Câu chuyện

Bạch Mộc Lương Tử – ngọn núi cao thứ 4 trong dãy Hoàng Liên Sơn.

            Mình nghe anh Linh kể về Bạch Mộc lúc mới đến làm ở Sapa, lúc ấy còn không nhớ nổi tên, phải viết lại trong sổ tay cơ. Rồi tìm hiểu về nó trên internet, thấy đẹp, nhưng giá tour leo thì đắt quá. Phương Anh và Sơn – hai em khách tới Gỗ cũng kể cho mình nghe về những chuyến leo núi của hai đứa, trong những câu chuyện đó có nói về Bạch Mộc, khen Bạch Mộc đẹp lắm. Mình nghĩ là sẽ đi một lần, không phải mình thích chinh phục các đỉnh núi đâu, chỉ là thích thực vật, thích những thứ còn hoang sơ, thích con người chất phác.

              Mình có nhắn tin cho chị Xù, để đặt chổ cho anh họ của mình ở nhà Lazy Crazy hôm lễ 2/9, hai chị em nói chuyện, chị nói là mới đi leo Bạch Mộc về. Mình nói mình cũng muốn đi leo mà giá tour leo Bạch Mộc đắt quá, chị bảo: “ai bảo em đi tour làm gì, tụi mình làm bên du lịch mà, biết liên hệ trực tiếp với người hướng dẫn luôn, đừng thông qua trung gian, chị và bạn chị đi 2 ngày 1 đêm, mỗi người tốn khoảng 600k thôi, em có thời gian thì 3 ngày 2 đêm cho đẹp và thư thả, mình xin chị sdt của anh hướng dẫn, tìm hiểu mọi thứ về Bạch Mộc và rủ thêm bạn bè cũng đi. Lần này Hùng từ Sài Gòn ra, nên mình cũng muốn dẫn em ấy đi vài nơi, để có thêm nhiều kỉ niệm với Tây Bắc. Mát cũng sắp từ Myamar về, Vân cũng từ Sài Gòn ra, Batê cũng sắp bắt đầu công việc mới. Nhóm dự tính ban đầu gồm 7 người: Mình, Mát, Mí, Hùng, Vân, Batê và Minh Hitle – một bạn sẽ tới tham gia sự kiện sống chậm ở Nhà Sapa. Cuối cùng thì chỉ còn 2 người là mình và Hùng thôi. Nhưng tụi mình vẫn đi.

         Mỗi lần đi du lịch ở đâu thì mình cũng hay rủ mọi người đi cùng, nhưng luôn trong tâm thế là sẽ đi một mình. Mọi người đồng ý đi cùng là tại thời điểm đó họ mong muốn mãnh liệt muốn đồng hành cũng mình, vậy là đủ. Sau này họ không đi được cùng không sao, luôn trong tâm thế là sẽ đi một mình, không kì vọng thì sẽ không thất vọng. Mỗi người thuộc về riêng họ, sẽ luôn luôn có những điều thay đổi bên ngoài và bên trong họ, mình không nên khăng khăng bắt họ phải giữ lời hứa. Lời hứa cũng giống hợp đồng, nếu cả hai bên đồng ý thay đổi và cảm thấy không vấn đề gì là được, không cần phải sống chết thực hiện.

          Nên hai người đi cũng không sao, nếu Hùng không đi thì mình không đi, không phải vì Hùng mà mình không đi, chỉ đơn giản là đợi dịp khác, sẽ có những nhân duyên kì diệu lắm, cứ nghĩ về những điều mình muốn, trước sau nó cũng tới mà thôi. Giống như chuyến đi Y Tý của mình, nghĩ về Y Tý rồi một ngày Mí đột nhiên rủ mình đi; giống như Hà Giang, nghĩ một ngày nào đó sẽ quay lại, rồi Mí nói sau này hai chị em làm một chuyến đi Hà Giang thăm Xù,.. mọi chuyện cứ để tự nhiên rồi sẽ đến. Giữ một tâm thế bình thản, đón nhận mọi thứ đến một cách tự nhiên, điều này khác với việc mình phó mặc cuộc sống của mình cho đời nhé, thích một điều gì đó vẫn cố gắng hành động, không mong đợi may mắn. Cũng giống như làm vườn thuận tự nhiên, không phải bỏ mặc vườn cho tự nhiên, đó không phải thuận tự nhiên mà là bỏ bê nó rồi, tác động vừa phải, đưa nó về trạng thái cân bằng, rồi để thiên nhiên tự điều chỉnh. Cái quan trọng ở đây là “trạng thái cân bằng”, “hình thái tự nhiên của cây cối”,.. lúc đó thì thiên nhiên có thể làm mọi việc được rồi, lúc đó mình tha hồ đi chơi.

