha.

        Em đọc lại rồi, thấy cũng đầy đủ những ý em muốn viết cho Nguyên rồi. Nên chả biết viết hoàn chỉnh thế nào nữa.

        Hôm nay em lên nhà Lazy ăn hủ tiếu, em đã phụ Anh Hoa làm nên đã biết làm món đó rồi, nhưng mà nó cũng tốn công quá nên cũng không phù hợp với cái đứa lười như em. Vì thế em quyết tâm đem hủ tiếu và me lên nhà Lazy, khi nào mọi người chuẩn bị ăn món đó thì em sẽ lên phụ và ăn cùng. Haha, một quyết định thông minh.

        Bửa nay em cũng thông thuộc mọi thứ ở Tả Van rồi, mọi người lên đây cứ nghĩ em ở lâu lắm rồi, không ngờ mới ở được hai tuần. Khi có thời gian em sẽ đi chợ, rồi tám chuyện với mọi người, thế nên cũng biết nhiều quá trời luôn. Mọi người ở đây cũng biết em rồi, họ cũng quý mến em nữa. Hôm bửa em đi mua cá, rồi tám chuyện với anh bán cá, thế là xin được một con cún con, nhưng con cún ấy ở trong bụng mẹ ấy. Nguyên thấy em siêu đẳng không? Em cũng không ngờ có ngày mình sẽ sống ở vùng đất yên bình thế này, rồi đi bộ với khách, đi chợ và tám chuyện với mọi người,… nó khác xa với con người mà lúc xưa em muốn trở thành luôn đó. Mọi thứ mới qua một năm rưỡi mà em cứ tưởng chừng như nó xa lắm rồi.

       À, mấy lời Nguyên viết trong thư đúng và dễ thương quá. Em hay đọc lại lắm, ở đây cứ lười lười chả đọc sách, thế mà toàn lôi thư ra đọc. Hôm bửa Thoa đưa đàn xuống cho em tập, em tập cả buổi mà chả đâu tới đâu, có lẽ em chưa thật sự muốn học nên cái cảm giác lười lười ấy.

       Có thể khi Nguyên lên Tả Van lần nữa thì chúng em đã đi, bởi vì đây vẫn chưa phải là điểm dừng chân cuối cùng của hai đứa em; có lẽ vẫn còn Anh Hoa ở đây. Nhưng mà Tả Van cũng là nhà của mọi người, là nơi lưu giữ những kỉ niệm thân thương của chúng em. Cảm ơn những tình cảm chân thành mà Nguyên giành cho chúng em, và chúng em vẫn  mãi trân trọng nó. Em vẫn tin chữ “Duyên” trong đời, tuy Nguyên không ở Gỗ, nhưng sau năm năm chúng ta không chạm nhau một lần nào ở Sài Gòn thì lại chạm mặt nhau ở Tả Van này. Nên nếu đã có duyên thì số phận khắc sẽ tự an bài.

Thu Thắm

 

Tản mạn

Du lịch

          Lúc ở trường, mình phụ giúp cô làm nghiên cứu, cô nói trả lương cho thì mình từ chối, cô nói đi du lịch Campuchia với cô đợt trường mình tổ chức đi chơi cho nhân viên trong trường mình cũng từ chối, rồi cô nói hè đi du lịch Lào, bây giờ mình ở đây rồi, nên sẽ không đi. Ra trường thì mình đi làm một thời gian ngắn, rồi đi tình nguyện, có một khoảng thời gian thì ở nhà giúp ba mẹ và về quê giúp chị. Chị mình cứ hay mắng: “Sao Dì Thắm cứ thích làm không công.”, lúc lên đây đi làm cũng luôn giúp đỡ khách như vậy. Vì đơn giản từ trước đên nay mình cũng không quan trọng tiền bạc lắm, cũng không truy cầu vật chất; và mình cũng hay đi du lịch nên mình hiểu tâm lý của mọi người. Mình ở đây cũng được hai tuần rồi, khách tới đây luôn nghĩ rằng mình đã làm ở đây lâu lắm rồi, vì thấy mình cũng rành bản làng nơi đây, thấy đi chợ là hay nói chuyện với mọi người ở đây. Nhưng thật ra mình mới tới đây được thời gian ngắn thôi, khoảng 4-5 ngày đầu còn bở ngỡ, cũng hơi sợ. Sau đó Thoa nói mình là một phần bản làng nơi đây, khi đi thì nói chuyện chào hỏi mọi người, sẽ không có gì đáng sợ lắm đâu. Thế là Thoa và Anh Hoa dẫn mình đi chợ cùng, rồi giới thiệu mình với mọi người, sau đó thì mình quen, tự đi chợ, nói chuyện với mọi người, đôi khi giúp họ bán hàng cho tây, rồi chơi với em bé, bán nước mía giùm,… Có lẽ khoảng thời gian ra trường, đi tình nguyện rồi giúp mọi người nên mình hiểu rõ nhiều thứ về công việc họ đang làm.

           Tính cách của mình cũng được nhiều người yêu mến, họ chỉ cho mình nhiều thứ hay ho. Hai tuần trôi qua mình học được nhiều thứ ở bản làng nơi đây, hiểu về mấy cái loại vải và những bức thêu kì công của những người dân tộc ở đây, cũng phân biệt được loại nào thật, loại nào giả. Cũng hiểu về công việc du lịch ở đây. Bất chợt nghĩ làm quản lý ở đây mà biết cách cũng kiếm được nhiều tiền ấy nhỉ.

