Câu chuyện

Nhẹ nhàng

9:36 PM tại nhà Jungle

          Tụi mình đang ngồi ở phòng khách nhà Jungle nè, hôm nay có Mí, chị Thảo Nguyên, anh Hưng, Linh, Trang – em anh Hưng, Đông, Kira và mình, còn Lâm thì về Hà Nội rồi. Tối hôm nay thật dịu dàng, ở nhà có đốt củi ở lò sưởi nên mình cảm thấy thật ấm áp, list nhạc anh Hưng mở cũng thật hay và nhẹ nhàng. Mọi người mỗi người làm một việc, Linh thì đang coi về việc giao hàng mà bọc bằng lá cây, mọi người định trồng chuối để sau này bán rau thì bọc trong lá chuối, dạo này mọi người có ý thức bảo vệ môi trường lắm, nên mình thấy vui vui. chị Thảo Nguyên thì đang đánh Liên Quân, mỗi người cầm một cái điện thoại, còn mình thì dùng laptop để viết blog, thấy điều gì hay thì đọc cho nhau nghe, mỗi người một việc, chúng mình cùng chia sẻ không gian, cùng cảm nhận không khí dịu êm lúc này, thật là thích. Và mình đặc biệt luôn thích những lúc dịu êm thế này, ở bên cạnh nhau, mỗi người làm một việc, thích nói thì nói, không thích thì lại im lặng làm việc mình thích.

          Hôm nay tụi mình đã thật siêng năng, đã trồng xong vạt hướng dương phía sau nhà của anh Hưng và Linh, Mí cũng chỉnh sửa thêm đường dây điện và thêm chút bóng đèn cho mình, thích lắm, nhà trong đồi đã ấm áp hơn nhiều, mình sẽ trồng hoa, để Mí lên thì có hoa để ngắm. Lúc tối hai chị em ngủ trong đồi, mình và Mí đã trò chuyện thật nhiều, mình kể cho Mí nghe về anh Hiển, anh đã cố gắng thế nào cho mảnh đất của anh, nghiêm túc, quyết tâm, mình luôn bị ấn tượng với một ai đó làm điều gì đó với một sự nghiêm túc và khao khát mãnh liệt, mình cảm giác lửa cháy bừng trong đôi mắt của họ, và từ hành động của họ đã có thể thuyết phục người khác, truyền cảm hứng cho người khác mà không cần nói quá nhiều. Mí bảo mình em mới thoát khỏi cuộc sống bó buộc ngoài kia thôi, tương lai em muốn thế nào. Mình bảo em muốn vào vườn, sống nhẹ nhàng, và có một ai đó đồng hành cùng. Mí bảo vậy hạnh phúc của em cũng có tồn tại một ai đó chứ không phải của riêng mình. Mí cảm thấy mình thiếu đi sự mãnh liệt, Mí bảo: “Em làm một cái gì đó với một sự yêu thích, say mê thì giống em yêu một ai đó một cách hết mình và say đắm, nên Mita không có thích cái gì đặc biệt thì chị sợ Mita sẽ buồn và chán.” Mí muốn mình có một cái riêng của mình ở đây, cái mà mình làm với sự đam mê và yêu thích, nghĩ ra những việc hay ho. Mình biết là mình thiếu cái đó, một sự mãnh liệt với điều mình muốn, mình cũng đang dần thay đổi nè. Một năm qua để chững lại mình, để thoát dần ra khỏi sự trói buộc của gia đình, để sống tự do nhưng chính là mình, thành thật với mong muốn và suy nghĩ của mình, con bây giờ đã đến lúc mình chuyển mình.

        Hôm trước Mí kể cho mình nghe chuyện về con bò, Mí bảo: “Có một gia đình nghèo, có rất nhiều thế hệ sống ở đó, đời ông bà, con cháu, chút chít,… sống cùng nhau, nguồn sống duy nhất của cả nhà là dựa vào con bò, cuộc sống mỗi ngày của họ chỉ xoay quanh con bò đó, như là cho bò ăn đi, tắm cho bò đi, vắt sữa bò đi,… Rồi một ngày một người tới và giết con bò đó đi. Hai năm sau người biết câu chuyện ấy quay lại đó, thì thấy nhà ấy đã có một cuộc sống mới, đã xây được một căn nhà khang trang hơn, cuộc sống tốt hơn. Khi người ấy hỏi lý do thì gia đình ấy kể có một kẻ độc ác đã giết chết con bò của chúng tôi, chúng tôi khó khăn, đau khổ lắm, nhưng phải cố gắng để tìm mọi cách để sống, nên đã trồng cây để ăn, cây lớn lên, đủ để ăn và còn thừa thì chúng tôi đã đem bán và làm nhiều việc khác,… Nên mỗi chúng ta đều có những con bò để chúng ta bấu vứu vào và trì hoàn chúng ta thực hiện những điều chúng ta mong muốn, như một người có một công việc, mặc dù họ không thích nhưng công việc ấy cho họ đủ tiền để họ chi trả cuộc sống, làm một vài việc họ thích như lâu lâu đi du lịch thì họ vẫn làm,…”. Mình nghĩ thử mình có con bò nào không? hóa ra con bò của mình là Mí. Haha, mình bảo Mí là: “Con bò của em là Mí đó ạ”, Mí bảo: “Mita định giết chị à”. Mình nói: “Không phải đâu, con bò của em là tư tưởng dựa vào Mí, Mí cho em chổ ăn, nơi ở, lương hàng tháng, em cứ tèng tèng sống”, bây giờ mình quyết định phải giết chết con bò của mình đi.

           Hôm qua mình nói với Mí là em cũng thích viết nữa, em có thể viết liên tục vài tiếng nhưng cũng không phải kiểu siêng viết lắm, chỉ là em viết những điều mình muốn và viết khi mình thích, nó thật đơn giản và nhẹ nhàng. Nên đối với việc viết thì mình cũng không phải kiểu yêu thích mãnh liệt, nó là một phần cuộc sống của mình, và mình viết ra một cách thật tự nhiên. Mình bảo mình còn thích viết nữa, nhưng có lẽ không phải yêu thích nhiều lắm, vì nếu thích thì mình đã làm sớm rồi nè, mình có màu vẽ, có tập vẽ và có bút chì, đủ cho mình vẽ rồi nhưng mình cũng chưa vẽ. Mí bảo sẽ mua cho mình một cái giá vẽ, mình bảo em muốn tự làm cơ, và mình nghĩ trong đầu sẽ nhờ Lâm làm cho mình, nhưng rồi nghĩ lại mình sẽ tự làm, tự cắt gỗ và tự đóng giá vẽ. Mình bảo Mí: “Cái em muốn mãnh liệt nhất bây giờ là em có thể sống thật tốt ngay cả khi sống một mình, có thể làm mọi thứ, nên Mí dạy em mắc điện, sơn nhà, đóng bàn ghế, may vá,… nhé”. Mí bảo sẽ dạy mình tất cả. Và nhà trong đồi Mí cũng muốn làm vải, may đồ, mình sẽ học làm. Mình cảm giác sự nhiệt huyết của mình dần quay trở lại, thời gian trước mình càng lâu càng lười và không có chí tiến thủ lắm. Haha, mà mình chẳng cần có chí tiến thủ đâu, chỉ là nếu đến một lúc nào đó bạn thấy mình cần điều chỉnh và thay đổi thì thay đổi thôi.

       Hôm qua đang viết dở đến đoạn này thì cả đám vào nhà trong đồi, trời hơi tối nhưng vẫn thấy đường, mình thích đi như thế chứ không phải bât đèn pin, mình muốn cả nhận rõ nét thiên nhiên bằng ánh mắt của mình, sương mù tối qua cũng dày đặc, mỗi lần đi ngang qua hàng cây dẫn vào nhà đều nghe tiếng nước rơi tí tách. Về nhà cảm thấy thật bình yên, mình thích căn nhà trong đồi lắm, mình cũng thích nhà An Nhiên nữa. Mình ngủ dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy mặt trời lên rồi, ánh nắng chiếu vào vườn đào trước mặt, màu xanh của lá, những giọt nước đêm qua còn đọng trên lá, nhìn lá cây đầy sức sống, long lanh, kì ảo. Mình mang laptop ra hiên trước nhà, trong ánh nắng ban mai và viết tiếp những thứ hôm qua còn dang dở.