         Chi phí leo Bạch Mộc như sau: tiền hướng dẫn viên: 300k/ngày; tiền ăn: 100k/ngày/người nếu nhóm nhiều người, trong bửa ăn còn có gà bản nữa cơ; tiền thuê xe: 100k/ngày, tiền xăng: 100k/ cả chuyến đi, tiền ở lán: 70k/người/đêm. Mọi người không đi thì mình với Hùng đắt hơn một tí, vì tiền hướng dẫn viên sẽ chia 2. Nếu đi cùng mọi người có lẽ sẽ đi taxi, còn hai chị em sẽ thuê xe máy, tính ra thì giá cũng gần tương đương nhau. Nhưng như vậy còn rẻ hơn đi tour nhiều. Chi phí lần leo đó của hai chị em là: 1,100,000/người. Tụi mình có thể đi 2 ngày 1 đêm, như vậy chi phí sẽ rẻ hơn nhiều. Nhưng đâu phải lúc nào cũng có cơ hội đi leo Bạch Mộc, mình thích đi chậm rãi, thong thả ngắm cảnh. Mà mình chỉ leo Bạch Mộc một lần thôi, bởi vì chuyến đi ban đầu của mình là đủ trọn vẹn rồi.

          Hôm leo Bạch Mộc thì mình hơi bị đau chân, vì trước hôm ấy mình và Hùng đi trekking khoảng 20 km, mà trời nắng, mình mặc ủng và đi quãng đường dài, nên gót chân phía sau bị sưng lên. Lần leo Bạch Mộc này cũng hơi giống leo Fansipang là trước lúc bắt đầu leo thì mình đều bị đau chân hết. Và đặc biệt lần này mình còn tới tháng nữa.

Ngày 1:

         Mình dậy lúc 5h sáng, soạn đồ để chuẩn bị lên đường. Nhắn tin với Mí và chị Thảo Nguyên nhờ hai chị ấy coi nhà và trả lời tin nhắn trên trang của Nhà, viết vài lời giới thiệu về Sapa cho những vị khách có duyên đến Nhà nhưng không gặp mình. Mình và Hùng xuất phát từ nhà là lúc 6h30, tụi mình đi tới chổ chị Thảo Nguyên làm để gửi chìa khóa nhà, rồi xuống Tả Van để gửi Miu cho Anh Hoa và mượn đôi ủng ở nhà Lazy crazy cho Hùng. Gửi xong Miu thì cũng gần 9h sáng, hai đứa chạy nhanh tới thị trấn để mua xôi và bắp ăn sáng, rồi chạy xe tới chợ Mường Hum gặp anh Tủa – anh hướng dẫn viên dẫn tụi mình leo Bạch Mộc.

           Hùng lái xe, mình ngồi ở phía sau vừa ăn bắp vừa nhìn cảnh. Cùng một con đường nhưng cảm giác đi với Hùng khác hẳn đi với Mí. Đi với Mí hai chị em thong thả đi, trò chuyện trên mọi nẻo đường, một tí Mí lại nói: “Mita nhìn kìa, chổ kia đẹp quá”, “Hoa này xinh quá Mita nhỉ”, “Ôi, Cả một cánh đồng hoa màu hồng xen lẫn màu trắng”, “Nhìn kìa, mặt trời lên rồi, lúa bên kia vàng rực”, “mấy con heo ấy dễ thương quá, ở nhà nuôi một con chắc sẽ vui lắm”, “Căn nhà nhỏ kia xinh không kìa”, “Nhà này vào mùa xuân thì đẹp lắm, hoa đào và lê nở rộ quanh nhà, lúc đó chị lại dẫn Mita đi ngắm”,…. nên vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ. Còn đi với Hùng thì Hùng tập trung lái xe, còn mình thì ngắm cảnh, lâu lâu lại nhớ ra ngôi nhà này Mí thích, chổ này dừng lại ngắm cảnh, chổ kia dừng lại chụp hình, đây là cánh đồng hoa,… cảm giác như đi xuyên vào kí ức ấy. Sự chú tâm và cảm giác trầm trồ ngạc nhiên không như lúc đầu nữa. Nên cái gì ban đầu cũng mang lại những cảm xúc riêng và rất đặc biệt.

         Mình ăn sáng xong thì mình nói Hùng để mình lái xe, em ấy tranh thủ ăn sáng đi. Mình lại lái xe chầm chậm, khoảng 20-30km/h. Hùng nói đây là lần đầu em ấy được con gái chở. Đi được vài km, thì Hùng ăn xong, tụi mình lại đổi tay lái. Hai đứa tới chợ Mường Hum cũng là 12h trưa rồi, mình gọi anh Tủa ra cầu sắt đón mình. Hóa ra ở đó có hai cây cầu sắt, đợt mấy phút thì anh chạy qua.

