Tản mạn

Tản mạn

           Bạn Mita quay trở về rồi này. Những ngày lười lười viết, mình nhận ra mình có một thói quen viết thật nhiều, sau đó là dừng viết một thời gian, rồi quay lại viết, cứ như một chu kì vậy đó. Những lúc mình tập trung viết cũng giống như mình đang tu luyện cái bên trong của mình, còn những hôm mình vắng bóng có lẽ là vì đi chơi hoặc là tập trung cho cái bên ngoài nên không đủ tĩnh lẵng để viết. Mình tôn trọng chính bản thân mình, và tôn trọng những bạn bè đọc bài của mình, nên mình chỉ viết khi lòng thật sự muốn viết, tâm nhẹ nhàng, tĩnh lặng đủ để mình kể những câu chuyện của mình.

      Chị Thanh Hoa nói rằng: mình là cái đứa 1/3 hướng về bên trong và 2/3 hướng về bên ngoài. Mình nghĩ cũng đúng đúng ấy. Mình thích chú tâm vào nội tâm bên trong, nhưng lại thích kể chuyện nên thành ra là hướng về bên ngoài. Nhưng thời gian này mình chỉ muốn tĩnh lặng, nói ít thôi để kết nối với chính mình nhiều hơn. Mình nhận ra mình đối xử với ai đó bắt đầu từ tấm lòng, mình quý họ và muốn họ tới nhà ở thật ấm áp và an nhiên, không cố làm hài lòng họ. Nhưng khi mình kể ra, kiểu hài hài, vui vui, thành ra nó thay đổi cái bản chất vấn đề. Và mình cảm giác nói nhiều cũng là một dạng hời hợt với bản thân, nên nói ít lại, để mọi người tự cảm nhận thôi.

        Hôm trước mình mới lên Tam Đảo hai ngày, nhưng lên đó mình mới nhận ra mình không hòa nhập được với nhịp sống của mọi người ở đó, mình chỉ ở nhà, nấu ăn, chơi, dọn nhà với bà, trồng cây một tí, cũng chẳng vội vã gì, nhưng ở Tam Đảo xây dựng nhiều quá, con người bị cuốn theo khách và việc kiếm tiền, cảm giác như họ không có nhịp sống của riêng mình, tất cả đều bị cuốn theo một dòng chảy. Ở nhà, ăn cơm cũng có cá, có thịt, có rau, nhưng cảm giác nấu cũng vội, ăn cũng nhanh chóng. Mình cảm giác nếu cứ mãi bị cuốn vào đó thì tâm hồn mình sẽ khô héo mất, mình thấy lo cho Mí, thương Mí. Mình cảm nhận đang có một điều gì ấy trổi dậy trong lòng Mí, rồi nhanh thôi, có lẽ Mí sẽ nhận ra điều gì ấy, điều ấy tốt và tích cực.

         Cuộc sống của mình ở Sapa thì cứ theo nhịp sống của riêng mình, ngủ dậy thì quét sân, chăm hoa, uống trà, đọc sách, rồi chậm rãi nấu ăn, vừa nấu vừa hát vui vẻ, sau ấy thì ăn một cách thong thả, nhai chậm chậm, cảm nhận sự kết nối của cơ thể với thức ăn, vì thế mình biết dừng khi cơ thể của mình nói là đủ rồi. Cuộc sống của mình ở đây nó đơn giản vậy thôi.

        Mình nhận ra sống một mình cũng là một cách tu luyện, sống tích cực, lành mạnh, chăm chút từng bửa ăn, chú tâm từng công việc mình làm, kết nối với chính bản thân và kết nối với khu vườn của mình, cái cảm giác ấy kì diệu lắm cơ. Mình chưa rời ở đây là chưa tới lúc, chứ cũng chẳng phải bị vướng chân bởi tiền bạc gì. Ở đây mình có một vườn rộng, mình trồng hoa và trồng rau, mình chăm chút cho nó, mình thực hành cách sống thuận tự nhiên. Tự dưng nhớ lại cách đây 7 tháng, khi mình xách balo lên đây, nghĩ rằng sẽ thực hành nông nghiệp ở đây, rồi kiếm người bạn đồng hành tới Nhà An Nhiên với mình, và kiếm một số tiền nho nhỏ. Bây giờ mình thực hiện cũng được gần hết rồi. Mà dạo này cứ bình thản sống thôi, không phải đặt một mục đích gì, cuộc đời không đi về nơi một nơi nhất định, lắng nghe tiếng nói bên trong mình, lúc cần rời đi thì sẽ đi thôi.

        Mình ở đây ổn lắm, tuy nhớ mọi người ở Đà Lạt da diết, nhưng cảm giác mình đang tồn tại xung quanh những anh chị và bạn bè ở đó, ở trong trái tim của họ và trong những câu chuyện của họ, ở Đà Lạt có một phần của mình, nghĩ vậy mà mình cảm thấy thật dịu dàng và trong tim tràn đầy tình yêu. Mình và mọi người vẫn đồng hành với nhau, kết nối với nhau, một sự kết nối vô hình nhưng dịu dàng và tràn đầy tình yêu thương. Mình vẫn nhận được tình cảm của mọi người và thật nhiều năng lực tích cực mỗi ngày. Có lẽ như Mát nói, nghĩ về họ với những tình cảm chân thành và an nhiên thì người ấy sẽ cảm nhận được.

p/s: Mình thường viết xong mới đặt tên nhan đề, nhưng mỗi lần đặt là một lần mình luống cuống, đặt tên gì nhỉ? rồi đọc lại bài để đặt một cái tên cho phù hợp, rồi chẳng biết đặt thế nào. Vì mình không viết theo chủ đề, chỉ để cảm xúc và kí ức trôi một cách tự nhiên. Viết ra những suy nghĩ của mình, không trau truốt, không làm cho nó hay lên, chỉ đơn giản là diễn đạt những điều mình nghĩ một cách chân thật nhất.

Mita

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *