Những ngày nhẹ nhàng

Tản mạn

Tối qua mình ngủ thật muộn, đi ngắm trăng về, viết xong bài blog cũng gần 1h sáng, có thể do qua cơn buồn ngủ, lăn lê trên gường mãi cũng không ngủ được, có lẽ do những cảm xúc tiêu cực buổi chiều làm ảnh hưởng tới. Bởi vì ngủ không ngon giấc nên cả ngày hôm nay cứ cảm thấy thiếu ngủ, người uể oải. Hôm nay mình đã đem bìa thông về, mua đinh nữa, mình đã đóng được một cái bồn hoa, cưa bằng tay thì lâu mà không đóng được kiểu mình nghĩ, nhưng không giám dùng máy cắt, hồi xưa mình định dùng, Mí gửi video tổng hợp những tại nạn khi sử dụng máy cắt làm mình bị sợ, cứ suy nghĩ là nên sử dụng hay không, chứ cưa tay cũng lâu lắm. Mỗi ngày mình sẽ làm một tí, căn nhà trong đồi của mình sẽ thật xinh, để xem mình có thể làm nó thay đổi thế nào nhỉ, cũng thật tò mò. Mình sẽ sơn nhà, vẽ tranh, may rèm, may lều, bắt thêm bóng đèn, đóng bàn,… việc sửa mái nhà chắc phải thuê người, mình cứ sợ mình treo lên lại bị sập, mặc dùng anh Trường bảo nó chắc chắn lắm.

Hôm trước chị bảo anh muốn làm bar, bar ở đây giống kiểu pub ấy, nhẹ nhàng, yên bình, chill chill thôi. Đầu tiên mình cũng muốn làm chung, mà làm ở bản thì xa quá, chạy đi chạy về bận rộn, mà mình cũng không hợp với bar, mình thích tĩnh lặng dịu dàng, nếu làm có thể có thêm kinh tế nhưng đi ngược lại với điều mình muốn. Mình vào đây để yên tĩnh, có nhiều thời gian để viết, đọc sách, ngắm cảnh, để nhìn sâu vào bên trong, để hiểu bản thân mình hơn, rồi trồng cây. Mình từng bảo Mí là em muốn có một căn nhà trong rừng cây, yên bình, em có thể tự lo được cuộc sống của mình, tự làm nhiều thứ. Bây giờ mình đang có một căn nhà như mình ước, tuy không biết lúc nào nơi này phải trả nhưng mỗi ngày còn ở đây thì nó vẫn thuộc về mình, giấc mơ của mình đang thành hiện thực rồi nè. Tự hỏi cuộc sống mình thật sự muốn là gì thì đi thẳng vào đó, dù khó khăn cũng bước qua được, còn cứ lòng vòng mãi, rồi rời xa nó lúc nào không hay. Anh chị sẽ có những dự tính của anh chị, mình sẽ có những dự tính riêng của mình, có những thế mạnh riêng. Sau khi suy nghĩ như thế mình hỏi, thế mình có thể làm gì để có nhiều thời gian giành cho mình, sống yên bình ở đây, và có thể tiếp tục sống túc tắc tèng tèng nhỉ. Mình có thể may nè, mà chỉ may cho mình thôi, mình là đứa khá tỉ mỉ và kiên nhẫn, nhưng không sáng tạo; mình trồng cây để đủ cung cấp rau cho mình nè; mình sẽ đăng nhà trên airbnb sau khi sửa xong, mỗi ngày chỉ đón một người, mình có thể làm hướng dẫn viên cho họ đi trekking, đi xe máy, rồi dạy nhuộm vải nữa nè,… Vậy mỗi tháng mình nhận khoảng 3-4 booking là đủ. Thật thông minh, Hihi. Phương bảo mình có rất nhiều thứ có thể kiếm tiền, mình cũng biết thế, chỉ là mình bị lười ấy.

Hôm nay suy nghĩ hay lâu lâu mình đón bạn trên couchsurfing nhỉ, cơ mà nghĩ lại thấy lười quá nên thôi, mình cũng không phải kiểu người thích tìm hiểu nhiều thứ, mong muốn học hỏi thêm về thế giới, kết thêm bạn bè,… nên thôi, nhưng lâu lâu, có duyên hoặc mình thấy vui thì có thể đón những bạn bị chông chênh như mình lúc xưa – lúc xách balo vào vườn nhỏ ấy. Tùy duyên, tùy cảm xúc vậy. Bây giờ việc mình thấy hứng thú là sơn nhà nè, mỗi ngày làm một tí để bớt áy náy với bản thân vì lười quá, mà để nhà cho thật xinh đẹp

Mita

Viết cho anh

Sẽ có những ngày ta thấy buồn.

