Câu chuyện

Mita

Mình còn chưa tắm, chưa rửa mặt. Eo ôi, lười quá. Từ lúc ăn tối xong rồi dọn dẹp đến giờ, mình chỉ ngồi viết blog. Mình chỉ muốn ngồi trước laptop viết một lèo cho kì hết những điều mình muốn kể trong những tháng qua, dù mình cũng không có quá nhiều điều để nói.

Hôm nay mình sẽ viết về Mita (Mi) thôi, vì mình nhận ra mình chưa viết bài nào cho Mi cả. Hôm nay Mi tâm sự với mình nhiều hơn thường ngày một chút, kể rẳng Mi đã khóc vì nhận ra rằng Mi không hợp với người mà Mi đã tưởng rằng là rất hợp. Mình khá bất ngờ vì mình biết Mi ghét khóc lắm, và chỉ có những điều những người quan trọng mới khiến Mi rơi nước mắt mà thôi. Mình hiểu, mình đồng cảm vì mình rất giống Mi ở điểm ấy, nên mình biết Mi buồn và cảm thấy tổn thương đến thế nào. Mình viết bài này cho Mi, có thể xem như một bức thư cũng được, cũng có thể xem như là cảm nhận riêng của mình cũng đúng. Hôm nay nghe Mi kể, mình thấy thương Mi quá. Mình cũng nhận qua mình hứa viết cho Mi một lá thư tay, còn có ý định gửi lên SaPa đúng ngày sinh nhật kèm với quà của Phượng man làm quà cho Mi, vì mình biết Mi thích nhận thư tay lắm. Thế mà vì bận rộn quay cuồng với công việc quá, mình chưa thực hiện được. Đã qua sinh nhật của MI  1 ngày rồi, ngoài lời chúc qua điện thoại, mình không có món quà bất ngờ nào gửi tới Mi, bản thân mình cảm thấy có lỗi với Mi quá Mi à. Xin lỗi Mi, dù Ami biết Mi không hề nghĩ tới điều đó, Mi không trách Ami gì cả.

Với mình, hơn cả một người bạn, Mi như một người chị, một người thân của mình. Người thân nhiều khi không hiểu mình bằng Mi. Mi nhìn ra những ưu điểm của mình, công nhận năng lực của mình, luôn tin tưởng và động viên mình những khi mình yếu lòng nhất. Nhờ có Mi, mình tự tin vào bản thân hơn và vững niềm tin vượt qua nhiều giây phút khó khăn, nản lòng từ lúc tốt nghiệp cho tới bây giờ. Mình rất biết ơn Mi về điều đó. Mi rất nhiệt tình, tốt bụng, trong sáng thánh thiện. Dù Mi bảo Mi sống chỉ biết mình, chỉ muốn tốt cho mình thôi nhưng mình chưa bao giờ thấy sự ích kỉ hẹp hòi trong cách Mi hành xử với mọi người xung quanh cả. Ngay cả với người lạ lần đầu gặp mặt, Mi cũng chân thành, cởi mở, lịch sự và tử tế. Mi ngay thẳng, phân biệt phải trái đúng sai, dũng cảm bày tỏ quan điểm, không để ý quá nhiều đến ánh nhìn của mọi người xung quanh. Mình không được như Mi, mình vẫn còn quá để ý đến suy nghĩ của người khác về mình, còn cả nể nhưng mình vẫn chưa thay đổi được dù mình không hề thích lối sống quan trọng đánh giá của người khác về mình một chút nào cả. Có lẽ mình ngại va chạm, mình lười chưa đủ dũng cảm, chưa đủ mạnh mẽ để rũ bỏ hết cái tính cách từ sự ảnh hưởng quá nặng từ gia đình. Vậy nên mình ngưỡng mộ Mi lắm.

Nhưng đấy chưa phải điều mình khâm phục nhất ở Mi- cô gái nhỏ nhắn như hạt tiêu nhưng lại mang trong mình một sự mạnh mẽ đến lạ thường. Mình biết Mi đã phải trải qua quãng thời gian đấu tranh với gia đình khó khăn đến mức nào để được sống cuộc sống mà Mi mong muốn. Cũng như bao gia đình khác, ba mẹ đặt hết niềm tin vào Mi có thể phát triển nghề nghiệp trên nền tảng học hành được ba mẹ đầu tư từ những năm tháng trên ghế nhà trường. Mi thông minh, tư duy tốt, luôn cố nắm bắt để hiểu bản chất vấn đề, miệt mài không ngừng rèn luyện để khắc phục khuyết điểm bản thân, muốn gì là bắt tay ngay vào thực hiện công việc với một sự nghiêm túc và đầu tư, nói tóm lại là mình thấy Mi rất nghiêm túc và quyết liệt trong mọi việc Mi làm. Mình ngưỡng mộ. Mi thẳng thắn, đâu ra đó, là một người bạn, người học trò được bạn bè thầy cô tin tưởng. Mi còn dũng cảm làm điều mình muốn, bất chấp mọi thứ. Vì vậy khi nhận ra niềm đam mê với nông nghiệp tự nhiên, Mi đi đó đi đây để tìm hiểu, đi tìm con đường để hiện thực hóa ước mơ của mình dù khó khăn chông gai nhiều lắm. Ba mắng, mẹ la, chị gái nói những lời lẽ không hay làm Mi tổn thương nhưng Mi vẫn quật cường sống vui từng ngày, theo cách Mi hài lòng ở SaPa cách rất xa Sài Gòn, xa nơi gia đình Mi đang sinh sống. Sự quật cường ấy, mình ngưỡng mộ. Mình nhận thấy đứng trước Mi, sự mạnh mẽ của mình trở nên nhỏ bé quá. So với cách Mi đối xử với chính mình, thi thoảng mình còn thấy hổ thẹn với bản thân, vì nhiều lúc mình không dám từ bỏ cuộc sống hiện tại để làm khác đi với quỹ đạo chung của đời người như cách Mi đang làm, như cuộc sống Mi đang sống, đơn giản chỉ vì không muốn bố mẹ mình mãi lo lắng không yên cho đứa con gái duy nhất của họ. Mỗi gia đình có một hoàn cảnh khác nhau, không có một tử số chung nào cho tất cả. Mình cũng đang từng ngày chiến đấu cho cuộc sống mình mơ ước, nhờ có sự động viên và ủng hộ từ Mi – một sức mạnh vô hình phía sau lưng mình. Mình luôn mong muốn Mi sẽ khỏe và như ý, mong gia đình Mi sẽ thay đổi suy nghĩ mà ủng hộ Mi, hoặc ít nhất không ủng hộ thì đừng dùng những lời lẽ không hay ho để làm tổn thương Mi như bây giờ. Bởi suy cho cùng, chỉ là Mi đang cố gắng phớt lờ đi thôi, thi thoảng Mi sẽ rất buồn. Một người sẽ cô đơn biết bao nếu sau lưng mình không có gia đình là nơi nương tựa.