            Ấn tượng đầu tiên của mình về anh Tủa là anh có giọng nói dễ nghe, xưng hô với mình là “Tủa – em”, anh cũng không tức giận vì tụi mình đến muộn. Anh vui vẻ đón tụi mình, nói dẫn tụi mình đi ăn trưa rồi lên nhà anh và leo núi luôn. Mình nói với anh là mới ăn sáng nên cũng hơi no, nếu được thì hai đứa sẽ ăn trưa ở nhà anh. Anh nói tụi mình đợi anh một tí, anh đi mua đồ ăn cho ba người trong 3 ngày.

          Mình và Hùng đơi anh ở cây cầu sắt thứ hai, nhìn xuống con suối nhỏ, trời hôm đó nắng lắm. Thế mà dự báo thời tiết nói sắp có bão, Mắm lo cho mình, nói hay thôi đừng đi nữa. Nhưng mình vẫn đi, vì hồi xưa leo Fansipang trời cũng mưa, tụi mình vẫn mặc áo mưa leo trong hai ngày đó thôi. Thời tiết ở Sapa thất thường lắm, đôi lúc đang nắng thì lại mưa nên cứ đi thôi, nếu mưa to quá thì tụi mình sẽ dừng lại.

           Tụi mình theo anh về nhà, anh lái xe nhanh lắm, mà xe tụi mình thì chậm rì, một lúc sau thì mình mất dấu của anh, mình gọi điện thoại nói anh chờ, tụi mình theo không kịp, sau cú điện thoại đó thì anh chờ tụi mình và anh đi chậm hơn, đi một lúc lại quay đầu xem hai đứa có đi kịp không. Anh dừng lại ở một cánh đồng, mình hỏi anh có chuyện gì sao, anh nói là vợ muốn ăn phở nên anh mua phở cho vợ. Ôi, sao mà dễ thương thế nhỉ. Vợ anh từ đồng lúa đi lên, mình thấy chị nhưng ngờ ngợ không biết có phải vợ anh không nên không chào hỏi gì. Khi anh đưa đồ cho chị thì mình mới chào chị, anh nói vợ anh nói tiếng kinh không tốt lắm, cũng rụt rè. Trên đường tới chổ gửi xe để lên nhà thì tụi mình có đi trên một con đường dốc, hẹp và xấu, xe cũng yếu mà Hùng cũng không đi quen những con đường đèo dốc. Anh nói Hùng mang balo cho anh, còn anh sẽ chở mình, đi được một đoạn thì không thấy Hùng theo kịp, anh và mình dừng lại đợi. Đợi một hồi cũng không thấy đâu, anh nói để anh xuống xem thế nào. Xe của Hùng nóng quá, xe vẫn nổ, nhưng ga lên thì sẽ tắt máy. Anh nói xe máy thuê thường như vậy, nhiều người khổ sở vì thuê xe máy để đi đường dài. Trước hôm leo núi, mình đã gọi cho anh thuê xe chổ quen thuộc, nói em thuê xe để đi Y Tý, đi đường dài nên anh chọn xe tốt cho em nhé, cuối cùng đưa xe cũ cho mình, mình hơi giận anh ấy. Anh nói để anh dắt xuống gửi chổ khác, một lúc sau thì xe chạy lên được, anh lái tới chổ gửi xe, mình nói Hùng lái xe anh tới chổ gửi xe đi, mình sẽ xách balo đồ ăn lên cho.

            Anh đưa tụi mình tới chổ gửi xe, anh nói: gửi xe chổ này sẽ tốn tiền, nhưng không sao, có Tủa lo hết rồi. Từ chổ gửi xe, tụi mình băng qua rừng tre, rồi qua những đồng lúa chín, nhìn xuống phía dưới là những ruộng bậc thang màu lúa chín vàng trải dài ngút tầm mắt, phía xa xa là nhưng ngôi nhà nhỏ, khói bếp bốc lên. Có những giá trị khi đã trôi qua ta mới tìm lại, hồi xưa nhà mình cũng nấu bếp củi ấy, nhưng không cảm nhận được gì, bây giờ thì quay lại tìm kiếm những điều xa xưa. Con người thật kì lạ nhỉ. Thật ra thì mình mới kì lạ ấy.

             Nhà anh Tủa là căn nhà cao nhất ở bản Kì Quan San, anh nói hồi xưa nhà nghèo, bố mẹ lên đây khai hoang ở, sau này anh lấy vợ cũng ở đây luôn. Nhà cao thì thoáng, chỉ là cách thị trấn và ruộng xa quá, trèo đèo lên nhà cũng mệt. Nhưng mình nghĩ anh thích ở nơi cao như ngôi nhà hiện tại của anh hơn. Mình nói với anh là thích ở những nơi cao, tách biệt với mọi người.