          Hôm qua chị Thảo Nguyên kể là buổi sáng anh Hưng qua nhà, mặt anh buồn buồn, anh ấy cũng đang khó khăn tài chính, dạo này cháy hai cái máy bơm do thiền viện bơm nước từ sáng đến tối, nhà cũng chuẩn bị lắp mạng vào nữa, tháng này ở Sapa cũng ít khách, thấy tội anh ấy. Dạo này cảm giác mọi người hơi khó khăn về mặt tài chính, nhưng khoảng 2 tháng nữa, khi mùa hè đến, Sapa đông khách, vườn có rau ăn rồi, có đào chín rồi,… thì mọi thứ sẽ ổn, Mí bảo giai đoạn khó khăn nhất đã vượt qua rồi mà. Mình thấy thương cho mấy anh chị ấy, thương Mí nữa, vì ở Tam Đảo người ta cũng bon chen lắm, cái điều ấy khiến Mí mệt mệt, thế nên mỗi lần lên Sapa ăn cơm, chơi cùng mọi người ở nhà và ngủ là Mí lấy lại được năng lượng. Mình thì chẳng khó khăn gì, mọi thứ đủ cho mình sống, nhưng thấy mọi người như vậy, mình cũng muốn làm gì đó giúp mọi người nè. Mình nghĩ những lúc khó khăn cũng là lúc chuyển mình, để tìm cách tốt hơn, và cảm giác mọi thứ cũng đang thay đổi một cách tốt hơn. Buổi trưa mình bảo mọi người, em thấy mọi người khó khăn mà em thì sống sướng quá, và cũng đến lúc em điều chỉnh lại mình, sống một cách thật tích cực và siêng năng hơn. Mọi người vỗ tay, Mí bảo chị thấy bình thường mà, chỉ khó khăn một tí lúc này thôi, sắp tới ổn rồi; anh Hưng cũng bảo anh thấy bình thường mà, anh bắt đầu làm online trở lại. Ừm, mọi người thấy bình thường, thấy vui là được rồi, ở trong một cộng đồng mọi người yêu thương lẫn nhau, nương đỡ cho nhau thì thật thích.

            Buổi chiều tụi mình đi nhổ cỏ và trồng hướng dương, chị Thảo Nguyên, Linh và mình đã nói thật nhiều chuyện cùng nhau. Chị ấy đã không còn nói xốc mình nữa, chắc do đọc bài của mình trên trang Nhà An Nhiên, mình bảo mình biết chứ, nhưng mình cần thời gian để dung hòa sự “hiểu” và sự “biết” với con người của mình. Mình biết chị có ý tốt, nói cho mình biết để đập vỡ vỏ trấu, những định kiến của mình, nhưng phải nhẹ nhàng chứ, ai lại cứ mạnh bạo như thế, làm mình suy nghĩ đau buồn mất 3 ngày. Chị bảo chị còn hiền hòa với mình lắm, chứ hồi xưa chị ở cùng một nhóm, các anh chị ấy giỏi nè, có nhiều chữ, hay nói xóc chị lắm, chị cũng đau khổ lắm, tự ái, nghĩ giai đoạn đó thật kinh khủng, nhưng qua đi rồi chị mới thấy mình đã trường thành hơn rất nhiều. Mình biết chứ, nhưng mình vẫn thích điều dịu dàng một tí. Chị bảo chị kể cho anh nghe chị đã nói xốc mình thế nào, mình đã lồng lộn lên ra sao và anh đã cười. Anh chị này ở với nhau thật hợp nhau mà. Mỗi lần đi trồng cây cùng nhau, trò chuyện cùng nhau, tụi mình lại hiểu rõ về nhau hơn, và yêu thương nhau nhiều hơn.

          Buổi tối mình về Nhà An Nhiên chơi, nhà thật xinh, thật dễ thương. Con Miu lóc chóc nhà mình sắp lên rồi. Mình gửi Lâm nuôi nó, mình chỉ chơi với nó thôi, mình bảo sau này có con mèo cũng gửi chi Thảo Nguyên nuôi, mình chỉ chơi cùng thôi. Chị bảo khôn gì mà khôn thế. Hihi. Mình sợ mấy con ấy ở với mình thì đói chết mất. À, dạo này trong những câu chuyện của tụi mình hay kể thật nhiều điều về chó mèo nè, cây cối nè,… giống như những nông dân thời xưa rồi. Trời nắng lên nhiều nhiều rồi, bây giờ mình sẽ tìm cái gì đó để ăn nè, và rồi đi nhổ hồng nữa. À, mình đi qua nhà Jungle để đăng bài nữa. Viết ở vườn, tìm chổ có mạng để đăng, sao cảm giác giống mấy tác giả đi ẩn cư rồi nhỉ.

Mita

Viết cho anh

Rối bời

6:16 PM tại nhà Jungle.

            Tối qua Mí lên, tụi mình tụ tập ăn ở Jungle, rồi buổi tối vào nhà trong đồi ngủ. Hôm qua Mí thật dễ thương, cảm giác Mí vui hơn nhiều, có lẽ vì có tình yêu, tình yêu có thể làm người ta rực rỡ hơn, mình luôn mong Mí yêu ai đó và mong có một ai đó yêu thương Mí thật nhiều, bây giờ hình như đã đến rồi. Đôi lúc mình có cảm giác Mí cô đơn, mặc dù Mí luôn vui nhé, xung quanh Mí cũng có nhiều bạn dễ thương tới, nhưng vẫn cảm giác thiếu chút gì đó, có một người đồng hành cùng mình nó kì diệu hơn, giống chị Lem anh Linh, giống chị Thảo Nguyên và anh Trường.

          Hôm qua chị Thảo Nguyên, Mí, mình và Linh – một bạn tới tham gia sự kiện “Sống chậm ở nhà” cùng ngủ ở nhà trong đồi. Ở đây thật thích, màu lá cây dạo này đẹp quá, có lẽ vì lá non, hoặc có lẽ nó mang theo sức sống của mùa xuân, năng lượng của sự sống, cũng có lẽ vì mình đã kết nối với khu vườn nhiều hơn. Tụi mình đã trò chuyện thật nhiều vào tối qua, Mí bảo lên Sapa là lấy lại được năng lượng. Ở đây thật yên bình.

           Sáng hôm nay mình ngủ chưa đủ giấc nhưng đã dậy, mình đi dạo quanh vườn, nhìn ngắm vườn vào ban mai, cây cối còn nhuộm những giọt sương li ti long lanh trong ánh nắng dịu dàng, những hạt giống cũng nẩy rồi. Vườn kì diệu thật đó. Lòng mình hơi rối loạn, mình biết mình cần điều tiết cảm xúc lại, mình nhắn tin cho Mát, bảo: Mát là tớ có bí mật này nè, muốn chia sẻ cùng cậu. Mát bảo biết bí mật của mình rồi, nói rằng mình chỉ đang rối bời tí thôi, Mát đã gỡ rối cảm xúc trong lòng mình, cảm xúc đã bình ổn trở lại, mình đã giải quyết xong rồi. Mát còn bảo: “Tớ cũng bảo mà, Mita có con đường đi rõ ràng rồi, xung quanh cũng nhiều người vững vàng nữa, nên cậu cũng chẳng cần va vấp trải qua gì nhiều đâu, mọi người xung quanh cậu đã làm điều đó thay cậu cả rồi. Hãy cứ đi một mạch và vững vàng trên con đường của cậu là được rồi”. Mình biết mình đang đi đúng đường mà, đúng ngay từ những bước đi đầu tiên, mình thật may mắn. Chỉ nói chuyện với Mát một tí mà mình thấy thật vui, cảm xúc của mình lại nhẹ nhàng trở lại nè. Thế nên hai đứa đồng hành cùng nhau là đúng rồi. Hihi. Nhưng không phải lúc này, Mát đi tìm con đường của mình, và mình đang chuẩn bị mọi điều cho ước mơ của mình. Có lẽ vài năm sau thì tâm linh vũ trụ sẽ gửi dấu hiệu xuống cho hai đứa.