Sẽ có những ngày cảm xúc của bạn sẽ thật đa dạng, có vui, có buồn, có bình lặng an nhiên, có đau lòng đè nén. Và sẽ có những lúc thật buồn thật buồn, nỗi buồn nó kéo dài, nó da diết, và có những lúc nỗi buồn nhiều đến mức bạn sẽ rơi nước mắt, một cách lặng im, sự đau lòng, nỗi loạn một cách lặng lẽ. Đã bao lâu bạn chưa từng khóc, có một người từng nói với mình rằng: “Bạn ấy không mong mãi nhẹ nhàng an nhiên, bởi vì đó chỉ là một trạng thái, cuộc sống sẽ muôn hình vạn trượng, sẽ có biến đổi, sẽ mất cân bằng, có những lúc buồn, những lúc vui, bạn ấy chỉ mong những lúc ấy cảm xúc có thể cân bằng trở lại một cách nhanh nhất.”. Viết xong đoạn này, mình đi ăn tối và uống trà chanh với anh chị, cảm xúc đã cân bằng lại hơn tí.

Ngày mai là rằm, trăng hôm nay tròn và sáng. Mình tắt đèn ở ngoài cây hồng sát cửa sổ, chỉ cần ngước mặt là mình thấy ánh trăng tròn, anh Hưng đã về nhà, đèn nhà anh ấy sáng, anh ấy không bật nhạc, chắc chuẩn bị ngủ; mình, anh Trường, chị Thảo Nguyên mới đi uống trà chanh về. Hôm nay trời se lạnh, mình phải mặc áo ấm và quàng khăn, nhạc của Don Wiliams vang lên nhẹ nhàng, mình bật nho nhỏ, đủ để mình có thể cảm nhận giai điệu dịu dàng và tập trung viết. Lúc mình viết đoạn trên, mình đã khóc ấy, lâu lắm rồi mình mới khóc, mình không thích khóc đâu, bởi mình chỉ khóc khi cảm thấy đau lòng, cảm xúc dồn nén thì mình mới rơi nước mắt, mọi thứ sẽ trôi theo nước mắt, làm mình bình tâm trở lại, Kira từng nói rằng bạn ấy không thích mình khóc đâu, ừm, đó người đầu tiên nói với mình như vậy.

Mình chẳng biết mình là người cảm tính hay lý tính, sẽ có những lúc mình thật lý tính, mọi thứ rõ ràng, đúng và sai; sẽ có những lúc mình thật cảm tính. Mỗi lần nỗi buồn không chịu nổi thì mình sẽ ngủ, mình hay bị chìm đắm trong giấc ngủ và khóc. Lúc ở thành phố, trước lúc mình rời khỏi đó, mình ngủ nhiều lắm, mình nghĩ chẳng lẽ mình cứ chìm đắm trong giấc ngủ để trốn tránh, để sống theo quỹ đạo mà gia đình và mọi người xung quanh cho là bình thường sao, Ừm, mình không muốn vậy đâu, mình phải đi thôi, phải thay đổi thôi. Ba Mẹ à, không phải con chưa từng cố gắng quên đi mọi thứ, mọi chông chênh, mọi rối loạn, giả vờ quên hết, không hỏi, không tìm câu trả lời cho những hoài nghi và sống như quỹ đạo của mọi người ngoài kia, đã cố gắng nhưng không thể làm được, chỉ có hai con đường hoặc là điên hoặc là rời đi mà thôi, sao ba mẹ không thử cố gắng hiểu con một tí, hỏi con đang nghĩ gì, muốn sống thế nào, vì sao như thế và chỉ nghe không phán xét.