             Mình ngồi ở ghế trước hiên nhà, hỏi chị Mí và chị Thảo Nguyên tình hình ở Nhà trước khi leo, vì khả năng mất sóng trong 3 ngày trong lúc ở trên núi là rất lớn. Gió mát rượi thổi vào người mình, một cảm giác thoải mái lan tỏa thân, mình nhắm mắt, lắng nghe âm thanh của những chú chim đang sải cánh bay lượn tự do trên bầu trời, hít một hơi thât dài, yên ả và an nhiên quá, mình thật sự thích cuộc sống ở đây. Ở nhà anh có 5 con cún mới sinh, nhỏ nhắn và đáng yêu lắm, còn có 1 con chó Mông cụt nữa. Mình thích chó Mông cụt lắm, nghe bảo rất là thông minh. Hùng đưa cho mình một quả lê, quả lê nhỏ như lê Sapa, nhưng cảm giác vị không giống. Hồi xưa đi tới vườn nhỏ, anh Linh nói về vườn 1 năm, ăn đồ ăn tự nhiên quanh vườn, anh cảm giác vị giác của mình nhạy hơn, biết đồ nào tự nhiên đồ nào không. Vị giác của mình không nhạy vậy đâu, nhưng vị tự nhiên nó ngọt thanh chứ không ngọt lim, vị nó nhẹ lắm. Nên quả lê mình ăn có lẽ không phải lê Sapa đâu.

              Anh Tủa nấu ăn nhanh lắm, thoắt một tí là có cả bàn ăn rồi. Trên bàn nhiều rau, có măng nữa, mình thích lắm, nhưng vì ăn quả lê nên hơi no, mình không ăn được nhiều. Anh Tủa mang theo nhiều đồ ăn lắm, có bánh, có kẹo, có trái cây, 1 con gà, rồi thịt, trứng, rau,… nhiều ơi là nhiều ấy. Mình nói anh để lại trái cây cho mấy bé ở nhà đi, tụi em cũng không ăn nhiều vậy đâu. Anh lấy vài cành nhãn để cho mấy bé rồi cột lại, mình bảo anh lấy thêm thì anh mới để lại thêm. Mình quý anh vì con người hiền lành, chất phác lại nhiệt tình. Mình hay nói với Hùng:  Anh Tủa là người dẫn viên tốt nhất trên đời. Ở Sapa lâu lâu mình cũng làm hướng dẫn viên cho khách, cũng nhiệt tình, tốt bụng, nhưng sao nó khác với cái hiền lành và chất phác của anh. Tính cách của anh như những con người vùng cao mà mình luôn nghĩ đến.

            Ngày đầu tiên trời nắng nên mình mang dép tổ ong, dép ấy hợp với đi trekking vào lúc nắng, độ bám tốt, đi thoáng chân. Mới bắt đầu đi hết một con dốc mà mình thấy mệt, chân căng cứng, thở hổn hển. Anh nói dừng ở đây nghỉ một lát, anh quên mang theo con gà – gà là anh mua của nhà bố mẹ. Hùng nói với anh là tụi em không ăn nhiều đâu, quên rồi thì thôi, khỏi cần mang theo cũng được. Vậy mà anh cứ đem theo. Cô coi gái út – 5 tuổi của anh đưa gà lên cho anh. Nhìn bé đi thoăn thoắt, không mệt mà mình cũng khâm phục, anh nói nếu có mẹ đi cùng, em ấy có thể đi đến trạm nghỉ ở độ cao 2100m. Mình và Hùng nghe xong mà choáng váng và cực kì khâm phục em – một cô bé nhỏ xíu nhưng tràn đầy sức mạnh, em như bông hoa dại của rừng núi Tây Bắc, mạnh mẽ, đầy sức sống, cũng đẹp và tinh khiết nữa.

           Anh leo thật nhanh, mình nói với anh là tụi mình thoải mái lắm, mình cứ đi chậm chậm, ngắm cảnh thôi, mệt thì dừng lại nghỉ, đôi khi cũng không nhất thiết phải leo lên tận đỉnh núi. Mình quan trọng quá trình hơn là kết quả, cảnh sắc tươi đẹp ở quãng đường đi là đủ trọn vẹn rồi, không nhất thiết phải lên đỉnh, nhìn một tí, chụp vài tấm ảnh rồi về. Lúc tới trạm nghỉ anh mới nói cho mình lý do vì sao anh leo nhanh, vì anh đang mang theo đồ nặng, nên đang có đà thì leo nhanh sẽ đỡ mệt hơn.