         Sáng nay tụi mình đi nhổ cỏ để trồng Hướng Dương, thật vui, nhưng mà chị Thảo Nguyên dạo này thật xấu tính, cứ chọc mình mãi, nói xóc mình, để mình đập vỡ lớp vỏ trứng của mình, chị bảo mình còn nhiều lý thuyết lắm. Mình biết chứ, mình cũng đang cố gắng đập vỡ hết định kiến của mình đây nè, nhưng mà mỗi người đều có một chu kì riêng mà, mình cần thời gian, trải nghiệm của mình không đủ cho những cái mình biết, mình dùng từ “biết” chứ không phải dùng từ “hiểu”, mình cũng đang điều chỉnh mình dần dần đây, những điều không phải là mình, những thứ sai lệch với chính mình. Nhưng mình cần thời gian để đập vỡ hết lớp vỏ trấu bên trong mình. Con người của mình còn lắm quy cũ, mình biết chứ, đặc biệt trong cách sử dụng ngôn từ và lời nói ra, nhưng mình yêu thích vẻ đẹp của tiếng Việt, chỉ đơn giản thế thôi, mà mình cũng không thấy cần thay đổi, đó là sự lựa chọn của mình, mình cũng không ép ai thay đổi giống mình. Hợp thì chơi, không thì thôi, chứ không phải vì họ nói tục, thô lỗ, cộc cằn mà mình không chơi cùng họ; cái mình quan tâm chỉ đơn giản là có kết nối được với nhau không, có duyên và có vui hay không? Và chỉ thế thôi.

           Buổi trưa sau khi ăn xong mình không ở lại chơi với mọi người lâu, mình đi ngủ trưa do mình thấy hơi thiếu ngủ và mình nghĩ mình cần không gian riêng để hiểu mình. Mình nằm trên gường, và đọc bài của anh Hiển, mình nhớ anh và nhớ khoảng thời gian ở farm. Mình đọc những điều anh viết và mình thấy khâm phục anh, có lẽ vì thế nên lúc ở đó, nhìn bề ngoài cách suy nghĩ của anh có nhiều cái không phù hợp với mình như ở Vườn nhỏ hay Hón Mũ – trang trại mình muốn đến, nhưng mình vẫn muốn ở đó lâu lâu một tí, mình cảm thấy mình nên ở lâu một tí, và mình cứ làm theo những cảm giác của mình. Mình thấy mình có duyên với anh, và anh lúc đó cũng có lẽ có duyên với mình – đứa em út trong farm, anh chẳng trò chuyện với mình nhiều, mình có thật nhiều tự do và sách để đọc ở đó, quãng thời gian khá nhẹ nhàng và an nhiên, cũng là khoảng thời gian mình đọc thật nhiều sách. Mình thích leo lên nhà trên cây để đọc sách, đó cũng là lúc mình đập vỡ con người thành phố, kiểu hay cẩn trọng và sợ hãi để sống thật sự là mình. Mình nghĩ mỗi nhân duyên mình gặp trong đời đều mang đến cho mình một điều gì đó, dạy cho mình bài học mới. Anh là người nhân hậu, cũng cảm xúc, anh đang bắt đầu lại từ đầu, anh đang mò mẫm với con đường anh đi và anh cũng vững chắc với con đường anh đi, anh cố chấp và anh cũng thật cố gắng. Hôm trước khi mình bị ba đem về, chiều ấy chỉ có mình và anh đi xây nhà đất, đó là hôm anh trò chuyện với mình nhiều nhất, anh bảo: “Ở chổ Cải farm của chị Hằng, có phụ huynh của em tình nguyện viên tới, muốn mang em ấy về, nhưng lúc nói chuyện với chị ấy xong thì đã để bạn ấy ở lại, vì thấy mọi người cũng tử tế, hiểu biết và bạn ấy sẽ học được thật nhiều thứ ở đây. Còn anh thì không có khả năng nói chuyện lắm đâu, nên chắc chẳng thuyết phục được.” Hôm sau ba mình tới, và sự thật đúng những gì anh nghĩ anh chẳng thuyết phục được. Hôm mình đi, anh bảo với mình: “Anh biết ngày này sẽ đến ngay lúc lần đầu gặp em, em bảo đã gửi hết đồ về nhà và viết thư cho bố mẹ. Anh cũng từng bỏ nhà ra đi kiếm tiền nuôi gái, và 2 tuần sau bị bắt về. Anh biết rồi em sẽ đi con đường này thôi, nhưng có lẽ bây giờ chưa phải lúc.” Anh khiến mình thật cảm động, mình thật sự yêu mến và cảm ơn anh về khoảng thời gian sống ở farm. Mình biết khả năng nói chuyện của anh không tốt bằng ba mình, ba lớn tuổi hơn anh, ba vững trên con đường của ba, còn con đường anh đang đi là anh rẽ ngang qua, nên anh cần học thật nhiều điều. Ba có thể hơn mình về thật nhiều thứ, về năng lực, về khả năng nói chuyện,… nhưng cái ba thiếu là ba không đủ thấu hiểu, ba dùng những trải nghiệm của ba và ba có sự thành công của riêng ba nên điều ấy dễ làm ba không đủ tĩnh lặng để đánh giá một người, và dễ dàng khiến ba bị định kiến. Ba không hiểu anh và mình không thích cách ba phán xét anh.

         Một năm trôi qua, anh vững hơn trên con đường anh chọn, mình cũng đủ vững vàng hơn. Sự cố gắng của anh làm mình thổn thức, đó là hành động của một người nghiêm túc với quyết định của họ. Mình thì vẫn nghiêm túc đó, nhưng vẫn còn nhiều lắm sự lười biếng, câu chuyện của anh khiến mình chững lại, cũng khiến mình hiểu rõ anh hơn, hiểu anh đã nghiêm túc thế nào, cũng là để mình nhìn nhận lại mình.

        Chiều nay mình vào đồi dọn nhà trong đồi cùng Mí và mọi người, căn nhà đã thoáng hơn nhiều, đẹp hơn nhiều, vì được yêu thương. Mình cảm nhận được mình một cách rõ nét, về suy nghĩ, cảm xúc và năng lượng của mình.

Mita

Viết cho bạn

Lâm

6:48 tại nhà trong đồi

             Hôm nay trời vẫn sương mù nè, mình đã đỡ ốm hơn, sự cân bằng đang dần quay lại, mà cái đệm nó hơi cứng, làm mình bị đau lưng. Mình trải thảm yoga ngồi ở trước thềm nhà và viết, tiếng chim hót líu lo, có nhiều chim lắm, tiếng ve thì không còn nữa, có lẽ trời mưa và lạnh, ve trốn đi hết rồi. Nghe tiếng chim hót trong vườn của mình, đó là những tiếng hát yêu đời và tự do, còn nghe tiếng hót của những chú chim bị nhốt trong lồng, thì đó là tiếng than khóc. Mình nhớ hôm bé Phương Anh lên, em kể cho mình nghe một câu chuyện, em bảo: “Hôm lễ phóng sinh em và Sơn đi dạo ở hồ Gươm, có một người thả một con chim tại hồ, em cũng chẳng hiểu vì sao người ta lại phóng sinh con chim tại hồ Gươm, con chim bay được một đoạn, thì nó bị rơi xuống mặt hồ, nó cố gắng vẫy vùng để bay lên nhưng không được, có một con cá vờn quanh nó và rồi cắn nó, em nghe tiếng kêu của nó, và em cảm thấy đó là âm thanh bi thương nhất mà em từng nghe, đáng lẽ con chim không nên chết tại đó và chết bởi một con cá”, nghe em kể mình cũng thấy bi thương, tại sao con người cứ thích cầm tù tự do của chính mình và cầm tù tự do của kẻ khác. Như con khỉ ở nhà cô Hồng Hà ở Hà Giang, mình không thích điều đó, khỉ thông minh, linh hoạt lắm, thế mà nó bị nhốt ở đó không biết qua bao nhiêu năm tháng, ánh mắt của nó thật buồn, nó bị tự kỉ – mình nghĩ thế. Mình lại gần nhìn nó, vuốt ve nó, rơm rớm nước mắt, tại sao con người ta phải nhốt một con nào đó lại, tai sao cái sự yêu thương nó ích kỉ thế, là cầm tù, là sở hữu. Đáng sợ thật.

           Tối qua mình kể thật nhiều điều dễ thương từ Lâm cho chị Thảo Nguyên nghe, những điều mình thấy và mình cảm nhận, mọi thứ đã ổn hơn, em ấy ổn hơn, Kira ổn hơn và mình cũng thế. Và hôm nay mình muốn viết về em ấy, nhưng mình phải hỏi ý kiến của em trước khi up bài này. Không biết có đăng bài này hay không? Nhưng mình vẫn viết, mình bảo rồi mà, mình viết chủ yếu là giành cho mình, là lưu giữ kí ức lại cho mình, những điều đẹp, dễ thương và an nhiên mình cảm nhận trong cuộc sống, và em ấy cũng là một trong những điều thật đẹp, thật đặc biệt.

               Mình gặp Lâm cách đây khoảng 7 tháng lúc còn làm ở Gỗ, có một nhóm sinh viên đi cùng nhau, Mát bảo là ở nhà Lazy crazy có mấy em dễ thương lắm, Mita lên chơi cùng các em không? Mình và Mát hay thế lắm, kiểu nhà mình có khách dễ thương thì sẽ rủ Mát xuống chơi nè, hoặc nhà Mát có khách dễ thương thì sẽ rủ mình lên chơi nè, đợt đó có Hiếu nữa. Thật ra những vị khách đi ngang qua đời mình mà dễ thương thì mình vẫn nhớ ấy, từ hồi làm ở Gỗ đến Nhà An Nhiên, mình không cố nhớ mà kí ức tự lưu giữ mà thôi. Nên mặc dù gặp nhóm ấy lâu lắm rồi mình vẫn còn nhớ, có lẽ mình quên tên Lâm, nhưng vẫn còn nhớ mặt, và mình đặc biệt nhớ bé Trang Đỗ trong nhóm đó. Mình cũng chẳng nhớ mình đã nói gì trong lần gặp đó, tụi mình dẫn các em đi Ô Quý Hồ, mà đi đường Ý Linh Hồ để lên trung tâm, một con đường thật khó đi, các em bảo tại sao mọi người cứ thích chọn những con đường xấu để đi, hôm trước anh Tùng dẫn các em đi chơi cũng chọn con đường thật khó, và mấy đứa đã bị trươt té tè te luôn. Chẳng hiểu sao ở Sapa có những nơi thật là đẹp mà đường thì thật là khó đi, nên câu trả lời cho câu hỏi vì sao chọn đường khó là bởi vì đẹp mà thôi.

            Qua tết Mát nhắn tin cho mình, hỏi là ở Sapa có nơi nào tuyển người không, Mát muốn hỏi cho một em. Mình hỏi em ấy có dễ thương không? Để mình xem thử chổ nào cho phù hợp. Mát bảo: “Dễ thương lắm, là nhóm trưởng của một nhóm thật dễ thương từng tới nhà Lazy crazy”. Mình chợt nghĩ tới nhóm của em, mình bảo có phải nhóm ấy không, tớ gặp và đi chơi cùng các em ấy rồi mà, thế nên cậu cứ gửi contact của Lâm qua cho tớ đi, tớ với em ấy tự liên lạc được với nhau, cậu đừng lo. Và nhân duyên đã đưa em ấy đến với tụi mình như thế đó.

             Ở em, mình thấy hình bóng của mình lúc xưa, lúc mình mới xách balo đi để tìm câu trả lời cho những hoài nghi của mình, và mình đã tìm thấy nó ở vườn nhỏ. Khoảng thời gian ở với chị Lem và anh Linh thật yên bình, mình nhớ mọi khoảnh khắc ở đó, mình thật may mắn khi gặp được anh chị ấy, Mát bảo mình thật may mắn khi đã gặp được những người đã thật rõ ràng và vững vàng trên con đường họ chọn, nên mình không bị đi sai đường ngay từ lúc đầu tiên.

             Hôm qua mình đọc lại blog của mình, có hai bài mình để ở chế độ riêng tư, lúc viết blog mình nghĩ mình viết cho mình, thành thật với cảm xúc của mình, mình cũng không có gì để giấu diếm vậy mà mình vẫn để hai bài ở chế độ riêng tư, bởi nó đau khổ quá, nặng nề quá, mà mình thì không muốn viết những điều đau thương. Nhưng mà cảm xúc cũng có vui có buồn, chị Thảo Nguyên bảo sao chỉ toàn viết điều vui còn nổi buồn thì che giấu. Mỗi người đều có cách để giải tỏa cảm xúc riêng, đối với mình là viết và ngủ, đau buồn bao nhiêu, lúc ngủ cũng dần dần bình lặng lại, cứ khóc một trận cho đỡ uất ức, ngủ một giấc và viết một mạch rồi mọi thứ sẽ qua. Hôm qua đọc lại những bài ấy, mình không ngờ mình đã từng có những khoảng thời gian đau khổ như thế, nó chèn ép tim mình, mình mệt mỏi thật sự, đến nỗi phải nói ra câu “Tha cho con được không? Để con sống cuộc đời của riêng con”, làm mình sợ tình cảm gia đình trói buộc, mình sợ tình yêu. Vậy rồi mọi thứ đã qua đi, lúc ấy mình còn không biết đến lúc nào và bao giờ mới kết thúc chuyện này, kết thúc đau khổ, tình yêu trói buộc, sự kì vọng của ba mẹ. Có lúc mình bị mắng là bất hiếu, mình nghĩ mình có làm gì đâu, ra trường là mình không sử dụng tiền của ba mẹ nữa, mình không yêu cầu ba mẹ mình cho mình bất kì điều gì nữa, mình vẫn yêu thương ba mẹ thật nhiều, khi ba mẹ có chuyện mình sẵn sàng bỏ mọi thứ để đi về, tại sao lại nói mình như thế. Anh Hùng bảo có chuyện gì cứ gọi cho anh, nói chuyện cùng anh nè, anh không giúp em được gì chỉ có lắng nghe thôi, anh sợ em chịu đựng sẽ bị tự kỉ đó. Batê nói nếu có nổi buồn gì thì chia sẻ với bạn ấy đừng che giấu, đừng nén cảm xúc. Mình bảo mình có nén cảm xúc đâu, mình đang đau khổ nè, đau lắm, nhưng mình phải kiên trì, mình biết điều mình muốn là gì mà, cuộc sống mình muốn đang mở ra trước mặt, kiên trì thì mọi thứ sẽ ổn, bây giờ mình còn sống ở đây và làm việc, còn mấy năm sau thì mình vào vườn, sống tách biệt mà, có khi mình chẳng sinh con nữa, mình nghĩ trên đời này cũng có thật nhiều đứa trẻ đáng thương, nếu mình có duyên với một đứa trẻ nào đó thì mình sẽ nhận nuôi, bao nhiêu suy nghĩ của mình, sự lựa chọn của mình ba mẹ sẽ không hiểu, không chấp nhận được, mà mỗi quyết định đều nằm ngoài những điều ba mẹ có thể chấp nhận, cấp độ nó cứ tăng dần lên. Mình về rồi mình lại đi, cho ba mẹ hi vọng rồi lại đánh quật ba mẹ trong hi vọng đó, như vậy càng đau khổ hơn, mình quyết định không dây dưa nữa, kiên quyết và rõ ràng, đau thương cũng phải vượt qua, ba mẹ đau, mình cũng đau. Mọi người đang đập vỡ lớp vỏ trấu để trưởng thành hơn, ai cũng có bài học phải học, mình cũng thế mà ba mẹ cũng thế. Cuộc đời của mình còn dài lắm, tại sao mình phải sống cuộc đời mà mọi người muốn, trong khi mình đau khổ vật vã mỗi ngày khi sống như thế. Nếu mình quay về là sự lựa chọn của mình chứ không phải là bị ép buộc bằng bất kì hình thức nào. Đau khổ đã qua đi, gần một năm với gia đình, hơn 2 năm với bản thân khi bắt đầu nhận ra mọi thứ sai sai. Bao nhiêu nước mắt, bao đau khổ đã qua đi, mình quên dần những đau khổ đó. Mà có lẽ quyết định quan trọng nhất lúc đó là mình quyết định cắt đứt liên lạc với gia đình, khoảng 2 tuần mình chủ động gọi về một lần, em mình khuyên: “Em có thể đồng ý tất cả mọi quyết định của chị, chỉ xin chị đừng cắt đứt liên lạc với gia đình, mẹ tội lắm”. Mình bảo: “Khi người ta dễ dàng liên lạc với nhau, người ta dễ dàng tùy tiện với nhau, dễ làm tổn thương nhau, mỗi người cần có thời gian để nhìn lại mình, chị cũng đau khổ lắm, cũng tội lắm, mẹ ở gần em, em thấy nổi đau của mẹ, em không thấy nổi đau của chị”. Mình cho em của mình mail và blog, em có thể đọc và viết thư cho mình, rồi mọi thứ ổn hơn, mình gọi điện cho em bằng số điện thoại mình hay sử dụng, em biết và cũng chẳng nói cho ai biết, mình gọi video cho em bằng facebook mới, em biết nhưng không tiết lộ bất kì điều gì, mỗi lần muốn tiết lộ gì đó thì em đều hỏi ý kiến của mình, đó là lý do mình tin tưởng em tuyệt đối. Em trai của mình, người đã chịu đựng cơn thịnh nộ của ba mẹ ở nhà mà không bao giờ oán trách hay gây áp lực cho mình, người đã nghẹn lòng trước đau khổ của mình, người ủng hộ mình tuyệt đối, người yêu thương mình vô hạn. Mình thật may mắn mà, đúng không.