Dạo này mình thấy vui cho Mi vì fan page nhà an nhiên hoạt động hiệu quả hẳn lên, nhờ đó mà Mi thấy yêu hơn công việc Mi đang làm, thu nhập Mi có cũng cao hơn nữa. Mi có nhiều tiền hơn thì tất nhiên sẽ có điều kiện hỗ trợ tài chính cho mình trong thời buổi mình đang khốn khó như hiện nay, và có thể sắp tới sẽ khốn khó nữa nếu mình chuyển qua công ty khác. Nghĩ đến thôi đã mừng :))) Nói thế chứ mình có vay có trả, Mi yên tâm nhé kaka. Với mình và Mi, cả hai đứa đều chung quan điểm: tiền bạc chỉ là vật chất bề ngoài, quan trọng là tình cảm. Cách một người đối xử với tiền sẽ thể hiện anh ta là người thế nào. Vì thế trong chuyện hỗ trợ bạn bè, hai dứa đều sẵn lòng nếu như đứa kia và những người bạn khác túng thiếu. Mình ghi nhận, trân trọng điều đó. Dạo này mình cũng cố gắng thường xuyên share bài cho Nhà an nhiên hơn vì mình cũng rất quý chị Mí, dù mình chỉ biết Mí qua những câu chuyện Mi kể chứ chưa gặp chị bao giờ. Nhưng mình tin không phải ngẫu nhiên mình quý ai khi mới chỉ biết người ấy qua lời kể và một vài hình ảnh. Mình cũng thích xê dịch, thích kiến trúc, thích ngắm nhà và trang trí nhà như Mí. Không nói ra thì chẳng ai biết, cả Mi cũng không biết vì mình chưa kể Mi nghe bao giờ. Mình mê vẽ từ nhỏ và hí hoáy vẽ từ những ngày còn bé. Ngày xưa, khi còn là học sinh cấp 2 trung học, mình nhận ra mình rất thích ngắm nhà đẹp và từng có ý định học khối V Toán Lý Vẽ để học Thiết kế nhà, thiết kế nội thất. Còn mơ ước lớn lên lấy chồng làm Kiến trúc sư :)) Bây giờ mình vẫn còn nguyên sở thích ấy. Mình thích lượn vào những khu biệt thự. Đi qua một ngôi nhà có thiết kế đẹp là mình ngơ ngẩn ngắm nhìn mãi không thôi.

Hôm nay nghe Mi kể có mấy nhà trên chỗ Mi ở mời Mi làm quản lý nhà cho họ. Mi bảo dạo này Mi nổi tiếng thế. Tiếng lành đồn xa rồi, mình nghĩ thế. Nhà nào được Mi quản lý nhà cho thì hẳn may mắn lắm. Giao nhà cho Mi quản lý, sắp xếp, trông nom thì không gì yên tâm bằng, có trả lương cao cho một người lạ thì cũng không hoàn toàn tin tưởng bằng giao cho Mi. Mình cũng muốn làm việc như Mi nên mình đã nhờ Mi hỏi người ta xem mình quản lý từ xa có được không. Hiện mình đang ở Hà Nội, mình muốn quản lý homestay như một công việc part time của mình chỉ đơn thuần vì đam mê du lịch và mong ước sau này mình cũng làm chủ một cái homestay như thế (có thể ở SP cũng có thể ở một nơi khác). Mình chưa thể lên SP liền bây giờ, nên chờ Mi hỏi, nếu họ đồng ý cho mình quản lý từ xa thì mình sẽ sắp xếp lên SP một chuyến. Lên với Mi. Mình mong ngày ấy tới thật gần. Mình thất rất vui vì có điều để mong chờ, vì biết đâu mình được thử sức và rồi mọi chuyện đến sau đó đều khởi đầu bởi ngày hôm nay, biết đâu như Mi nói: tính cách như mình làm du lịch hợp lắm đó. Biết đâu Mi đã nhìn ra trong khi mình chưa nhận ra điều gì. Và biết đâu còn nhiều điều có thể xảy ra không nằm trong dự liệu của mình. Biết đâu được Mi nhỉ.

Đôi điều gửi đến Mi hôm nay dừng lại ở đây thôi. Ami biết ơn Mi vì tất cả, Ami không thể kể ra hết được vì chúng ta đã đồng hành, đã trải qua bao nhiêu chuyện với nhau. Mi đã ảnh hưởng tới Ami rất nhiều, ngay cả cách viết bây giờ cũng dường như hòa trộn. Chúc Ami vạn sự như ý. Chúc tình bạn của chúng ta luôn đẹp. Chúc chúng ta luôn đồng hành cùng nhau. Chúc chúng ta tìm được phiên bản hoàn hảo nhất của chính mình. Chúc chúng ta tất cả nhé. Thân!