Trước khi mình đi farm, cả một khoảng thời gian dài, mình hay bật dây nữa đêm và rơi nước mắt, mình tự hỏi mình đang làm gì với cuộc đời của mình thế này, mình bị điên sao, ở Việt Nam không có ai suy nghĩ giống mình đâu, mình bị điên, bị điên thật rồi. Tết năm 2017, Phượng gọi về từ Malaysia, chúc tết và hỏi về tình hình của mình, mình đã khóc lóc như điên và kể cho nó nghe những rối loạn của mình. Phượng bảo không phải ở VN không có ai giống mày đâu, do mày không biết thôi, tao biết có một chị cũng giống thế, mày liên lạc với chị ấy thử xem. Vậy là mình liên lạc với chị Lem, mình vào vườn nhỏ ở hơn 1 tuần, một người chưa từng biết, một farm trong rừng thông ở Đà Lạt, một nơi xa xôi mình chưa từng biết, một nơi không có điện, mình tới với niềm tin mãnh liệt sẽ tìm thấy được câu trả lời từ đó. Ừm, mình đã tìm được câu trả lời, anh chị với nhịp sống bình thường hằng ngày, mình hòa nhịp vào đó, mình nhìn ngắm, lắng nghe, tự tìm câu trả lời, cái cách người ta sống quan trọng hơn tất cả ngôn ngữ, thuyết phục ta hơn tất cả mọi ngôn từ. Mát từng bảo mình rất may mắn vì lúc mình đang đi tìm câu trả lời cho những câu hỏi của mình thì mình đã gặp được những anh chị đã rất vững vàng trên con đường họ đi. Mình cảm thất rất đúng, anh chị ấy là người mình rất quý và tôn trọng. Có những mối quan hệ rất kì diệu, những tình cảm nhẹ nhàng, ta không cần nói với nhau quá nhiều, chỉ gặp đôi ba lần, đọc những câu chuyện nhau viết, và cảm nhận mà thôi. Mỗi lần trên đường lang thang, anh chị lại đảo xe qua Sapa, chỉ để gặp mình, chào hỏi dăm câu, ăn cơm, uống cafe, cười đùa rồi đi. Chị bảo: chị thích có vài người bạn mà dẫu họ ở xa cách mấy, mình có thể đến chỉ để uống ly cà phê, nhìn thấy nhau, có mặt cho nhau. Đối với chị việc đó quan trọng hơn một số lớn những điều khác trong cuộc sống. Rồi mình mỗi năm lại tới Đà Lạt để vào vườn nhỏ, kí ức về Đà Lạt trong mình gói gọn những kỉ niệm ở vườn. Viết tới đây cảm xúc đã bình lặng trở lại rồi, chỉ còn buồn tí, không còn đau lòng nữa, mắt hơi sưng một tí, nhức nhức.

Mình được thương thế cơ mà, thật nhiều tình cảm dịu dàng nhỉ. Anh chị ghé thăm mình hai lần, một lần ở Gỗ, lúc mình mới tới Sapa, ăn bữa cơm, pha cafe cho mình uống, rồi kể cho mình nghe những thay đổi ở vườn nhỏ, về mấy con cún, về anh Hậu, anh Thảo, chị Giao. Buổi tối hôm đó nướng thịt, đó là lần đầu tiên mình gặp Mát. Anh chị kết nối nhân duyên giữa mình và Mát, anh chị rời đi, mình có thêm một người bạn, mình không còn cô đơn khi ở một mình nữa. Anh chị ngủ một giấc ở Gỗ, sáng ra pha cafe cho mình uống, rồi tạm biệt nhau. Mình thường hiếm khi uống cafe ở ngoài, chỉ uống cafe ở vườn nhỏ, cafe anh chị pha cho mình mỗi lần gặp nhau. Lần thứ hai gặp là một năm sau, anh chị là người đầu tiên ở căn nhà trong đồi này, mình biết anh chị sẽ thích ở đây, yên tĩnh, nhẹ nhàng, nhiều cây cối. Anh Linh pha cafe cho mình và chị Lem, còn hai chị em sẽ ngồi kể chuyện cho nhau nghe, chị kể cho mình về vườn nhỏ, mình kể cho chị về cuộc sống ở đây, về gia đình của mình. Mỗi sáng dậy, anh Linh sẽ nấu nước pha cafe, chị Lem gấp chăn rồi ra ngồi bên cạnh anh, ngắm cảnh, mình canh thời gian anh chị dậy, đi bộ vào đồi để gặp anh chị, uống cafe, kể về những điều dễ thương mình cảm nhận được trong cuộc sống, suy nghĩ của mình. suy nghĩ của ba mẹ, cách đối phó với ba mẹ, tất cả mọi thứ. Hình như bố mẹ nào cũng giống nhau nhỉ, không biết chị ấy đã khóc nhiều không nhỉ, chắc nhiều ấy, mình cũng từng khóc rất nhiều.

Mình vào vườn nhỏ hai lần, một lần khi mình đi tìm câu trả lời, lần thứ 2 thì mới gần đây thôi, lần nào vào cũng lâu, và lần nào cũng học được những điều mới, hiểu mình hơn, kiểu khi ta tĩnh lặng, ta nhìn được sâu trong nội tâm của mình. Mình là đứa ngủ dậy muộn nhất, ngủ dậy thì anh Linh pha cafe xong, chị Lem đang đốt bếp lửa nấu cơm. Ngủ dậy mình sẽ cúi xuống gầm gường xem chó con, nhìn ra cửa sổ, lăn lê trên gường mới dậy gấp túi ngủ. Anh Linh sẽ đưa cafe cho mình. Mình ở đó toàn ngắm cảnh, chơi với chó, đọc sách, chẳng hiểu sao ở đó sẽ đọc được thật nhiều sách, tư duy cũng rõ ràng hơn. Và lần này mình hiểu anh chị hơn, anh chị cũng hiểu mình hơn, tụi mình nói chuyện nhiều hơn, chia sẻ nhiều điều hơn, về suy nghĩ, về tư tưởng. Mình yêu quý anh chị lắm.

Có hôm anh chị và bọn mình gặp ở Hà Giang, anh đi cào cào mà chạy mấy km mới đuổi kịp mình, chọn chổ ngồi thoáng thoáng tí, anh Linh pha cafe cho cả bọn, tụi mình trò chuyện, uống cafe tí rồi tạm biệt nhau. Từ lần đó mình lái xe chậm hơn nhiều. Có những niềm vui, chỉ chạm mặt nhau tí cũng đủ trọn ven rồi. Mình chưa thấy tình yêu, sự hòa hợp nào đẹp như tình cảm của hai anh chị ấy. Thương nó sâu sắc và dịu dàng hơn yêu, anh Linh thương chị Lem.

Hôm nay có một anh nhắn tin, hai đứa trò chuyện tí về sức khỏe, công việc hiện tại, việc đi tour, anh hỏi mình có người yêu chưa, mình trả lời là có rồi. Mình biết anh có cảm tình với mình ngay lần đầu tiên, nhưng mình chỉ quý anh như một người bạn mà thôi. Mình nghĩ nếu thích thì đã thích từ lâu, không thích thì không nên cho người khác hi vọng, mặc dù nói dối thì không tốt, nhưng mình không muốn anh có chút hi vọng nào hết. Hôm nay mình thấy nhớ nhớ Phong, không biết bạn ấy thế nào rồi nhỉ, 2,5 năm kể từ lần gặp cuối cùng, mình không thể liên lạc cùng bạn ấy, đó là một người con trai thật dịu dàng, thật quý mình, luôn giành cho mình vị trí đặc biệt. Phong và mình chơi chung với nhau 2,5 năm kể từ lúc chơi cùng cho đến lần gặp mặt cuối cùng, chờ nhau đi học tiếng anh chung, rồi đi học về cùng nhau, cùng tham gia nhóm thuyết trình của mình, hay có những buổi thảo luận về sách, địa lý, chính trị, những suy nghĩ, chông chênh, mình cho Phong mượn sách, bạn ấy lại đưa sách cho mình đọc, Phong hay đọc sách ở thư viện, mỗi lần gặp mình sẽ cười thật tươi, kể cho mình quyển sách dạo gần đây bạn ấy đọc, cầm dù che mưa cho mình khi trời mưa. Đối với mình, kí ức về Phong rất dịu dàng, mong rằng được gặp lại bạn ấy, muốn nghe bạn ấy kể cuộc sống từ lúc hai đứa mất liên lạc.

Hôm nay là một ngày cảm xúc thật đa dạng, buổi sáng nắng thật dịu dàng, mình dọn nhà thật sạch và gọn, giặt áo quần, rửa bát, áo quần phơi dưới nắng, thật sạch và thơm. Kira bảo mẹ mình gọi điện thoại cho Kira, hỏi mình là có nên bắt máy không? Mình hiểu vì sao mẹ gọi cho Kira, mình thấy buồn, và thất vọng. Mình ngủ một giấc thật dài, mơ lung tung, thật lạnh, không biết do lòng mình hay áo bị ẩm lúc giặt đồ. Ngủ dậy, mình bật nhạc của chị Lê Cát Trọng Lý và nhổ cỏ trước hiên nhà, chẳng hiểu sao nước mắt rơi, chắc do buồn, những cảm xúc tiêu cực tới, nhớ lại những quãng thời gian lúc xưa, mình nhổ xong cỏ thì trời bắt đầu tối rồi, trăng khuất sau cây tròn quá, anh chị đi ra ngoài rồi, nên cả khu vườn chỉ còn mình với nổi buồn da diết. Mình đi tắm, mặc váy xinh đẹp, bật nhạc và nhảy múa tí, nổi buồn vẫn còn, cảm xúc đè nặng cõi lòng, mình bật máy tính và viết, vừa viết vừa khóc, viết được một đoạn thì anh chị về, gọi lên ăn cơm tối. Tối nay giày mình đặt đã được giao, sau khi suy nghĩ mua một giày để đi bộ, leo núi, trekking và một đôi giày để mặc váy, cuối cùng mình chỉ mua một đôi để mặc cho mọi trường hợp, cảm thấy không cần thiết phải mua nhiều thứ, không muốn sở hữu quá nhiều, không muốn vì cái ham muốn mà đẩy lòng tham đi quá xa, biết đủ là gì là hạnh phúc. Đôi giày màu rêu mình thích 1 năm trước nhưng chưa mua vì thấy chưa cần thiết lắm, giày thật xinh, đi thật êm, màu thật đẹp, cảm giác chân được nâng niu, nó khác với đi dép tổ ong, mình chỉ mua khi thật sự thích và thật sự cần thiết, nhưng vậy mình sẽ thật vui khi có nó. Ăn xong, mọi người đi uống trà chanh, lúc lái xe về mình không còn buồn nhiều nữa, mọi thứ ở vườn bình yên quá, chẳng biết anh chị có biết mình buồn không mà nấu cơm cho mình ăn, rồi dẫn đi uống trà.

Viết đến đoạn này mình mỏi lưng quá. mình mở cửa ngắm trăng. Chị rủ đi dạo quanh vườn ngắm trăng, trăng thật đẹp, nhìn trăng qua tán cây hạt dẻ, cây thông, cây và trăng hài hòa thật đẹp, đi dạo lên trên cao tí, trăng lẻ loi, dịu dàng trên bầu trời, cây cối trong vườn thật xinh, yên tĩnh gần như tuyệt đối, chỉ còn âm thanh của thiên nhiên, ánh sáng của thiên nhiên, không khí về đêm ở vườn thật dễ chịu, ngắm trăng, bật nhạc và múa, nghe chị kể dăm ba câu chuyện, chị bảo bây giờ mà có chị Giang múa, có rượu uống thì thật thích, có cảnh, có người đẹp, có rượu, như mấy ông tài tử thời xưa. Mình nhớ lại bóng tối ở trong hang động, bóng tối tuyệt đối, chưa bao giờ mình thấy bóng tối tuyệt đối thế này, tiếng nước chảy nhẹ nhàng, không khí mát, mang theo hơi ẩm, dễ dịu, tĩnh lặng. Còn ánh trăng hôm nay, không khí, mọi thứ đều dễ chịu theo kiểu khác, tĩnh lặng trong tối và tĩnh lặng dưới ánh trăng. Miu, con Tôm và Phô mai cũng đi theo, Miu và Tôm đùa nghịch đưới trăng, lúc sau Miu học theo mình ngắm trăng, Phô Mai bước đi thong thả, nhảy nhẹ nhàng qua nơi này nơi kia, kiêu ngạo, độc lập, luôn thư giản, tập trung mọi lúc. Phô mai đang nằm thư giản trên kho củi, ánh trăng len lỏi trong tán lá, trăng sáng ở trên, phô mai ở trong tối, hình ảnh ấy đẹp đến kì lạ. Trăng bị mây che khuất, mây mỏng, trôi đi nhẹ nhàng, ánh sáng của trăng theo mây trôi xuống, cảm giác len lỏi vào mình, chạm nhẹ vào, mình hòa tan trong không khí ấy. Cảm xúc của mình đã thật sự bình lặng lại, mình không trốn tránh nó, nó không chìm sâu vào đáy lòng, mà nó tan biến theo ánh trăng, thiên nhiên chữa lành con người. Vào đồi, mình có sự tĩnh lặng của mình, có mông mơ, có sự dịu dàng. Bây giờ mình đi ngủ đây, chúc mọi người ngủ ngon.

Mita

Những ngày nhẹ nhàng

Những điều nho nhỏ trong cuộc sống của Mita

Sau những ngày mưa liên tục thì hai hôm nay ở Sapa đã nắng, mình giặt áo quần rồi phơi ngoài nắng, áo quần thơm mùi nước giặt và mùi của nắng. Buổi sáng mình đi chợ Bình Lư để mua đồ ăn, hôm nay có cá lóc, mình kho cá lóc và nấu canh chua cá lóc, không ngon bằng mẹ nấu, mình vẫn nấu chưa ra vị ở nhà, nhưng cũng khá ngon. Áo quần thơm, bửa ăn ngon, mình cảm thấy thật vui. Hôm nay anh chị và Miu đi chơi với bạn của chị, mình và Tôm ở nhà, tự nhiên dạo này bị lười đi xa, có lẽ tuần tới cả nhà sẽ đi Tú Lệ, Mù Chang Chải. Bây giờ là buổi chiều, nắng đã dịu bớt đi, những chiếc lá cây vẫn đẹp như ngày nào, từ ngày người ta chặt đi khu rừng ở trước mặt thì khu đồi nhà mình không còn được bao quanh bởi rừng cây, may là vẫn còn những cây pơ mu và thông ở vườn của bà, cây ở trước mặt đã thưa đi, thấy những ngôi nhà nhỏ phía xa và dãy núi phía trước. Nhớ lúc trước mình bảo với chị Lem và anh Linh là sẽ kiếm tiền để mua đất trong rừng cây, một nơi tách biệt, anh hỏi mình: Nhưng em đang ở trong đó rồi mà, tại sao em lại phải kiếm tiền để làm gì. Anh trêu mình vài lần như thế, sau này lúc nói chuyện với chị Lem thì mình mới hiểu ý của anh là gì.