           Chị Thảo Nguyên bảo: “Tự do khỏi gia đình là tự do quan trọng nhất, nếu mà dễ dàng thoát ra thì thế giới này tốt đẹp cả rồi. Ai cũng phải trải qua những quãng thời gian như thế cả, nhưng chỉ cần kiên trì rồi mọi thứ sẽ qua đi”, chị bảo mình hãy động viên em ấy nhiều vào, đã ra đi rồi thì mạnh mẽ lên, đã bảo lưu 1 năm thì đi cho hết một năm, để biết mình thích gì, thử mọi thứ mà mình nghĩ mình có thể thích, rồi nếu qua một năm muốn quay lại học cho xong để có kiến thức trong tay có thể làm tự do thì quay lại, hoặc chuyển trường khác nếu thấy cần thiết, phải là điều bản thân thật sự muốn, hoặc nếu không muốn nhưng chấp nhận trả giá bằng một khoảng thời gian để mình làm được điều mình muốn, và cái sự đồng ý chấp nhận này ở vị thế mình ngang hàng với đời, chứ không phải là sự đầu hàng, không phài vì áp lực và mệt mỏi quá, một khi chưa biết mình thích gì mà nhắm mắt đi đại thì nó nguy hiểm lắm. Thế nên khi em bảo có lẽ em quay về và đổi trường, mình bảo em thích không, có phải mong muốn từ sâu thẳm trong em không? Nếu không thì đừng nghỉ tới, hãy nghĩ tới cách mà em có thể thực hiện được điều em muốn ấy.

           Lúc Lâm tới, mình biết nhà Jungle muốn tuyển một người nữa, nhưng anh Hưng muốn tuyển một người bản địa, Mát bảo ở Jungle nó không tạo ra được cái bản sắc bản địa, và mình cũng không cần cố gắng một cách gượng ép để làm điều đó, mà hãy cứ là mình. Mình bảo anh Hưng như thế, và kể về Lâm cho anh ấy nghe. Mình cũng hơi sợ anh ấy không đồng ý, nên trong lúc Lâm nói chuyện với anh Hưng thì mình nói chuyện với Mí, bảo nếu trên ấy không nhận em ấy thì mình nhận Mí nhé, và Mí đã đồng ý. Ban đầu mình thấy em cũng hòa hợp với ở đó, rồi một thời gian Kira lên lại không hòa hợp nữa, có lẽ vì tính cách hai người không hợp nhau, có lẽ vì Kira chưa hiểu cách làm việc với một người khác có cá tính như Lâm, có lẽ vì tính cách hai người khác, và hai đứa đều thuộc kiểu ít nói chuyện với người lạ, cũng có lẽ vì anh Hưng và Linh cũng không hiểu cách làm việc với Lâm, có lẽ bức tường thành em dựng lên khiến mọi người không hiểu em, và cũng có lẽ lòng em ấy nhiều suy nghĩ, nhiều đau khổ quá nên mọi thứ không suôn sẻ. Nhưng rồi mọi thứ đều ổn, mọi người đều yêu thương lẫn nhau, chỉ là không hiểu nhau thôi. Như anh Hưng đặt mục tiêu làm phòng cho Lâm – một trong những việc phải làm trước khi Linh và anh Hưng đi xuyên Việt. Như Linh bảo với Kira lúc con Fie bị mất là: Hôm nay có việc gì thì cậu cứ làm hết đi, để cho em ấy không gian, và khi nào chúng ta thấy con cún nào xinh thì mua tặng cho em ấy nhé. Như anh Trường và chị Thảo Nguyên cũng nói là động viên em ấy vào, bây giờ bỏ cuộc là xong, vài năm sau lại tìm cách thoát ra, lại đau khổ. Mọi người ai cũng yêu thương em ấy hết, chỉ là chưa hiểu nhau mà thôi.

            Hôm Kira và Lâm cãi nhau, sáng hôm sau Kira hỏi mình nói chuyện gì với Lâm. Mình bảo: tui bảo bà ghét em ấy, nên em ấy gần đi rồi, bà yên tâm”. Kira bảo: Bởi vì tui thấy em ấy ghét tui, khó chịu với tui nên tui nói thế, chứ tui có ghét em ấy thật đâu. Có hôm mình bảo Kira: Tại bà ấy, nên em ấy không thế hòa hợp được. Lúc ấy Kira cũng khóc, thấy có lỗi và thật thương em ấy. Hôm Kira xấu tính với Lâm, hôm sau anh Hưng có một câu slogan là “Dọn dẹp nhà cửa, gột rửa trái tim”, mình bảo Kira: bà cũng nên gột rửa trái tim đi. Kira biết mình nói về cái gì, Kira bảo tui chẳng mấy khi xấu tính với ai, lâu lâu mới xấu với một người thì bà bảo tui gột rửa trái tim là sao. Mình bảo: Người cần bà xấu tính thì không xấu, người không cần thì bà xấu làm gì. Mình biết Kira thấy có lỗi với em ấy. Thế nên qua đi tất cả mọi thứ, nhìn lại chỉ thấy toàn yêu thương mà thôi. Chỉ cần chúng ta yêu thương nhau thì chúng ta sẽ thấy thật nhiều điều đáng yêu. Mí cũng từng bảo: Lâm dựng lên cho mình một bức tường thành, ngăn mọi người lại, em ấy vẫn chưa có ý thức cộng đồng lắm, nhưng là một người đầy tiềm năng. Mình nghĩ lần này Mí lên thì sẽ thấy em ấy thật khác.

           Hôm qua mình cứ bảo với chị Thảo Nguyên, em ấy thật đáng yêu, đã giúp mình làm cái này cái kia nè. Chị ấy bảo: Thằng bé ấy đáng yêu mà. Chị còn bảo nếu giao cho Lâm chịu trách nhiệm gì đó thì em ấy sẽ làm rất tốt, đối với những việc tổng quát sẽ tốt hơn cả Kira nữa. Kira hợp trò chuyện với khách nè, hợp làm những việc theo tính cách của Kira, Lâm hợp những việc theo tính cách của Lâm, không xung đột nhau mà bổ sung cho nhau. Mình biết chị ấy rất quý Lâm và đánh giá em rất tốt, chị bảo: Chị rất ấn tượng với cách Lâm bày biện các món ăn trên bàn và cách em ấy nấu ăn, không phải kiểu ngon một cách xuất sắc, mà nó rất hài hòa và thông minh, nó đủ, bổ sung cho nhau, cách Lâm nấu ăn cũng thể hiện con người của nó, nấu tới đâu gọn tới đó. Chị còn bảo: Từ ngày con Fie mất, Lâm tích cực hơn, em ấy bắt đầu tham gia vào câu chuyện cùng với mọi người.

          Lâm tới để mình, Kira, anh Hưng, Linh và cả em ấy nữa học được bài học mới, nhân duyên nó kì diệu đến thế đó.