 

Câu chuyện

Thành phố Thái Bình

Lâu lắm rồi mình mới viết bài trên blog, chủ yếu vì bận, lòng không yên ổn thì không bao giờ mình viết cả vì như thế là trái với tinh thần của blog tụi mình đặt ra. Phần nữa vì mình chưa chăm chỉ viết bài, cũng vì mình không có trải nghiệm gì mới để có thể chia sẻ cả. Mình cứ giục Mita viết bài để mình đọc mà lâu rồi mình chưa viết thêm bài nào mới. Mình cảm thấy không phải với Mita, biết đâu Mita cũng mong chờ đọc bài của mình mà Mita không nói, vì Mita biết mình phải đi làm, còn nhiều việc.

Mình chọn quay lại với blog với một bài viết về thành phố Thái Bình bởi những ấn tượng đẹp về vùng đất và con người nơi ấy. Nếu không có cơ hội được đi công tác ở Sở Kế hoạch và Đầu tư tỉnh Thái Bình, mình sẽ không có kỉ niệm đẹp mảnh đất nổi tiếng từ xưa kia với tên gọi “đất lúa”. Có tên gọi ấy là bởi vì nông nghiệp vốn là ngành nghề chủ yếu của dân cư tỉnh Thái Bình, đất lúa chiếm phần lớn diện tích đất nơi đây. Bây giờ đời sống dân cư đã khấm khá lên theo sự phát triển kinh tế của đất nước, nông nghiệp không còn là ngành nghề mang lại thu nhập chính cho nhân dân nơi đây nữa.

Từ Hà Nội, xe đi về hướng Đông Nam, theo những con đường cao tốc mới nối dài, qua thành phố Nam Định (tỉnh Nam Định) thì sẽ tới thành phố Thái Bình. Mình bắt Grab từ sáng sớm tinh mơ, đi từ nhà đến ngõ 62 Trần Bình (nơi xe ô tô đậu đón khách) cho kịp chuyến xe về thành phố sớm nhất trong ngày. Lên xe khi trời mới sáng, mình gà gật mãi không thôi. Lần đầu tiên về một tỉnh thành ở phía Bắc mới chỉ nghe nhắc đến tên, trong mình không tránh khỏi những âu lo hồi hộp.

Mình tự tìm xe, liên hệ xe và tự đi một mình xuống Sở KH-ĐT nằm trên đường Hai Bà Trưng ở trung tâm thành phố để nộp hồ sơ thành lập doanh nghiệp cho khách hàng. Có lạ lẫm, có chút run sợ nhưng mọi chuyện diễn ra thật suôn sẻ, khác xa với những điều mình tưởng tượng bởi hay lo. Chuyến đi hôm ấy mình đã gặp nhiều người tốt, từ bác lơ xe khách, chú xe ôm đến bác bảo vệ của Sở KH và cả những người cùng đi chuyến xe khách ấy với mình từ Hà Nội về. Mình đi xe mà quên nhận lại tiền thừa, tận 420 nghìn đồng chứ không hề ít. Mình lo sợ được mất vì không lúc ấy không có tiền bù lại cho công ty, phần tự trách bản thân hậu đậu đầu óc trên mây trên gió để mất tiền oan. Khi ấy nếu gặp nhà xe không tốt, gặp người không tốt thì có khi không lấy lại được tiền. Thế nhưng bác lơ xe ấy, dù chuyến xe về bác không đi cùng đón khách nhưng vẫn nhờ anh tài xế trả lại tiền dư cho mình. Chắc không bao giờ mình quên được câu nói của bác “Cháu yên tâm, cháu cứ lo xong công việc, nếu về không đi xe của bác thì bác nhờ xe ôm mang tới cho cháu”. Lúc ấy mình cảm kích vô cùng, làm mình vững tin hơn vào người tốt, lòng tốt trên đời. Xung quanh mình vẫn còn  nhiều người tốt lắm, việc của mình là sống tốt với người khác, tiếp tục tin yêu vào con người, cuộc đời.