Những hôm mình vào vườn nhỏ, nghe chị kể về những khoảng thời gian ban đầu mới vào, di chuyển ra ngoài khó khăn, lúc ấy chị cũng yếu, anh Linh thì mới mổ xong, phải vác theo cả bao gạo đi theo đường suối, rồi leo lên nhà, cuộc sống ở đó cũng tràn đầy rủi ro, cây thông giòn, dễ gãy, không biết mình có bị cành thông rơi trúng người rồi chết bất kì lúc nào, rồi rắn,…. nguy hiểm lắm. Chị bảo: “Đôi lúc có người bảo anh chị thỏa hiệp tí đi, có sao đâu mà khó thế, chị vào đây sống vì không muốn thỏa hiệp với những điều ngoài kia, tới một nơi xa, tách biệt với mọi người, chấp nhận bao nhiêu rủi ro rình rập xung quanh, bây giờ bảo chị thỏa hiệp. thì chị vào đây để làm gì”. Nếu hỏi mình yêu quý, tôn trọng người nào thì là anh chị ấy. Quá nhiều ân tình mình nhận được vào những khoảng thời gian mình khủng hoảng nhất.

Mình nghĩ những điều tuyệt vời thật khó dùng ngôn ngữ để diễn đạt. Như về cuộc sống, cách suy nghĩ của anh chị và tất cả mọi điều ở vườn nhỏ như những con chó, cây cối, bầu trời, âm nhạc,…. Mình luôn nghĩ giữa cách đập phá lẫn nhau để tìm ra mình đằng sau lớp vỏ bọc ấy, thì mình thích sự tĩnh lặng hơn. Cái cách mình sống nói lên tất cả, những điều mình tin theo mạnh mẽ đến nổi mình sống theo nó, nó mạnh mẽ và tuyệt vời hơn tất cả ngôn ngữ trên đời. Giống như lúc ông Mansanobu Fukuoka nói cho mọi người những điều ông ấy ngộ ra, không ai lắng nghe, cũng không ai hiểu, ông ấy về vườn và làm theo những điều ông ấy tin là đúng, rồi sau rất nhiều năm trôi qua, nhiều người nói, nhiều người nghi ngờ, rồi dần dần họ hiểu tư tưởng và suy nghĩ của ông, tư tưởng ấy lan truyền đi khắp nơi trên thế giới, ảnh hưởng rất nhiều tới những người theo nông nghiệp tự nhiên. Ở đó, mình được ở trong cuộc sống của anh chị, trong cái hòa hợp và tĩnh lặng, tự mình tìm câu trả lời cho những điều mình muốn biết, những điều mình hoài nghi.

Buổi chiều hôm nay trong xanh, nhiều gợn mây trắng trôi đi nhẹ nhàng, mình không bật nhạc như mọi hôm, tự nhiên muốn nghe những bản nhạc khác mà không biết nghe bài nào, nên thôi không nghe nữa. Mình đọc một phần nhỏ trong sách “Zarathustra đã nói như thế”, rồi dừng lại, mình dừng lại khi cảm thấy không còn tập trung với cái mình đang đọc nữa, mỗi ngày một ít thôi, nó cần thời gian để hiểu và ngẫm nghĩ mà.

Tối qua mình với em trai nói chuyện cả tối, dạo này hai chị em nói chuyện với nhau nhiều nhất trong những khoảng thời gian xa nhau. Bình thường mình sẽ ít gọi, chỉ khi về nhà thì hai chị em sẽ nói đủ thứ chuyện. Mình nghe em kể về buổi thuyết trình đầu tiên của em, em bảo nhục lắm, em nhục cả nhóm em đều nhục, em bảo ở ngoài kia nhiều đứa giỏi lắm, rồi bao nhiêu chuyện vừa mắc cười vừa thấy mình ngu của cả nhóm, mình cười sặc sụa. Mình nói không sao đâu, dù sao cũng là kí ức cùng nhau, sau này có nhiều cái để nhớ, mà như thế thì tăng tình đoàn kết. Haha. Nghe em kể mình cứ cảm giác quay trở lại thời sinh viên, có nhiều thứ mình thấy trước kết quả, đưa lời khuyên, em không nghe thì thôi, tự em chịu trách nhiệm với quyết định của mình, rồi bởi vì không nghe gặp bao nhiêu chuyện rắc rối, hài hước, điên khùng, ngu ngu thì mình lại cười cho. Mình nghĩ em đủ lớn rồi, đủ lớn để biết mình phải làm gì, và đủ lớn để chịu trách nhiệm với những quyết định của mình, cái vấp ngã, những chuyện xấu hổ, thất bại là những thứ em cần trải qua, cái mình trải qua chỉ là cái để tham khảo thôi, dù sao mình cũng không thích em nghe lời mình, mà em phải có chính kiến riêng.