           Mình kể với chị Thảo Nguyên: hôm nay Lâm đã tự may rèm nè, em ấy đã nấu ăn thật ngon, đã nấu món canh cà chua trứng cho em và Kira khi tụi em mè nhèo mãi, đã mở phòng Phi Điệp cho em tắm bởi phòng ấy nước nóng ổn định nhất, đã chạy từ phòng ra cắm laptop cho em lúc em viết blog thì máy tính hết pin và em kêu “Lâm ơi giúp chị”. Em ấy giúp mình lấy đất từ dép khi mình thật lười biếng, đã chờ mọi người trong chuyến đi Hà Giang khi mấy anh chị te te đi phía sau, thấy trái cây ngon quá dừng lại mua, rớt đồ dừng lại nhặt, cảnh đẹp quá dừng lại chụp hình, thổ cẩm đẹp quá dừng lại xem,…. Em cứ đi một đoạn là dừng lại đợi mọi người. Em ấy còn thật dịu dàng với mấy con mèo và chó nè. Em đã thật yêu thương con Fie. Em rất cẩn thận khi dọn rác nè, kiểu lượm cả những mảnh nhỏ xí mà người trước qua loa lượm không hết,….và còn thật nhiều điều nữa mà mình không viết hết ra đây. Mình không biết lúc nào em đi, nhưng mình nghĩ khoảng thời gian em ở đây là những kí ức thật đẹp trong lòng em và mọi người. Thế nên em rất may mắn chứ không phải là một người đen đủi đâu đó nhé, Fie tới với em đã dạy em nhiều thứ về tình yêu, đến lúc em thật cô đơn, và mình nghĩ nó cũng vui khi được ở với em.

Mita

Tản mạn

Buổi tối ở trong đồi.

8:40 tại nhà trong đồi.

            Bây giờ mình đang ngồi ở thềm nhà, trời lạnh, sương mù phủ kín, nhưng vẫn thấy vườn rau và hàng thông trước mặt, những giọt nước nhỏ nhỏ rơi nhẹ nhàng xuống đất, rơi lột độp trên mái nhà, có lẽ trời đang mưa. Hai ngày hôm nay chẳng hiểu sao mình thích viết quá, có lẽ mọi thứ tới lúc thì mới bắt đầu, cảm giác viết lại, thật thích. Tối qua lúc từ nhà chị Thảo Nguyên về, khoảng hơn 2h30 sáng, tự nhiên mình muốn mở laptop và viết lại những điều mình cảm nhận, những điều mình nhận ra, những bài học mình học được. Chị Thảo Nguyên bảo: “Ai cũng có những bài học phải học trong đời, mỗi người một con đường riêng, những bài học riêng, có những lúc mình bị ốm nghĩa là mình đang làm gì sai sai, đây là cơ hội để mình nhìn lại mình và điều chỉnh lại bản thân mình, cũng là lúc mình học bài học mới, học không xong thì sức khỏe sẽ bất ổn mãi cho đến khi mình học xong.” Mình cũng đồng ý với điều này.

           Tối qua có chị Giang tới, chị ấy nhắn tin cho Nhà An Nhiên để thuê phòng, mình bảo nhà mình cho thuê nguyên căn, mà chị ấy chỉ đi một mình thôi, mình hay đồng cảm với những người đi một mình, có lẽ giống mình lúc xưa khi tới Sapa, và chị ấy cũng là bạn của chị Hải Minh, lúc trò chuyện cùng mình thấy cũng dễ thương, đàng hoàng, tử tế, thế là mình bảo: “Ngày hôm ấy nhà mình có khách, nhưng mình có một căn phòng nhỏ ở Nhà An Nhiên, nếu chị ấy thích thì có thể tới ở thoải mái.”, thế là chị quyết định sẽ tới Nhà An nhiên. Sau khi cho khách check in, ở nhà dọn nhà, chơi chơi, đợi mãi chị ấy chưa tới nên mình lên nhà trong đồi. Buổi tối chị ấy mới tới, mình bảo là chị ấy có lên ở nhà trong đồi với mình. Lúc chị lên thì mình và Lâm đang xem phim “Phồn thịnh”, Kira thì đọc sách “Tottochan bên cửa sổ”, anh Hưng và Linh thì đang coi phim “Avatar”. Mỗi người làm những điều riêng riêng, chia sẻ không gian, mọi thứ thật nhẹ nhàng và cũng thật hòa hợp. Bộ phim ban đầu nói về năng lượng vô tận mình và Lâm chán chán, mình ngáp lên ngáp xuống đợi đến đoạn mình thích – cuối cùng mình và Lâm cũng không coi xong phồn thịnh, hôm sau sẽ xem lại. Lúc xem phim Lâm có hỏi mình vài câu, mình biết em ấy rất giỏi nhưng cũng bất ngờ với tư duy của em ấy, em có một tư duy rất tốt, mọi thứ rõ ràng, em là một người rất đặc biệt đó. Chị Thảo Nguyên bảo thích những người ngông, họ biết họ muốn điều gì, rõ ràng và có cái để ngông. Mình còn thích em ở phần lương thiện, chỉ khi mình mở rộng trái tim yêu thương ai đó, không phán xét, quan sát thì mình sẽ thấy những phần thật dịu dàng và đáng yêu của người đó. Thế nên Mát hay bảo: Hãy mở rộng trái tim của cậu, cậu sẽ thấy được những điều tốt đẹp từ người cậu tiếp xúc. Em cũng một trong những người em rất đặc biệt mà mình tiếp xúc. Mà nói thật, mình cũng không phải đứa dễ tiếp xúc và dễ đi vào trong tâm của mình, mình cũng là đứa có cá tính rất mạnh, đối với những người khác nhau thì mình sẽ nói những chuyện khác nhau, hành xử khác nhau.

           Lúc chị Giang tới, mình dừng lại việc xem phim, Lâm thì kiểu rất hạnh phúc, bởi bộ phim chán quá mà. Haha. Anh Hưng và Linh xem xong rồi ra nói chuyện cùng, mọi người cùng ngồi ở bàn, đốt lửa, tối qua trời lạnh lắm, sương mù bao phủ tất cả. Tụi mình trò chuyện vui vẻ, uống trà thảo quả và quế. Lâm đưa ghế ngồi gần lò sưởi, mình ngồi ở thành ghế cùng Kira, anh Hưng và Linh ngồi ở hai cái ghế riêng riêng, cái không khí nhẹ nhàng, êm ả và ấm áp lúc ấy mình thích lắm. Mình thích những điều nhẹ nhàng.

            Một lúc sau thì tụi mình vào nhà trong đồi, anh chị Thảo Nguyên về sớm, anh chị đang đốt lửa nấu nước ở trong bếp, ấm áp lắm. Mình thích kiểu mỗi lần đi về đồi, trong bầu trời tối ấy, có hình ảnh ánh lửa ấm áp, anh chị ngồi ôm nhau ở bếp, bật nhạc và hát theo. Không hiểu sau đó là hình ảnh thật đặc biệt và ấm áp khi mình nghĩ về nhà trong đồi, về khu vườn yêu dấu của tụi mình.

           Mình và chị Giang đi vào, mỗi người tìm cho mình một chổ ngồi minh thích. Chị Thảo Nguyên và chị Giang trò chuyện thật lâu, 4 tiếng luôn đó, nói về thật nhiều điều, có cái mình hiểu có cái không, hai người đều đọc thật nhiều sách, biết nhiều, cũng thích tìm hiểu. Mình thích không thích tìm hiểu nhiều thứ lắm, mình chỉ tìm hiểu về mình, hiểu rõ về mình mà thôi, có hôm mình nói với Hùng là mình ghét phải suốt ngày hoàn thiện bản thân, mình tưởng đã đập vỡ hết những định kiến của mình rồi, hóa ra mỗi ngày mình phát hiện ra vẫn còn đó, những cái vô thức đi vào mình, hình thành trong mình trong quá trình học tập và trưởng thành, thế nên mình quyết định đọc thêm triết, mình muốn hiểu rõ mình, muốn hiểu rõ những điều căn bản nhất, lần này đọc không phải để phục vụ việc học và rèn luyện tư duy nữa, mà là vì thấy cần thiết và có cũng thích – người ta bảo quá trình sống là quá trình trưởng thành của linh hồn. Chị Thảo Nguyên thích chị Giang, bảo chị ấy dễ thương, hiểu biết nhiều, cùng có nhiều điều quan tâm giống chị ấy. Mọi người ai cũng vui vẻ, mình ngồi ở ghế, nghe mọi người nói chuyện, đầu óc nhẹ nhàng, trống rỗng. Còn bây giờ lúc viết lại mình chợt nhận ra từ lâu rồi mình cũng chẳng đặc biệt ấn tượng với ai hay thích ai thật nhiều. Tất nhiên là trừ Lâm rồi, em ấy là thành viên trong gia đình ở đây mà, mình quý em ấy, cũng tôn trọng và cũng thương em ấy. Hồi xưa mình cũng không thích mở rộng các mối quan hệ, nhưng ai có duyên đến với mình thì mình cũng vui vẻ tiếp nhận. Bây giờ vẫn vui vẻ, nhưng sao cái vui vẻ nó khác lúc xưa quá, giống như mình không còn đặt tâm tới những người xa lạ quá nhiều. Mình vẫn quý chị Giang nhé, vẫn nói chuyện và chia sẻ với chị ấy một cách vui vẻ và thật lòng.