Sau đấy mình gặp bác xe ôm đứng đợi khách ngay cổng Bộ phận Hành chính công ở cuối đường Hai Bà Trưng, ngay quảng trường bên cạnh chân cầu vượt đi Hải Phòng. Tới Sở KHĐT tỉnh, hỏi bác bảo vệ và nhân viên ở đấy thì mình mới biết, tất cả bộ phận 1 cửa của các cơ quan ban ngành đều chuyển ra Bộ phận Hành chính công hết rồi, nên mình phải lội bộ từ Sở KĐ đến Bộ phận Hành chính công trình hồ sơ và nộp lệ phí. Chuyến về lại Sở để nộp hồ sơ lên Phòng Đăng ký kinh doanh, ban đầu mình định đi bộ cơ, nhưng vì đau chân do mang giày cao gót, lại gặp ngay mấy bác xe ôm chờ sẵn trước cổng nên mình quyết định đi xe ôm luôn cho đỡ mệt người. Mình biết yêu thương bản thân đúng lúc và biết dàn xếp quá, cùng một con đường thì có cả 2 trải nghiệm: đi bộ và đi xe, thế là trọn vẹn :))) Mình nhớ ngoài bác ra thì có 2 người xe ôm nữa cùng đứng một chỗ, nhưng mình chọn hỏi bác vì thấy bác chân thật, cũng phần vì lớn tuổi hơn hai người kia. Không hiểu sao nhưng mình luôn có cảm tình với người già hơn người trẻ :)) Bác đòi 15k nhưng mình vẫn trả giá xuống 10k với lý do “Cháu đi rồi cháu biết, có một đoạn thôi mà bác. Sáng sớm bác chở cháu lấy hên đi”. Ban đầu bác từ chối không đi nhưng sau đấy, mình cũng không hiểu vì nguyên nhân gì, là do bác thấy vẫn hời hay do mình khéo quá (:v), bác đồng ý chở và  kèm thêm một câu “Giời ạ, bác xem mày như con bác”. Ban đầu mình còn nghĩ thầm trong đầu “Chắc cả thiên hạ bác xem là con cháu với người thân”, nhưng mà cả quãng đường bác chở mình quay lại Sở KHĐT, mình thấy quý bác thât nhiều, vì bác ấm áp và chân chất thật thà cứ như người thân của mình vậy. Tuổi bác hơn bố mình vài tuổi, bác hỏi quê mình ở đâu, rồi bác khen Nghệ An quê mình là vùng đất đẹp địa linh nhân kiệt, có nhiều người nổi tiếng xuất thân từ đấy. Mình đùa bác “Thế mà cháu chẳng nổi tiếng gì cả, cứ mãi tầm thường”. Vậy mà bác cười ha hả rồi động viên “Rồi sẽ nổi tiếng, đời còn dài cháu ạ, cứ vui lên”. Mình cũng buồn cười theo lời động viên của bác, ước gì lời bác nói biến thành sự thật ngay lập tức nhỉ, thì mình sẽ tự hào biết bao 🙂 Bác còn rủ mình đi ăn xôi khi mình đồng cảm với bác “Cháu cũng như bác, cháu chưa có miếng gì vào bụng, cháu từ Hà Nội xuống từ sáng sớm chưa kịp ăn gì”. Mình hỏi thăm về con bác, bác kể em nó học Học viện Báo chí tuyên truyền, mỗi tháng về thăm nhà một lần, về thế được rồi, về nhiều tốn kém, về ít thì buồn quá. Bác bảo em nó thích thì để nó học báo chí, chứ bác không biết tương lai nó ra sao. Lời bác nói làm mình có  chút suy nghĩ về bản thân, về bố mình. Không biết những năm tháng trước đây, khi mình tự chọn trường Đại học theo ý thích, khác với nguyện vọng của bố thì bố mình từng có suy nghĩ như bác hay không…

Cũng như bác xe ôm, giờ ngồi nhớ lại, mình không còn nhớ khuôn mặt của bác bảo vệ Sở KHĐT tỉnh Thái Bình nữa. Có thể những khuôn mặt mới gặp 1 lần mình không nhớ nữa, nhưng những câu chuyện và cảm giác về họ, mình lại không quên. Ban đầu bác tỏ ra hơi khó gần, mình không ấn tượng lắm nhưng khi mình từ Bộ phận hành chính công quay lại Sở, bác lại tận tình hướng dẫn hỏi han, còn gọi mình là “bé” và nhiệt tình trò chuyện. Bác còn cho mình ngồi chờ chuyến xe về trong nhà bảo vệ của bác, sau khi mình xong công việc. Mình nói chuyện với bác thật nhiều về gia đình bác, về mình, về cuộc sống, về những con người xung quanh, về câu chuyện mưu sinh cơm áo gạo tiền mà người ta phải tha hương cầu thực xứ người, mong muốn đổi lấy một cuộc sống đủ đầy vật chất nhưng cuối cùng lại không trọn vẹn hạnh phúc trong gia đình. Qua câu chuyện với bác, trong cái không khí se lạnh của đợt gió đầu mùa, ngồi ngóng vọng ra đường cảm nhận nhịp sống chầm chầm của cuộc sống đặc trưng vùng đồng bằng Bắc Bộ, mình hiểu hơn về nếp sống, cách nghĩ của người dân miền Bắc. Trong cuộc sống đời thường, từ bao đời nay, người miền Bắc vẫn luôn kiếm tìm cho mình một cuộc sống an ổn, bình yên bên người thân, gia đình, dòng họ, nếp sống quây quần gắn bó xưa nay khiến người Bắc không giống như người Nam: độc lập, năng động, sẵn sàng thay đổi dù tuổi đã không còn trẻ nữa. Có thể cảm nhận của mình không đúng hoàn toàn, thế nhưng mình đã từng bước chân ở miền Bắc vào miền Nam từ những năm 18 tuổi, đã sống đủ thời gian ở vùng đất năng động nhất đất nước và giờ đây khi quay trở lại miền Bắc để tiếp tục sống với văn hóa miền ngoài, mình nghĩ sự so sánh tương đối của mình là hợp lý. Thật ra ở đâu cũng thế, thành phố nào cũng có hai mặt tốt xấu đối lập nhau nhưng nhiều người miền Bắc vẫn cho rằng TPHCM là một vùng đất hứa như thiên đường. Mỗi lần nghe ca SG như một miền đất lấp lánh ánh hào quang,  mình chỉ mỉm cười, cũng như bây giờ nếu ai chê Hà Nội, chê người Bắc này nọ lọ chai thì mình sẽ nghĩ ngay rằng: nếu chưa trực tiếp trải qua, thì mọi nhận định đều sai lệch….

Mình đợi xe tới 11:35 trưa, bác bảo mình ăn cơm cùng bác, nhưng mình không làm thế, dù mình đang đói muốn lòi ruột. Bác chỉ nấu cơm, còn thức ăn thì vợ bác nấu ở nhà rồi mang ra cho bác. Vợ bác thật xinh đẹp cơ, khác xa tưởng tượng của mình lắm, nên lần đầu tiên gặp bác gái, mình còn tưởng giữa trưa mà có cô nào còn vào Sở để làm gì :))) Bác da trắng mặt nhỏ mũi cao, đã đẹp chuẩn tây rồi mà dáng bác lại còn cao nữa. Bác gái cao hơn, đẹp hơn bác trai. Ban đầu mình còn ngây ngốc ra chưa kịp chào vì không nghĩ đấy là vợ bác bảo vệ, bác gái đã mỉm cười với mình. Mình cứ mải nhìn bác, rồi mới lắp bắp “Cháu chào bác ạ”. Mình cứ muốn khen bác gái với bác trai, nhưng suy nghĩ mãi không biết có nên khen hay không nhỉ. Cuối cùng, trước khi ra về, mình đã bảo với bác trai rằng “Bác ơi, cháu thấy bác gái đẹp quá bác ạ. Dáng cao, mũi cao, da trắng cứ như người Tây bác ạ”. Bác bảo vệ cười hà hà ra chiều ưng bụng lắm. Chắc bác đang tự khen mình giỏi kiếm vừa xinh vừa đảm làm sao :)))))))))))