Mita

Những câu chuyện mới

Suy tư

Sau những ngày mưa liên tiếp thì Sapa hôm nay đã có nắng, cả ngày mình ở Nhà An Nhiên, ở đó ồn quá, cảm giác nhớ nhà trong đồi. Nhớ lại khoảng 2 tuần đầu tới Nhà An Nhiên mình đã kêu gào lên, quá ồn ào bởi tiếng xe cộ qua lại, mình nghĩ mình phải rời khỏi nơi này thôi, chạy trốn thôi, chịu không nổi nữa rồi, thế rồi cũng quen dần. Người ta thưởng bảo từ khổ lên sướng thì dễ, từ sướng xuống khổ thì khó, điển hình là mình từ nơi yên tĩnh tới nơi ồn ào hơn đã kêu gào thảm thiết. Những ngày ở Nhà An Nhiên, mình có thường dậy sớm, quét sân, rồi nấu ăn, đi dạo ở bản Tả Phìn một tí, chiều chiều thì nằm ở hiên sau nhà nhìn bầu trời xanh thẳm, nhìn mây bay, nhìn những chiếc lá trong ánh nắng và gió, nó đung đưa, lấp lánh. Bây giờ vào đồi ở quen rồi, lười di chuyển ra ngoài nếu không có việc gì, ở đây nhẹ nhàng, yên bình, không tiếng ồn ào, chỉ có thiên nhiên.

Hôm qua mình gọi điện thoại cho ba, ba bảo: “Lo sắp xếp mà về đi thôi, còn tương lai nữa mà”. Ba lại lặp lại câu nói cách đây hơn một năm, ba mẹ vẫn luôn hi vọng mình về và ba cũng luôn nghĩ mình đang đi sai đường lạc lối. Mình lại đánh trống lãng rồi cúp máy, thật ra ba mẹ chưa bao giờ hiểu nhỉ, chỉ là không ép được mình nên phải nhân nhượng thôi. Mình kể cho Phước nghe, em ấy bảo: “Do chị gắt quá thôi, nếu là em thì em sẽ mềm mỏng hơn”. Ở nhà mình, chị Hồng thì mềm yếu quá, mình thì cứng rắn quá, Phước thì mềm dẻo hơn nhiều. trong cứng có mềm, còn Thọ thích thì làm không ăn cứng cũng không ăn mềm, dụ dỗ vô dụng. Bốn chị em, mỗi đưa một tính cách, cũng yêu thương nhau. Nghe ba nói câu đó, mình bị buồn, chắc mình đã từng hi vọng ba hiểu, bởi kì vọng nên mới thất vọng, không nên kì vọng biết chưa, mình kì vọng vào ba thì cũng giống như sự kì vọng của ba bao nhiêu năm nay giành cho mình. Lần về nhà vừa rồi. mình từng nghĩ ba không chấp nhận cách sống mình chọn nhưng có lẽ cũng không còn phản đối nữa, hóa ra chỉ là kế lui binh của ba mẹ thôi, lúc trước mình căng quá nên ba mẹ phải lùi bước, còn bây giờ thấy mình mềm mỏng hơn lại quay lại khuyên bảo. Ba từng bảo vợ như quân địch ấy, cần cư xử nhẹ nhàng mềm mỏng nhưng phải hết sức cảnh giác, thật ra mình thấy mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái đều thế, cha mẹ nhạy lắm, luôn biết đánh vào chổ nào để con cái làm theo, chỉ cần mình có chút xíu mềm lòng là biết ngay, nên cái gì cần dứt khoát, rõ ràng, quyết liệt thì vẫn nên thể hiện rõ ràng, để đối phương hiểu rằng dùng mọi cách thay đổi cũng vô dụng. Nhiều người lớn cứ nghĩ họ sống cuộc đời dài hơn mình, họ gặp biết bao nhiêu người, những chuyện ấy họ trải qua hết rồi, họ kinh nghiệm đầy mình, mình cứ nghe theo, làm theo đi thôi, người ta ăn muối còn nhiều hơn mình ăn cơm cơ mà. Nhưng mình chưa bao giờ nghĩ tuổi tác nhiều thì họ minh mẫn, sáng suốt, hiểu biết hơn; cũng như không phải ai có tri thức cũng có một nhân cách đẹp, hành xử một cách khiêm nhường, từ tốn. Những trải nghiệm của họ chỉ là trải nghiệm của họ thôi, nó khác trải nghiệm của mình, cách suy nghĩ, cư xử trong những tình huống khác nhau sẽ đưa đến những trải nghiệm khác nhau. Kinh nghiệm của họ là cái đã chết, là cái họ đã trải qua rồi, còn cuộc sống của mình đang là dòng nước đang chảy, như ông Phạm Công Thiện nói: “Lấy quá khứ mà nhìn dòng đời là chận đứng dòng đời lại, là bắt dòng đời phải chảy ngược lại chổ cũ mà nó đã chảy qua từ lâu rồi, như thế là đã giết chết sức sống phong phú.”. Giống như lấy cái bất biến mà nhìn cái vạn biến ấy, sai ngay từ điểm xuất phát rồi. Ôi cái thế giới người lớn, mình chẳng bao giờ hiểu được, cũng như thế giới của mình họ cũng chưa bao giờ hiểu, nên cứ yêu thương nhau thôi, mỗi người một cách sống, kệ nhau, tôn trọng cách sống của nhau, mỗi người phải tự lựa chọn cuộc sống của mình và họ phải tự chịu trách nhiệm được với lựa chọn của mình, cố gắng, nghiêm túc trong mỗi lựa chọn, không đổ lỗi dù có chuyện gì xảy ra. và không nuối tiếc với những điều đã qua. Tự dưng viết tới đây thấy mình cũng điên quá, nóng tính. khó tính, khó chiều. Ba mẹ gặp đứa con như mình cũng thật tội nghiệp ba mẹ quá.