           Chiều nay đột nhiên mình không hiểu rõ mình, mình như thế nào vậy, mình tùy tiện với lời nói quá nhiều rồi, mình ghét bị bó buộc trong những khuôn khổ, rồi quyết định phá vỡ sự bó buộc của mình trong ngôn từ được hình thành từ lúc còn đi học, rồi mình lại tùy tiện. Tại sao mình nói nhiều câu vô nghĩa thế nhỉ, tại sao lại cứ hay khen mình thông minh, mặc dù mình không nghĩ thế đâu, mình chỉ nghĩ là mình muốn làm gì thì có thể làm được vì mình biết mình luôn nghiêm túc với những điều mình muốn, và khi bạn nghiêm túc, cố gắng và kiên trì thì mọi thứ sẽ đến thôi. Mình biết là đến lúc mình cần điều chỉnh rồi, có lẽ những người khác không nhận ra đâu, nhưng mình nhận ra đấy, sự trong trẻo của mình đâu rồi. Mita à, mày sao vậy, sao mọi thứ trống rỗng và lộn xộn thế này, chắc hôm nay mình bị tụt năng lượng.

          Hôm nay mình bị tụt năng lượng do bị ốm, đầu óc của mình nặng trĩu, cơ thể mệt rã rời, mình cảm giác mình đang lấy lại cân bằng dần dần, là mình một cách đúng nghĩa nè. Hôm nay Phượng cũng nhắn tin cho mình, mình thấy vui lắm, mỗi lần mình có cảm giác mình không ổn thì chẳng hiểu sao nó nhắn tin hay gọi cho mình, không phải kiểu mày bị sao thế, mà đơn giản nói vài câu lung tung cùng nhau. Phượng bảo: “Bạn thân, thân ai nấy lo nhưng luôn luôn ủng hộ.”. À, hôm qua lúc mình xem bộ phim “Wood job”, mình thấy mình và Phượng giống bạn nhân vật chính và ông Yoki quá, đặc biệt lúc họp để quyết định Hirano có được tham dự vào lễ hội thần núi hay không?, Yoki nói: “Cậu ta tỉa cây thật vụng về, mà trồng cây cũng chậm chạp. Cậu ta không thể đốn cây, cũng không biết chạy máy. Cậu ta đúng thật là vô dụng nhưng cậu ta đúng là một chàng trai núi rừng thực thụ”, Yoki yêu núi rừng – mình thích cái khoảnh khắc khi Yoki cưa gỗ, âm thanh xung quanh dường như im lặng hết, chỉ còn tiếng máy cưa keei, ánh sáng chiếu vào anh và những mùn cưa, ánh mắt nghiêm túc, yêu rừng một cách thiết tha, mình nghĩ có lẽ bất kì ai khi xem bộ phim này đều rung động với hình ảnh ấy, đó là ánh mắt có được khi người ta yêu cái gì đó thật tha thiết. Anh là người thô lỗ với Yoki một phần con người của anh là thế, một phần vì ban đầu Yoki không yêu rừng, tôn trọng rừng, sau khi nhận ra sự tiến bộ của Hirano anh đối xử với Hirano nhẹ nhàng hơn, anh nói cho mọi người biết Hirano là một người đàn ông núi rừng thực thụ, dù có người làm chung đồng ý khi có người nói: có lẽ thần núi sẽ nguyền rủa chúng ta, hoặc có người muốn nói phản bác ý kiến nhưng im lặng, chỉ có Yoki nói vì Hirano hay lúc Hirano rời đi thì Yoki cũng khóc. Và Phượng cũng thế, không phải kiểu nói dịu dàng, nhưng mình luôn nhìn ra được sự dịu dàng trong hành động, và trong lời nói có sự ủng hộ và bảo vệ.

        Lúc mình đang viết bài này, Lâm đang may rèm, em ấy vừa xem cách dạy may ở trên mạng vừa học theo. Mình bảo: Em học may ấy à, không phải chị dạy em rồi à. Em bảo: Em đang học cách kết thúc. Mình nói: May cũng phải học à. Em bảo: Cái gì chẳng phải học, không biết thì chẳng phải học à. Mình đã bật cười với câu nói đó, đây là lần đầu em may đó.

Mita

Tản mạn

Luyên thuyên trong ngày

5:40 tại nhà trong đồi

            Dạo này mình chuyển vào nhà trong đồi ở rồi, ở đây không có dễ thương và đầy đủ tiện nghi như Nhà An Nhiên, nhưng lại có được sự yên tĩnh nhẹ nhàng. Bây giờ là buổi chiều, có chút sương mù trong không khí, nhìn mờ mờ ảo ảo, không biết có phải do mình mới ngủ dậy nên đầu óc chưa hoạt động, mắt mờ mờ, nhìn ngu ngu không nữa, hay là không khí nó thế. Vườn dạo này xanh mướt, màu của lá cây phát triển vào mùa xuân, mình thích nhìn lá cây đung đưa trên nền trời treo veo, ở vườn cũng có đào rồi, tụi mình suốt ngày đi dạo để hái đào. Nhà chị Thảo Nguyên mới có em mèo mới, nhà anh Hưng và Linh thì có một con cún tên là Mít và một con mèo trắng tinh. Hai con mèo ấy nghịch lắm, đang còn nhỏ nữa, móng vuốt sắc bén. Mình thì đang đợi Miu từ Hà Nội lên, thấy nhớ nhớ Miu rồi. Miu bây giờ có lẽ không còn là Miu tăng động trong trí nhớ của mình nữa, hình như ở Hà Nội cũng hay bị xích lại, còn ở với mình thì cứ tự do bình đẳng và suốt ngày bắt nạt mình. Hôm chị Lem và anh Linh ra, mình bảo em thích có một con mèo đen, béo Ú và nhân hậu giống trong truyện “Con mèo dạy hải âu bay”, mình thích truyện đó lắm, thích một câu nói trong đó là “Chỉ có những kẻ dám mới có thể bay”, chị Lem kể cho mình nghe về con mèo béo Ú ở vườn nhỏ, kể hành động ngốc nghếch của nó, chị bảo: “chị chưa thấy con mèo nào ngốc nghếch như thế luôn, nhìn nhân hâu thật”. Hihi, mình bảo thế thôi em không thích đâu sao nó có thể ngốc thế được chứ nhưng bây giờ nghĩ lại mình thích con mèo như thế. Hôm anh chị ấy đi chợ Bắc Hà, bảo là thấy con mèo đen dễ thương lắm, nghĩ là mua cho mình nhưng không biết làm sao gửi cho mình được, quay lại thì người ta mua mất rồi. Mình thấy vui và hạnh phúc, mình thích được yêu thương mà, thích được người mình quý nghĩ tới mình nè, chứ không phải thích nhận quà đâu nha. Mí bảo Mita tham sân si quá nha. Nhưng mình thích lắm ấy, nên kệ, tham sân si cũng được. Hôm trước bạn Hằng Mít còn gửi sách và thiệp cho mình nữa đó, bạn hỏi Mí là Mita có thích đọc sách không, dễ thương nhỉ. Sắp tới chị Lọc và Mắm tới Sapa chơi với mình nè, thích thật.