Còn hai nhân vật nữa mình chưa kể. Mình biết bài viết hơi dài, nhiều người sẽ ngại đọc vì nó dài nhưng nếu mình không viết về hai anh này thì chuyến đi hôm ấy không trọn vẹn. Đó là anh trưởng phòng Đăng ký kinh doanh của Sở, người đâu mà dễ thương, thiện cảm và ấm áp lạ thường. Anh ấy cho mình cảm giác đó ngay lần đầu tiên tiếp xúc. Khuôn mặt rất phúc hậu, hồng hồng nhưng da không trắng như mấy người công tử bột. Người anh tầm thước, bụng hơi beo béo một tí thôi chứ không phệ ra như mấy ông bụng bia, thuộc kiểu người cởi mở, lịch sự, tác phong, ánh nhìn trìu mến dịu dàng tạo nên cảm giác ấm áp tin tưởng với người đối diện. Ảnh còn nghe Radio Làn sóng xanh thì mình đoán là một người đàn ông có tâm hồn đẹp, hướng thiện….Nếu có người thứ hai như thế thì chắc mình yêu luôn quá, yêu từ lần đầu tiên luôn. Thôi chết mình rồi =))

Người thứ hai là anh đi chung xe chuyến về với mình từ Thái Bình lên Hà Nội. Người gốc Bắc Giang mà nhìn anh rất hiền từ, còn sẵn lòng đổi tiền lẻ cho mình và bảo mình xuống ngồi cạnh ảnh cho khỏi nắng. Chỉ có điều khi xuống xe, anh mời đi ăn bún cùng nhưng mình không đi, tạm biệt rồi về luôn vì mình thấy có lỗi với anh vì không nói thật. Mình hay vậy, đi trên xe, mình có thói quen không nói thật mọi thông tin cá nhân của mình. Nghĩ lại mình vẫn thấy hơi có lỗi vì mình chưa xứng đáng với lòng tốt của người ta, nhưng biết đâu được người ta không tốt như mình tưởng và lời mình nói không làm ảnh hưởng gì đến ảnh thì sao mình phải cảm thấy có lỗi nhỉ.

Ngồi viết lại những dòng này, từng kỉ niệm với những người dân Thái Bình lại hiện ra. Dù mình không còn nhớ rõ từng khuôn mặt, từng dáng người nhưng mình sẽ không quên được bác lơ xe khảng khái, tốt bụng của cái nhà xe tử tế với khách hàng; cô khách người Thái Bình đi chung xe mình hỏi gì cô đều chỉ; anh lơ xe còn trẻ mở miệng ra có thể văng tục bất cứ lúc nào nhưng lại sẵn sàng chỉ đường cho tất cả mọi người  và hỏi mình “Quê em ở đâu? Nghe giọng hơi nằng nặng”; là bác bảo vệ tốt bụng, bác xe ôm dễ thương. Mình cũng sẽ không quên được không khí, nhịp sống của cái thành phố phát triển nhất tỉnh Thái Bình. Tiếc là chuyến đi này, mình không lưu giữ tấm hình nào của những người mình gặp, chỉ có tấm hình đám cỏ lau nho nhỏ ở sân trước thư viện tỉnh THái Bình, nhưng vì mình phát hiện ra nó không đẹp nên mình sẽ không đưa vào đây đâu. Vì đã lỡ mến yêu con người, vùng đất nơi đây rồi, nên mình hi vọng sẽ được quay trở lại trong một dịp nào đấy không xa. Vẫn chỉ là một bài học cũ thôi nhưng không bao giờ cũ, mình mượn lời nhà văn Nam Cao để nói nhé, đó là “Chao ôi, với những người ở quanh ta, nếu ta không cố mà tìm hiểu họ thì ta chỉ thấy họ ngu ngốc, gàn dở, bần tiện, xấu xa, bỉ ổi. Không bao giờ ta thấy họ đáng thương, không bao giờ ta thương.”

 

Tản mạn

Chị Ý

         Ở đây ai cũng có biệt danh, lâu dần mình quên mất tên mình rồi, tụi mình cứ sống, chẳng bận tâm ngày tháng trôi qua, và mình thích thế, đơn giản, như những cây hoa xuyến chi trong vườn, bị người ta cắt rồi phun thuốc, nhưng vẫn cứ sống mãnh liệt, nó chỉ đơn giản sống thôi không phải đối chọi với con người đâu, cơ mà người ta không hiểu, người ta thấy nó đáng ghét, còn mình thích hoa ấy, mình thấy nó mạnh mẽ và thuần khiết, mình cũng muốn như một bông hoa xuyến chi dại.