Mình từng thấy có rất nhiều người nghĩ rằng cuộc sống họ đang sống là tốt nhất rồi, tuyệt nhất rồi. Nhưng chỉ là tốt nhất, tuyệt nhất đối với họ thôi chứ không phải người khác. Không có con đường nào là tốt hơn, vì chúng ta chỉ đi một con đường mà thôi, sao ta có thể nhận xét cái con đường mà ta chưa từng đi là tốt hơn hay xấu hơn, nên không có con đường nào tốt hơn, chỉ là ta lựa chọn con đường nào nào mà thôi. Chị Lem hỏi có bao giờ em từng hối hận, rồi nghĩ về lúc xưa không?. Mình không hối hận cũng chưa từng hối tiếc, có lẽ mình luôn nghiêm túc và cố gắng với mỗi lựa chọn của mình. nhưng đã từng nghĩ đến, nếu mình vẫn theo trục quay ngoài kia, có lẽ mình đang đi du học ở Phần Lan, sau đó sẽ nghiên cứu và làm một giảng viên luật, lấy chồng, sinh con, sống theo cuộc sống ba mẹ mong muốn. Nhưng vậy mình chỉ cần cố gắng học là có thể đạt được mục tiêu, không cần đấu tranh với gia đình đến trầy da tróc vảy, không cần cãi nhau, nhưng mình sẽ giả tạo với cảm xúc và suy nghĩ của mình, mình sẽ nghĩ mãi về những điều mình không lựa chọn vì thỏa hiệp, mình sẽ thức dậy nữa đêm và nghĩ mình đang làm gì với cuộc đời của mình thế này. Có lẽ mọi thứ sẽ đơn giản hơn, nhưng chắc sẽ không thật sự hạnh phúc bởi vì tự lừa dối chính mình, Còn nếu mạnh mẽ đi theo con đường mình muốn thì sẽ trầy da tróc vẩy, đau lòng. Nhưng biết làm sao được, lỡ suy nghĩ biết cách mình đang sống sai sai rồi, ai bảo học luật, mà muốn học giỏi thì phải nắm được bản chất, nên đọc triết, hay tò mò, hay hoài nghi, tại sao là thế này mà không phải thế kia, điều gì tác động làm thay đổi nó,… Ai bảo mình là đứa đúng sai rõ ràng, đã thấy sai rồi thì không thể nhắm mắt làm theo được.

Ôi, mình đi ngủ đây. Phượng từng bảo mình là đứa suy nghĩ nhiều quá. Nhiều khi mình cố gắng không suy nghĩ, không dùng não, đơn bào tí. Rồi nhận ra đó là sự cố gắng, là tự ép mình. Anh Linh từng bảo: “Có những người suy tư và những người hành động”, mấy ông triết gia là mấy ông suy tư. Mình cũng là đứa hay suy tư, nên hãy cứ là mình, không cần thay đổi, đôi lúc suy nghĩ cũng thấy đau đầu lắm, nhưng không kiểm soát được việc suy nghĩ hay dừng, cứ để tự nhiên, đến lúc nghĩ hết đát, chán thì tự động dừng mà thôi.

Mita