            Mình nói sẽ xách trứng phụ anh, anh đưa mình xách một tí, rồi anh lại xách đi tiếp. Bạch mộc đẹp lắm, thảm thực vật đa dạng, nhiều con suối. Mình tập trung vào từng bước chân và cảnh sắc hai bên, quên đi mọi suy nghĩ trong lòng. Rất nhiều lần trên chuyến đi mình ồ lên kinh ngạc vì cảnh sắc quá đẹp. Nhưng đôi núi cao bao phủ bởi màu xanh của lá, hai dại ven đường, màn trời chiếu xuống phía xa, chim hót líu lo, suối chảy róc rách, những dải núi nối tiếp nhau, bầu trời trong xanh, rồi mặt trời buông xuống, những sắc màu trên bầu trời hòa lẫn nhiều màu sắc không biết gọi tên, có màu hồng, màu xanh nước biển, màu xám,… sự pha trộn nhiều màu sắc và độ đậm nhạt của từng màu, làm mình ngạc nhiên mãi. Và mình hay gọi màu của hoàng hôn là những màu sắc tuyệt vời không tên.

          Có đoạn đi ngang qua môt con suối, sau khi ăn nhãn anh Tủa đi, mình nằm trên đá, gối đầu trên balo và chớp mắt một lá. Lắng nghe tiếng thác đổ, nó to hơn nhiều tiếng suối chảy róc rác nhưng âm thanh của nước tuyệt vời lắm, nó luôn khiến lòng bạn dịu êm và tĩnh lặng lại. Lúc đó mình được bao phủ trong mình xanh của lá cây rừng, được ôm ấp trong bởi thiên nhiên, có tiếng chim hót, tiếng thác nước, tiếng côn trùng trong rừng. Chợp mắt được một tí mà mình tưởng như mình đã ngủ một giấc thiệt dài.

           Trong chuyến đi đó mình còn ấn tượng với hai con “Ô”, anh không đặt tên cho nó chỉ gọi là “Ô”, một con đốm đen, mình gọi là “Ô đen”, một con đốm vàng mình gọi là “Ô trắng”. Con Ô đen mới theo đoàn hôm trước xuống, về nhà nghỉ ngơi một tí lại theo chân tụi mình đi. Anh nói hai con Ô này đi Bạch Mộc suốt, nhưng hôm anh không đi, thấy khách đi ngang qua nhà, thế là đi theo khách. Cả con đường rừng hôm đó có mình, Hùng, anh Tủa và hai con Ô. Con Ô đi theo khiến mình nhớ đến vườn nhỏ của chị Lem, anh Linh, bông và súng cũng đi theo các anh chị khắp rừng thông Đà Lạt.

           Mình cứ tập trung từng bước chân, vượt qua giới hạn của bản thân, cuối cùng đã tới trạm nghỉ ở độ cao 2100m. Nhìn thấy trạm nghỉ, mình thở phào nhẹ nhõm, “A, cuối cùng cũng tới” – đó là câu nói trong lòng mình lúc ấy. Mình đi leo núi cùng Hùng, nói là đi cùng nhau, nhưng trên chặng đường leo núi là chặng đường tự vượt qua chính mình, mỗi người sẽ cảm nhận được những điều riêng. Cảm nhận của Hùng về Bạch Mộc sẽ khác cảm nhận của mình. Trong chuyến đi Bạch Mộc này em ấy đã vượt qua giới hạn của bản thân nhiều lần. Em nói là ý nghĩa bỏ cuộc xuất hiện nhiều lần trong chuyến đi, còn mình thì trong chuyến đi này và chuyến leo Fansipang ý nghĩ ấy không hề xuất hiện, nhưng lúc đạp xe đạp thì xuất hiện nhiều lần, đặc biệt là chuyến đạp xe từ Sài Gòn – Vũng Tàu – Sài Gòn, cùng với Phượng. Nên mình hiểu cảm giác đó của Hùng, vui mừng cho em ấy vì vượt qua một chặng đường dài.

IMG_20180918_061718_HDR
Trạm nghỉ ở độ cao 2100m

           Tới trạm nghỉ, mình ngồi một lúc cho hồi sức, thấy anh Tủa chuẩn bị đồ ăn, mình và Hùng giúp anh. Anh Tủa bị đứt tay tối qua vì cắt táo mèo; hôm qua anh mới dẫn đoàn đi Nhìu Cồ San về nên cũng mệt, và hôm nay trong lúc đợi tụi mình anh cũng uống mấy cốc bia với mọi người ở chợ, anh còn mang đồ thật nặng lên trạm nghỉ. Cảm giác sức lực của anh bị bào mòn. Thế nên mình nói: “hôm nay em sẽ giúp làm gà, nấu ăn, cho anh thử tay nghề của em, anh cứ nghỉ ngơi đi. Chúng ta leo núi chung với nhau, không ai phải phục vụ ai đâu, cứ giúp đỡ lẫn nhau thôi.”. Mình rất biết ơn vì anh dẫn tụi mình đi, kể cho mình thật nhiều chuyện, và mang theo đồ ăn cho tụi mình nữa. Có lẽ mình cũng làm hướng dẫn viên nên mình hiểu hết đó.