          Ở đây người ta bán cho khách du lịch sẽ đắt hơn. Có hôm mình đi mua bánh rán với mọi người, bình thường có bán 2k cho mình, vậy mà lần này bán 4k cho khách của mình, mình nói ngay với người bán đó, họ đã lấy rẻ đi một xíu. Nhưng mình vẫn giận, nói trong lòng là sau này sẽ không ăn bánh rán nữa. Mình nghĩ là sẽ khuyên họ là không nên như vậy. Nhưng mà ở vùng du lịch là vậy, bán cho hàng xóm, người bản địa sẽ đúng giá, còn khách Việt thì lấy đắt hơn một tí, khách tây thì đắt thêm 1 tí nữa. Mình không quan tâm tới lợi nhuận trong đó, nhưng không đồng nghĩa với mọi người ai cũng giống mình. Mình hơi khó chấp nhận một thời gian. Nhưng bây giờ thì thấy ổn ổn hơn, điều mình làm được chỉ là tranh thủ giá rẻ nhất có thể cho khách, dẫn khách của mình tới những nơi uy tín để mua được những món hàng tốt với giá cả không chênh lệch quá nhiều so với khi mình mua.

          Mấy anh chị làm du lịch ở đây nói với mình, đa số ở chổ du lịch nào cũng vậy, anh chị làm về du lịch mà đi du lịch vẫn bị chặt chém như thường. Nên ít ra mình vẫn vui là chổ mình mọi người cũng không chặt chém khách quá nhiều, giá cả vẫn phải chăng, và đặc biệt nhà mình có bếp nên mọi người có thể mua đồ về nấu ăn, mà nguyên liệu để nấu ăn thì không chênh lệch nhiều lắm.

Mình làm việc nhưng vẫn giữ được tâm vững vàng, an tĩnh, không tham. Như vậy là tốt rồi. Đôi khi chúng ta không thay đổi được điều gì đó, nhưng phải tranh thủ được phương án tốt nhất. Mình đang thực hiện điều này.

Thu Thắm

 

Tản mạn

Sông và biển.

           Hôm bửa có một nhóm khách đến Gỗ, mình cùng mọi người đi chợ, nấu ăn. Rồi dần dần mọi người cũng mở lòng và chia sẻ với nhau. Có một câu chị Tuyết Mai nói mình rất thích đó là: “Trăm sông đổ về biển lớn, bởi vì biển thấp hơn sông. Vậy nên khi em muốn học từ người khác thì em phải hạ mình xuống thì em mới có thể đón nhận nhiều thứ”. Mình nghĩ sẽ trọn vẹn hơn nếu nói: “Khi em muốn học từ người khác thì em phải trầm mình lại, tâm rộng mở, nghe một cách thấu hiểu, không định kiến, không phán xét thì em sẽ đón nhận được nhiều thứ”. Nếu cái tôi mình quá lớn, mình vẫn để những trải nghiệm của bản thân để đánh giá một ai đó, một vấn đề nào đó thì mình không thể hiểu thấu mọi điều. Nên mỗi ngày trôi qua mình rủ bỏ một điều mình đã học.

           Có thể lên Gỗ là số phận sắp đặt mình đến, mỗi vị khách mình gặp, thông qua cách tiếp xúc của mình với họ, mình biết mình vẫn chưa hoàn thiện.

          Mình vẫn nhớ lúc mình từ SG trở về, anh Hiển có nói: “Anh biết sau này em chắc chắn sẽ đi con đường nông nghiệp tự nhiên. Nhưng bây giờ có lẽ vẫn chưa tới lúc”. Có lẽ là vậy, mình nói là từ bỏ mọi tham sân si trong cuộc sống nhưng để làm được thì không hề đơn giản. Vì vậy người ta mới nói phải dùng tới kinh Kim Cang – một thứ cứng như kim cương để từ bỏ chấp mê trong lòng con người. Nên có lẽ những vị khách tới đây để mình hiểu rõ về bản thân mình để có thể dần rủ bỏ mọi thứ. Khoảng thời gian này mình có thể thực hành về nông nghiệp tự nhiên và tìm những người đồng hành với mình để đi tới vườn an nhiên.

        Ôi mình muốn làm hàng xóm với Thoa quá, không biết tương lai thế nào. Nhưng mong rằng chúng mình sẽ làm hàng xóm của nhau

         Nhiều người nói với mình: Em lên đây học hỏi, sau này có thể cùng bạn bè mở homestay trên này, rồi tự quản lý. Hoặc khi mình nói về khu vườn an nhiên của mình thì mọi người đều nói mình theo hướng từ trang trại đến bàn ăn,… Nhưng đó là làm kinh tế, kinh tế du lịch, kinh tế nông nghiệp, mình không có làm kinh tế. Mình chỉ yêu thích thiên nhiên, núi rừng, chỉ đơn giản là trồng cây, có thêm những bạn hàng xóm dễ thương, rồi chia sẻ đồ ăn với nhau, làm vừa đủ và tập trung vào cuộc sống, rồi trồng được một cánh rừng. Chỉ vậy thôi. Mong cầu càng nhiều, muốn càng nhiều thì mình phải bỏ nhiều thời gian ra để kiếm tiền để đáp ứng nhu cầu, mà thời gian là cuộc sống, mình muốn càng nhiều thì sẽ càng có ít thời gian giành cho bản thân. Nên cái bọn mình hướng tới chỉ đơn giản trồng cây, sống và yêu thương.

Thu Thắm