        Mấy hôm nay ở Sapa lạnh và sương mù, hôm nay có chút nắng, mình ngồi ở sofa trước hiên nhà và viết blog, đang biết dở, vài chiếc lá ở cây hồng trước sân rơi xuống, chẳng hiểu sao mình thấy rung động, nên dừng lại một tí, tả về cảnh đẹp lúc này. Bây giờ là buổi chiều tà, ánh sáng dịu hơn, những chiếc lá của cây hồng chuyển sang màu vàng, nó cứ rơi mãi. Mấy hôm trước rơi thật nhiều, sáng nào bạn Mita cũng cần mẫn quét sân, nhặt những chiếc lá vàng rơi trên những bồn hoa, đó là công việc thường nhặt buổi sáng của mình, rồi hôm nay bất chợt nhận thấy mình có thể lười biếng một tí, có tí lá vàng để nhìn cũng đẹp mà, thế là mình để nguyên lá vàng ở sân. Cây hồng lúc trước sum sê lá, không có quả, bây giờ lá rụng hết 2/3, mình mới thấy có vài quả hồng bé tí, chẳng ăn được đâu chỉ nhìn ngắm thôi. Dạo này mình siêng chăm hoa hơn, cũng đi ngắm nó suốt, có lẽ vì thế nó cảm nhận được tình yêu, rồi phát triển thật xinh. Nhà mình có một cây hoa hồng leo, mỗi lần Mí lên, Mí đều ngắm, chưa có hoa đâu, nhưng Mí nhìn những mầm cây trưởng thành dần dần, Mí bắt sâu cho cây, Mí bảo: Tội em quá, chị Mita không chịu bắt sâu cho em, để em cằn cỗi thế này. Nhưng chẳng hiểu sao mình thích để nó tự nhiên thế, mình để lá ở gốc cây, mình tưới nước, mình ngắm nhìn nó, rồi nó phát triển thật tốt, kì diệu nhỉ.

          Eo ôi, một vài chiếc lá rơi thôi mà mình đi lan man quá đi, nên mình hay bị chọc là có khả năng chuyển đề tài rất nhanh, mình cứ nói và viết, theo mạch suy nghĩ của mình mà thôi, cũng chẳng gượng ép mình phải suy nghĩ theo hướng này hướng kia, bởi mình lười quá, nó thích nghĩ thế nào thì nghĩ, nhiệm vụ của mình chỉ là viết lại những dòng suy nghĩ ấy mà thôi. Bây giờ mình quay lại đề tài nè. Chị Ý lên ở với mình cũng một thời gian lâu á, chị ở Lá Đỏ nói chị tới làm quản lý đi, nhưng chị từ chối, chị nói: Lý do em lên đây để ở với Mita, nhưng chị vẫn lên đó giúp mọi người trang trí, bây giờ chị đang ở đó và sơn hàng rào cho mọi người. Mình ở nhà với khách và viết blog. Chị ấy có kế hoạch hằng ngày cơ, còn mình thì cứ sống tùy tâm, chị ấy yêu lao động, còn mình thích lười biếng, và mình cứ lười biếng viết blog, rồi trả lời tin nhắn của khách, rồi viết bài trên trang; còn chị ấy vẽ biển hiệu mới cho Nhà, rồi trang trí lại phòng cho mình. Mình thích thế, sống cùng nhau nhưng cứ độc lập, ai thích làm gì thì làm, chị yêu việc trang trí, còn mình sẽ nấu cho chị những món ăn thật ngon và tràn đầy tình yêu, mình vẫn giúp khi chị cần sự trợ giúp.

          Nhà mình bây giờ đổi tên thành Nhà An Nhiên, ban đầu Mí muốn một tên nào ấy mang ý nghĩ nhẹ nhàng, an nhiên, thanh bình,.. Mình hỏi Nhi, Nhi gửi cho mình nhiều tên hay lắm, ý nghĩa lắm, và mình đều thích cả, nhưng nó hơi khó đọc, mình nói với Mí: Hay chị lấy tên là Nhà An Nhiên đi, giống với tên blog của em nè. Thế là Mí đồng ý ngay. Chị Ý lên, chị vẽ cho mình một biển hiệu mới, chị hỏi mình thích màu gì, mình thích màu xanh ngọc bích, mình thích màu đỏ đô, mình thích màu bầu trời lúc hoàng hôn và bình minh, mình thích những màu sắc gợi đến những điều bình dị và an nhiên. Chị vẽ một tấm biển Nhà An Nhiên, ở đó có một cô gái tóc ngắn, mặc váy xinh xinh, và cô đang an nhiên ngắm vườn hoa của mình. Rồi chị còn vẽ một bức tranh hoàng hôn ở rừng thông, trong bức tranh ấy có 1 chấm màu xanh ngọc, đó là Nhà An Nhiên trong tương lai, đó là căn nhà ước mơ của mình. Chị còn trang trí phòng cho mình thật xinh đẹp và ấm áp nữa. Mình cảm thấy vui lắm. Mình thấy thích nhìn ai đó chú tâm làm điều gì đó cho mình, chỉ đơn giản vậy thôi là mình thấy vui. Như Kira nói đan khăn mùa đông cho mình, mà mùa đông tới rồi, Kira còn chưa đan được 1/10 cuộn len nữa cơ, nhưng mình vẫn vui, Kira nói: Chiếc khăn đầu tiên sẽ tặng cho Mita. Dễ thương nhỉ. Vì mình dễ vui, dễ thấy thỏa mãn nên Kira sợ mình bị lừa bởi những hành động quan tâm giả tạo. Kira cười suốt thôi, mình thích ở cùng Kira, thoải mái, tụi mình cứ sống đúng là chính mình, quý mến nhau và chân thật với nhau, cũng cải nhau chí chóe. Haha, cơ mà mình quý Kira thật nhiều, nên mới đặt tên là Kira, Kira trong tiếng Nhật là lấp lánh ý, Kira trong mắt mình cũng là một điều xinh đẹp và lấp lánh.

Mita

Tản mạn

Món quà

           Lúc trước Mát nhắn tin cho mình, nói rằng: “À Mita ơi, Mita có dùng instagram không? Tớ hay viết nhiều thứ trên đó, như Nhật kí mini ấy. Chả hiểu sao khi tớ đọc blog của Mita thì tớ nghĩ đến Mita cũng đọc instag của tớ, và hai đứa mình như vẫn đang đi cùng nhau vậy”. Cái nick fb cũ của mình cũng có instag, từ hồi học năm 2 là Phượng đăng kí cho, để theo dõi bạn bè và thích viết gì thì viết, nhưng cái điện thoại cũ khó dùng quá, mò mãi vẫn không sử dụng được nên mình từ bỏ. Khi nghe Mát nhắc lại, mình lại hí hoáy coi lại cách sử dụng nhưng cũng không biết, nên thôi, đợi điện thoại mới tới. Khi điện thoại mới tới là mình tải ngay cái instag để đọc bài Mát.

          Mình thấy hạnh phúc khi được đọc những câu chuyện của Mát ở Đà Lạt, giống như mình cũng cảm nhận được cuộc sống của Mát ở đó, những bạn bè mà Mát kể, đó là cách mình biết Mát có ổn không? vẫn khỏe chứ? và cảm giác như tụi mình vẫn đồng hành cùng nhau. Đó có lẽ cũng là cảm giác của Mát khi đọc blog của mình. Mình đọc các bài theo thứ tự từ trên xuống, rồi có những bài Mát viết về mình với những tình cảm thật nhẹ nhàng và an nhiên, lúc ấy mình cảm nhận được thứ tình cảm dịu dàng nhưng tràn ngập tình yêu vào trái tim, cảm giác cả cơ thể tràn đầy năng lượn, tình yêu có thể khiến con người ta bừng sáng các bạn ạ, nên người ta mới nói thể giới này chỉ cần tình yêu mà thôi. Lúc ấy mình cảm giác như mình được nhận quà, một món quà tràn đầy tình yêu Mát giành cho Mita hậu đậu, đêm ấy mình nằm ngủ với nụ cười còn vương trên môi, và mình muốn viết blog trở lại.

         Người ta bảo những điều xuất phát từ trái tim đều đến được trái tim, những tình cảm nhẹ nhàng, đơn thuần và chân thành như vậy có sức làm lay động trái tim. Mình yêu quý Mát đến kì lạ, chẳng có ngôn ngữ nào có thể diễn đạt được tình cảm ấy, nghĩ về Mát mình sẽ cảm thấy thật nhẹ nhàng, thật ra mình nên gọi Mát là chị cơ, mà Mát cũng lớn tuổi hơn mình nè, Mát còn thật chăm lo cho mình nữa cơ. Nhưng gọi Mát hoài thành quen mất rồi. Mình là chuyên gia hậu đậu luôn á, lần này là mình nhận nhé, không có cãi nữa đâu. Lúc đi trekking, có đoạn đi qua hàng rào, có 3 chiếc cột, Mát thử rồi mới qua, còn mình cứ đi phăng phăng suýt nữa thì té, Mát cười, chỉ biết lắc đầu, Mát nói rằng: biết ngay Mita sẽ té mà. Mát đi mình vẫn thế, vẫn hậu đậu, nhưng mình có thể tự chăm lo cho mình, và học được nhiều thứ, sống một mình thì mình phải tự chăm lo cho mình, chăm lo cho nhà, có cái gì hư là đi sửa ngay, càng lâu mình thấy mình càng siêu rồi.

         Mát nói mình thành thật với chính mình, mình cũng nghĩ thế. Hồi xưa đi học mình hay nói với Kira: ừm, tui học giỏi mà, điểm tui cao mà, tụi thông minh mà. Haha, thế là Kira nghĩ mình là cái đồ kiêu ngạo, sau đó vào năm tư, khi mình nhìn không rõ bản chất của một người, mình nói với Kira là: Sau này tui không tự khen mình thông minh nữa. Kira cười hớn hở khi mình không khen mình thông minh, rồi bây giờ mình vẫn hay nói với Kira là tui thông minh mà, Kira chỉ cười thôi, kiểu hài hài ý. Mình chẳng định nghĩa mình đâu, có lúc thông minh có lúc ngu ngốc, có lúc siêng có lúc lười,… nó hỗn tạp lắm, mà cứ sống thôi cần gì định nghĩa nhỉ, cũng không cần đóng khuôn mình vào bất kì khuôn khổ nào cả.

           Nhắc tới món quà thì luôn thể kể quà Phương balo gửi, Phương tặng mình một cái ví và một thỏi son, lâu lắm rồi cũng chẳng dùng son, bởi vì lười á, mình là đứa lười làm đẹp đó. Vậy là mình có một cái ví màu hồng, mình sẽ tặng ai đó nếu thấy phù hợp, mình nói với Phương như thế, bạn ý cũng đồng ý rồi, mình vui khi bạn ấy yêu quý mình thật nhiều, yêu thương mình thật nhiều vậy là mình vui rồi. Mình luôn nghĩ những món quà mang lại những niềm vui, và mình có thể chia sẻ món quà của mình cho người khác mà không cần khăng khăng giữ lấy, khi ấy niềm vui sẽ được nhân đôi lên. Như vậy chẳng phải kì diệu lắm sao. Hôm trước mình mới được tặng một quyển sổ tay, mình cũng thích ấy, nhưng cũng chưa cần dùng ngay, mình định cất để sau này sử dụng, vì sổ tay Mát để lại vẫn còn. Kira nói với mình là muốn mua một quyển sổ tay để viết những điều dễ thương, thế là mình tặng Kira, mình biết rằng người tặng mình quyển sổ ấy sẽ không thích đâu, bởi người ấy nghĩ rằng mình thật sự quý trọng thì mình sẽ giữ cho mình, nhưng mình vẫn tặng cho Kira vì mình thấy đúng. Vài hôm sau lúc chị Karoline đi, chị ấy tặng lại cho mình một quyển sách và sổ tay, dễ thương nhỉ, cứ cho đi thì mọi thứ sẽ đến.