           Hùng nói là chưa cắt tiết gà bao giờ. Hồi xưa lúc mới bắt đầu cắt tiết thì mình cũng sợ lắm, mình xin lỗi con gà, bịt mắt nó lại, vậy mà nhìn nó giãy giụa mình cũng sợ, áy náy lương tâm. Nhưng mình nghĩ mình phải có trách nhiệm với những thứ mình ăn, mình ăn gà thì mình giết nó, đâu thể bắt người khác sát sinh để mình ăn được. Còn nếu vì mục đích nhân đạo để không giết nó thì cũng đừng ăn nó.

          Tới lán là anh cứ luôn tay, anh đốt lửa, rồi nấu nước để làm gà. Mình cứ nói anh nghỉ, nhưng anh cứ làm. Mình cũng quý anh ở điểm này, kiểu anh cư xử chuẩn mực, cái chuẩn mực ở đây không phải kiểu lịch sự của mọi người. Mà chuẩn mực khi luôn cố gắng làm tốt phận sự của mình, một người chất phác, thật thà. Mình nói em có thể cắt tiết gà và làm gà cho, nhưng anh nói để anh cắt tiết, anh đem nước sôi ra, mình nói bây giờ anh nghỉ được rồi, em sẽ làm phần còn lại. Thế mà anh cứ làm cùng mình, anh làm nhanh lắm, thế là anh làm gà luôn mình đi chuẩn bị nguyên liệu để nấu những món khác. Nước ở đó lạnh lắm, nên những công việc liên quan đến nước là mình để cho Hùng làm, mình ở trong bếp coi lửa nào nấu ăn. Anh làm xong gà lại bếp nấu cho mình.

         Tụi mình đã có một bửa ăn thật ngon với nguyên liệu sạch và món ăn ngon hơn và có hồn hơn khi người nấu – anh Tủa – đặt tình cảm chân thành trong những món ăn. Anh nói trạm nghỉ này có 9 người bỏ vốn ra làm chung, nhà rộng, sạch, chăn ấm, có bếp nấu ăn, bếp nấu nước, có nhà tắm, và nhà vệ sinh biệt lập. Khuôn viên trạm nghỉ rộng, sạch sẽ, thoáng mái. Mình đã có một giấc ngủ thật ngon ở đây, vùi mình trong chăn ấm, trong cái se lạnh của núi rừng. Mình đi leo núi cũng nhiều, mà lần đầu tiên được ở tốt thế này.

          Có một vấn đề đặc biệt trong lần leo này là mình tới kì, đây cũng là lần đầu mình sử dụng cốc nguyệt san. Mắm nói với mình là dùng bvs đi, dễ dàng cho việc thay khi leo núi trong khi mình chưa quen dùng cốc nguyệt san và điều kiện trên núi khá thiếu thốn. Nhưng mình lại không muốn thải ra môi trường bất kì cái bvs nào nữa, đó là lời hứa với chính bản thân mình. Vậy mà cũng có lúc mình nghĩ chắc mình bị điên rồi, nhưng rồi nghĩ nếu Mát trong hoàn cảnh của mình chắc cũng sẽ lựa chọn giống mình thôi. Nếu mình dùng bvs thì xử lý thế nào, vứt trên núi sẽ hại những con vật khác và cũng không tốt cho môi trường. Ngoài việc mệt mỏi mỗi lần thay thì sử dụng cốc nguyệt san là một quyết định đúng đắn, nó thoải mái cho việc vận động. Nhờ có Mát mà có thêm một người sử dụng cốc nguyệt san – là mình nè. Và nhờ có mình sử dụng mà vài người bạn của mình cũng có ý định sử dụng. Một hành động nhỏ nhưng cũng có sức lan truyền nhỉ. Cảm thấy vui vui.

              Sau khi tắm xong thì mình chui vào gường ngủ, mặc áo ấm, quàng khăn, mang tất và nằm trong cái chăn ấm áp. Mình kể cho Hùng nghe về những người mình đã gặp, những nơi mình đi, suy nghĩ của mình, những kỉ niệm dễ thương của mình và các bạn ở Sapa, về trang trại mình đi tình nguyện,…. những câu chuyện kể mãi không hết. Tụi mình đi ngủ để lấy sức cho ngày mai.