              Hồi xưa mình làm ở Gỗ, có một bạn mèo béo Ú, mình gọi nó là “Ú”, bạn ấy đáng yêu lắm, thích nằm trên áo hoặc balo của mình, thích nằm cuộn ở chân mình hoặc nằm cạnh laptop khi mình viết blog và đọc sách, thích ngủ cạnh mình, và hay mang đồ ăn về để ở phòng mình. Nhẹ nhàng nhỉ, mình thích lắm đó. Hay Miu nhỏ con tăng động cũng thế, thích nhảy lên gường mình ngủ, thích căn gấu quần của mình, không bao giờ chịu nghe lời mình, như một đứa trẻ con, vậy mà lúc mình buồn thì nằm im một chổ ở gần chổ mình. Ú và Miu đã cùng mình trải qua một thời gian dài như thế đó, an ủi và làm bạn với mình trong khoảng thời gian mình ở một mình cô đơn và nhiều áp lực từ gia đình như thế đó. Và bây giờ khi mình lên đồi ở, có con Lạc và Bơ cũng hay đi theo mình, chị Thảo Nguyên bảo hai con cún ấy như là vệ sĩ của mình vậy, đi theo mình vào đồi, nằm cạnh cửa canh cho mình ngủ, đáng yêu lắm. Hồi xưa mình thích con Bông và Súng nhà chị Lem, hay đi theo anh chị đi khắp đồi, bây giờ mình cũng có bạn cún đáng yêu, đi theo mình khắp nơi luôn đó. Còn con cún nhỏ nhỏ cô đơn ở Nhà An Nhiên, bây giờ đã không còn tới nữa, không biết bạn ấy sống ổn không nhỉ, mình còn định làm thân và dẫn bạn ấy vào nhà trong đồi sống nữa, thế mà không còn gặp mặt, mình cũng không buồn nhiều lắm, chỉ cảm thấy bạn ấy tội tội và cô đơn quá. Cái cô đơn ấy cứ làm mình thương thương, muốn lại gần một tí, vuốt ve bạn ấy một tí, yêu thương và thật tôn trọng và muốn bạn ấy có thật nhiều tự do, thật nhiều yêu thương.

            Lâm mới có một con cún dễ thương lắm, tên là Fie, nhỏ nhỏ, xinh xinh, màu trắng, mang từ Du Già về. Em ấy để nó trong áo khoác và đưa về Sapa. Fie hơi có nét giống Miu lóc chóc nhà mình nên mình thích em ấy và cũng nhớ Miu lắm. Con cún ấy thật giống Lâm, mình cảm giác như nó có liên kết với Lâm rất nhiều, khi Lâm vui thì em ấy thật vui, khi Lâm buồn buồn cô đơn thì nhìn Fie cũng buồn buồn cô đơn theo, cái ánh mắt giống thật đó. Fie đang bị ốm, nhìn chẳng còn tí sức sống nào. Lâm thật yêu thương mấy con cún, mình thấy em ấy thật dịu dàng và đối xử thật tốt với những con cún. Lâm cũng đáng yêu lắm, nấu ăn ngon nè, nhìn bề ngoài kiểu lạnh lùng khó tiếp cận, nhưng tiếp xúc mới biết em ấy thật dễ thương – tính cách ấy nhé, cũng tốt bụng và hay giúp đỡ mọi người, em ấy cá tính mạnh và cũng thật giỏi. Mình bảo anh Thiên Sơn là em ấy giỏi lắm, mình có thể tin tưởng giao cho em ấy mọi việc mà không cần xem lại, em ấy có trách nhiệm với những điều mình nhận. Cẩn thận, chỉnh chu. Không phải ai mình cũng có thể tin tưởng giao mọi thứ mà an tâm tuyệt đối. Như ông Cương và Ami cũng là hai người mình cực kì tin tưởng trong công việc.

            Tối qua mình thấy vui vui vì chị gái mình cuối cùng cũng đã hiểu. Nhớ cách đây mấy tháng chị ấy đã thật xấu tính, bao nhiêu từ ngữ xấu xa trong cuộc đời này chị ấy đều giành cho mình hay sao ấy, mình giận, mình ghét lắm, mình bảo em trai là: “Chị Hồng đã dùng hết tất cả sự kiện nhẫn chị giành cho chị ấy trong cuộc đời này rồi”. Mình cho chị ấy vào danh sách đen trong facebook và điện thoại, rồi mình thay đổi số, mình cắt đứt liên lạc với chị ấy trong vòng 5 tháng. Có những thứ cần kiên quyết thì kiên quyết, không được dây dưa, lúc ấy mình khóc nhiều lắm, nhưng rồi mình nghĩ: “Không ai có quyền làm tổn thương mình trừ khi mình cho phép họ làm điều đó”. Thế là thời gian trôi qua, chị ấy cũng hiểu, và cũng biết giới hạn của mình, không tùy tiện trong lời nói với mình nữa. Hai chị em nói về Phước, Thọ và ba mẹ. Hai em trai mình dễ thương lắm, cũng hiểu, không nói gì, mẹ mình xuôi dần dần, còn ba thì vẫn còn băn khoăn, nhưng rồi ba sẽ hiểu thôi, bởi vì ba kì vọng mình nhiều quá, đối với những đứa con khác thì ba dạy bảo, còn đối với mình thì có dạy và hai cha con cũng hay tranh luận với nhau, ba dạy mình cách hành xử, cách đối nhân xử thế, về lập luận làm sao nhẹ nhàng nhưng chắc chắn, về cách nhìn người và làm việc cùng những con người có tính cách khác nhau,…. Thế nên bao nhiêu yêu thương, kì vọng của ba đã bị mình phá vỡ hết. Mình nghĩ cuộc đời nó cũng không nên cứ êm ả trôi qua như những gì ba dự tính, rồi có một người đến và ba sẽ nhìn lại quãng thời gian sống của mình, cách sống của mình, ba mình là một người đầy tiềm năng đó. Ba mình giỏi lắm, khả năng nói chuyện và nhìn người của mình chẳng bằng một phần của ba, nhưng mình chẳng thích sống phải khôn ngoan, tinh tế đâu, mệt chết mất, cũng không thích ép mình vào bất kì một khuôn khổ nào.

           Hôm qua mình bảo mẹ, mình mới đọc sách có câu này hay lắm, trong đó có câu: “Con cái sinh ra từ bạn nhưng không thuộc về bạn. Nó là con trai con gái của cuộc đời. Bạn có thể bắt mình giống nó nhưng không thể bắt nó giống mình. Con cái sẽ có suy nghĩ riêng, cuộc đời của riêng nó, nó chỉ ở với ba mẹ một khoảng thời gian, là 20 đầu tiên rồi ấy, bây giờ là lúc nó sẽ sống theo những giá trị mà nó muốn, có cuộc đời của nó”. Mình cứ lảm nhảm với mẹ suốt, mà mẹ mình đáng yêu lắm, tốt bụng, vui tính, thật thà. Mẹ bảo: Sao những lời ấy không nói với ba ấy. Mình bảo: vì ba không nghe, con chỉ nói với những người có thể hiểu thôi. Mình nghĩ là hãy nên sống thật là mình từ nhỏ, có phản động gì thì cứ làm luôn, chứ hồi xưa mình bề ngoài ngoan hiền lắm, nhưng bên trong thì cũng phản ghê lắm, cái mình ghét là không bao giờ mình làm. Nhưng mình trong mắt ba mẹ nó ngoan quen rồi, nên ba mẹ sốc là đúng rồi. Rồi mọi khó khăn sẽ qua đi, mọi thứ rồi sẽ ổn thôi chỉ cần mình kiên trì. Nếu mình không kiên trì, không vững vàng thì dễ dàng bị kéo về nhà lắm. Ba mẹ nhạy lắm, nếu biết mình không vững, có thể  nhẹ nhàng kiểu có thể dùng tình cảm để lôi léo về nhà được là sẽ dùng tình cảm, rồi khóc lóc, rồi bệnh,… còn nếu thấy mình cứng rắn không chịu về là thay đổi chiến thuật khác liền. Bây giờ mình cảm thấy hơi nhớ nhà rồi, không còn sợ về nhà, sợ tình cảm yêu thương ràng buộc trói lại nữa, mình lại yêu thương gia đình thật nhiều như lúc xưa, lại kể luyên thuyên đủ thứ về nhà của mình.

          Mọi khó khăn đã qua hết rồi, mình thẩy bản thân thật nhẹ nhàng và an ổn từ bên trong. Mình thấy vui và thấy cuộc đời thật là đẹp, rồi ai cũng sẽ tự ổn, tự hạnh phúc với cuộc đời của mình, em trai của mình cũng thế bởi mình tin với những giá trị cốt lõi được dạy từ bé, họ vẫn là một người lương thiện dù có bất kì chuyện gì trải qua, bất kì sự lựa chọn nào đến.

Mita