Mita

Tản mạn

Tản mạn

           Bạn Mita quay trở về rồi này. Những ngày lười lười viết, mình nhận ra mình có một thói quen viết thật nhiều, sau đó là dừng viết một thời gian, rồi quay lại viết, cứ như một chu kì vậy đó. Những lúc mình tập trung viết cũng giống như mình đang tu luyện cái bên trong của mình, còn những hôm mình vắng bóng có lẽ là vì đi chơi hoặc là tập trung cho cái bên ngoài nên không đủ tĩnh lẵng để viết. Mình tôn trọng chính bản thân mình, và tôn trọng những bạn bè đọc bài của mình, nên mình chỉ viết khi lòng thật sự muốn viết, tâm nhẹ nhàng, tĩnh lặng đủ để mình kể những câu chuyện của mình.

      Chị Thanh Hoa nói rằng: mình là cái đứa 1/3 hướng về bên trong và 2/3 hướng về bên ngoài. Mình nghĩ cũng đúng đúng ấy. Mình thích chú tâm vào nội tâm bên trong, nhưng lại thích kể chuyện nên thành ra là hướng về bên ngoài. Nhưng thời gian này mình chỉ muốn tĩnh lặng, nói ít thôi để kết nối với chính mình nhiều hơn. Mình nhận ra mình đối xử với ai đó bắt đầu từ tấm lòng, mình quý họ và muốn họ tới nhà ở thật ấm áp và an nhiên, không cố làm hài lòng họ. Nhưng khi mình kể ra, kiểu hài hài, vui vui, thành ra nó thay đổi cái bản chất vấn đề. Và mình cảm giác nói nhiều cũng là một dạng hời hợt với bản thân, nên nói ít lại, để mọi người tự cảm nhận thôi.

        Hôm trước mình mới lên Tam Đảo hai ngày, nhưng lên đó mình mới nhận ra mình không hòa nhập được với nhịp sống của mọi người ở đó, mình chỉ ở nhà, nấu ăn, chơi, dọn nhà với bà, trồng cây một tí, cũng chẳng vội vã gì, nhưng ở Tam Đảo xây dựng nhiều quá, con người bị cuốn theo khách và việc kiếm tiền, cảm giác như họ không có nhịp sống của riêng mình, tất cả đều bị cuốn theo một dòng chảy. Ở nhà, ăn cơm cũng có cá, có thịt, có rau, nhưng cảm giác nấu cũng vội, ăn cũng nhanh chóng. Mình cảm giác nếu cứ mãi bị cuốn vào đó thì tâm hồn mình sẽ khô héo mất, mình thấy lo cho Mí, thương Mí. Mình cảm nhận đang có một điều gì ấy trổi dậy trong lòng Mí, rồi nhanh thôi, có lẽ Mí sẽ nhận ra điều gì ấy, điều ấy tốt và tích cực.

         Cuộc sống của mình ở Sapa thì cứ theo nhịp sống của riêng mình, ngủ dậy thì quét sân, chăm hoa, uống trà, đọc sách, rồi chậm rãi nấu ăn, vừa nấu vừa hát vui vẻ, sau ấy thì ăn một cách thong thả, nhai chậm chậm, cảm nhận sự kết nối của cơ thể với thức ăn, vì thế mình biết dừng khi cơ thể của mình nói là đủ rồi. Cuộc sống của mình ở đây nó đơn giản vậy thôi.

        Mình nhận ra sống một mình cũng là một cách tu luyện, sống tích cực, lành mạnh, chăm chút từng bửa ăn, chú tâm từng công việc mình làm, kết nối với chính bản thân và kết nối với khu vườn của mình, cái cảm giác ấy kì diệu lắm cơ. Mình chưa rời ở đây là chưa tới lúc, chứ cũng chẳng phải bị vướng chân bởi tiền bạc gì. Ở đây mình có một vườn rộng, mình trồng hoa và trồng rau, mình chăm chút cho nó, mình thực hành cách sống thuận tự nhiên. Tự dưng nhớ lại cách đây 7 tháng, khi mình xách balo lên đây, nghĩ rằng sẽ thực hành nông nghiệp ở đây, rồi kiếm người bạn đồng hành tới Nhà An Nhiên với mình, và kiếm một số tiền nho nhỏ. Bây giờ mình thực hiện cũng được gần hết rồi. Mà dạo này cứ bình thản sống thôi, không phải đặt một mục đích gì, cuộc đời không đi về nơi một nơi nhất định, lắng nghe tiếng nói bên trong mình, lúc cần rời đi thì sẽ đi thôi.

        Mình ở đây ổn lắm, tuy nhớ mọi người ở Đà Lạt da diết, nhưng cảm giác mình đang tồn tại xung quanh những anh chị và bạn bè ở đó, ở trong trái tim của họ và trong những câu chuyện của họ, ở Đà Lạt có một phần của mình, nghĩ vậy mà mình cảm thấy thật dịu dàng và trong tim tràn đầy tình yêu. Mình và mọi người vẫn đồng hành với nhau, kết nối với nhau, một sự kết nối vô hình nhưng dịu dàng và tràn đầy tình yêu thương. Mình vẫn nhận được tình cảm của mọi người và thật nhiều năng lực tích cực mỗi ngày. Có lẽ như Mát nói, nghĩ về họ với những tình cảm chân thành và an nhiên thì người ấy sẽ cảm nhận được.

p/s: Mình thường viết xong mới đặt tên nhan đề, nhưng mỗi lần đặt là một lần mình luống cuống, đặt tên gì nhỉ? rồi đọc lại bài để đặt một cái tên cho phù hợp, rồi chẳng biết đặt thế nào. Vì mình không viết theo chủ đề, chỉ để cảm xúc và kí ức trôi một cách tự nhiên. Viết ra những suy nghĩ của mình, không trau truốt, không làm cho nó hay lên, chỉ đơn giản là diễn đạt những điều mình nghĩ một cách chân thật nhất.

Mita