Ngày 2:

           Mình là đứa ngủ dậy muộn nhất trong đám, lúc mình dậy anh Tủa đã dọn đồ ăn sáng ra bàn và chuẩn bị xong cơm cho buổi trưa. Ăn xong thì mình chuẩn bị đồ để leo núi, mình bỏ hết đồ ở lán, chỉ mang theo 1 lít nước, áo mưa, áo khoác, khăn quàng và mũ. Còn Hùng thì phụ anh rửa bát, bởi vì đụng vào nước lạnh sẽ không tốt cho mình trong giai đoạn này, nên mình hạn chế hết mức có thể.

           Tụi mình xuất phát lúc 8h sáng, lúc đó trời sắp mưa, mình khuyên Hùng nên mang ủng, nhưng vì mang không quen nên em nhất quyết mang dép tổ ong. Đó là quyết định của em nên mình không ngăn cản nữa, còn mình thì vẫn mang ủng. Trời mưa đường khó đi, Hùng bị trượt suốt, một phần vì đi không quen, và phần lớn vì đôi dép. Càng lên cao càng đẹp, cả thiên nhiên rộng lớn hiện ra trước mặt tụi mình, núi đồi trùng trùng điệp diệp, mây bao quanh những chóp núi, phía dưới kia là cánh đồng lúa chín vàng rực, đẹp nao nức lòng luôn. Đối với mình Bạch Mộc đẹp hơn Fansipang nhiều, đẹp hơn tất cả những ngọn núi mình từng leo.

            Một lúc sau thì mưa, trời bắt đầu lạnh, mình mặc áo khoác và quàng khăn thật ấm rồi theo bước chân của anh Tủa. Có những ngôi nhà ở tít trên núi cao, người ta nuôi dê ở đó, mình thích sống tách biệt một tí, nhưng không phải sống một mình đâu nhé, phải có người đồng hành cùng nói chuyện, cùng chia sẻ chứ. Mình yêu những đóa hoa rừng, yêu sức sống mãnh liệt của cây cỏ, yêu núi đồi Tây Bắc. Bạch Mộc càng lên cao càng có nhiều đoạn khó leo lắm, vách núi dốc đứng, nhưng vì mình đi ủng và người cũng nhẹ nên kiểm soát cân bằng tốt, còn Hùng thì vật vã nhiều trong những đoạn này. Thấy tội tội em ấy, ai bảo em ấy mang ủng, cái tội bướng. Để đi được lên đỉnh thì mình phải đi qua một rừng tre rộng lớn, đi mãi, đi mãi mà chưa thấy đến. Lúc này Hùng cạn sức rồi, mình thì đi theo bước chân của anh Tủa, sợ bị lạc, Hùng đi sau với hai con Ô, người đồng hành với em trên ở Bạch Mộc chắc không phải mình đâu, mà hai con Ô ấy. Một lúc thì mình gọi anh Tủa dừng lại đợi Hùng, mình gọi xem em ấy ở đâu, có bị lạc không? thấy Hùng xuất hiện thì mình với anh Tủa đi tiếp. Hành động này lặp đi lặp lại nhiều lần cho đến lúc lên đỉnh.

             Đi một lúc thì mình không thấy anh Tủa đâu, gọi cũng không thấy trả lời, mình cứ men theo con đường nhỏ, đi một lúc thì thấy anh đang ngồi ở ghế đợi tụi mình. Mình đi tới thì anh nói tới đỉnh rồi. Đường dốc quá, mệt quá, cứ thế cắm cúi đi, không ngờ cũng tới đỉnh. Lên tới đỉnh thì gió to, trời lạnh, tay mình tê cứng. Đợi một lúc thật lâu thì Hùng tới, chắc em ấy không ngời là mình đã tới được đỉnh đâu, nhìn mặt em ấy tái mét, không còn sức lực gì. Em ngồi nghỉ ngơi bên cạnh mình. Mình nói chuyện cùng anh Tủa, hỏi tại sao trên đỉnh lại có hai cái chóp, một cái tên “Bạch Mộc Lương Tử”, một cái tên là “Kì Quan San”. Anh nói: Hồi xưa cái đỉnh này có tên là “Bạch Mộc Lương Tử” rồi, nhưng ở Trung Quốc cũng có một đỉnh tên như vậy nên họ đổi tên – họ là mấy người ở dưới Sapa ấy, mình nghĩ chắc là mấy công ty du lịch. Nhưng tên “Bạch Mộc Lương Tử” đẹp, nên nhiều người biết, ít người gọi đỉnh này là “Kì Quan San”.

             Thời điểm khách đi Bạch Mộc nhiều nhất là vào tháng 2,3,4 lúc đó nhiều hoa đẹp, trời trong xanh, nhiều mây. Đi ít nhất là vào tháng 5,6,7 vì lúc đó là mùa mưa, nên các tour sẽ không tổ chức vào khoảng thời gian ấy, do hồi xưa bạn mình hỏi thì họ nói không đi vào mùa mưa. Nhưng nếu liên hệ trực tiếp hướng dẫn viên để leo thì họ vẫn dẫn đi, mình nghĩ lý do các tour không tổ chức vào mùa này vì trong tour sẽ bao gồm bảo hiểm du lịch, họ sợ bất trắc xảy ra. Còn Fansipang thì leo quanh năm, vì xây dựng nhiều, đường dễ đi. Sau đó tháng 8 trở đi sẽ có khách leo Bạch Mộc tiếp. Thời điểm khách đi Bạch Mộc cũng giống thời điểm khách đi các đỉnh như: Nhìu Cồ San, Lảo Thẩn, Ngũ Chỉ Sơn, Chung Nhía Vũ (Anh Tủa nói biên phòng không cho đi đỉnh này nữa), Pu Ta Leng.

            Lúc tới đỉnh cũng gần 11h trưa, ăn trưa trưa trên đó cũng là một kỉ niệm đáng nhớ trong chuyến đi này, lúc ăn cơm tay mình tê cứng, cầm đũa để gắp thức ăn mà trượt rất nhiều lần. Mình tưởng tượng nếu đi vào hôm trời trong xanh, chắc gió mát rượi, mây bay ngang trước mặt, những đỉnh núi dưới tầm mắt, chắc đẹp lắm. Nhưng mình leo lên đỉnh núi toàn vào lúc trời mưa, chẳng cảm nhận được gì ngoài cái lạnh buốt và cảm giác hạnh phúc khi vượt qua giới hạn của bản thân.

            Ăn xong thì tụi mình leo xuống đỉnh núi, đường xuống trơn khủng khiếp, nhưng cũng đẹp, vì leo xuống không cần tốn quá nhiều sức, mình có thời gian để ngắm cảnh, để cảm nhận thiên nhiên. Mình còn hái hoa rừng đem về nữa, hoa ấy ở độ cao hơn 2800m, đi một quãng đường dài mới về nhà. Mình cũng yêu thương nó lắm, nhưng hình như chỉ còn một cây sống sót. Mình đặt tên hoa là “hoa Bạch Mộc”. Lúc nhổ hoa đem về mình cũng phân vân lắm, vì để đem về nhà thì cần đem xuống núi, mà đường xuống núi còn xa quá, mình cầm hoa thì sẽ không có tay để bám. Có đoạn được đá dốc đứng, anh Tủa đi phía sau với Hùng, một mình mình xoay sở để qua được đoạn đó, những lúc ấy nghĩ chắc mình điên rồi, nhưng tưởng tượng khuôn mặt vui vẻ của Mí và muốn nhà thật dễ thương khi có nhiều hoa đẹp lại có động lực để mang về. Mình nghĩ nếu mình muốn đem về thì mình phải tự đem xuống, không được làm phiền mọi người, thế mà anh Tủa và Hùng đã chia ra giúp mình đem xuống.

           Lúc xuống tới lán là khoảng 3h chiều, anh Tủa nấu nước cho tụi mình tắm và rửa chân tay. Anh nói hôm qua đáng lẽ phải nấu cho tụi mình nhưng anh mệt quá. Ôi, mình cảm động quá, không phải người dẫn đường nào cũng tốt như anh đâu, mình vẫn gọi anh là người hướng dẫn viên dễ thương nhất và tốt nhất trên đời. Mình ngồi ở bếp lửa cho ấm, lấy quần áo ra hong cho khô, Hùng ngồi bên cạnh viết blog, mình kể chuyện cho em ấy một tí rồi để không gian riêng cho em ấy, mình bật nhạc chị Lê Cát Trọng Lý lên nghe. Trong lúc tụi mình coi bếp củi thì anh Tủa nấu ăn. Mình bảo anh cứ nghĩ ngơi, ăn uống để sau cũng được, tụi mình ăn mì tôm cũng được, cứ thoải mái thôi. Thế mà anh nấu cho tụi mình một bàn ăn thật ngon.

            Hôm đó trời lạnh, tắm xong mà lạnh teo luôn, bửa ăn anh Tủa nấu thì nóng hổi. Cái ấm áp của món ăn nó sưởi ấm lòng mình. Mình quý anh ấy lắm, quý những con người hiền lành và chất phác. Trong bửa ăn hôm ấy anh có đưa rượu ra uống, là rượu gạo, mình xin một ít, uống cho ấm để ngủ cho ngon, nhưng uống được một ngụm thì mình không uống nữa, rượu cay xè, mặc dù mình không say nhưng mình không thích uống bia rượu, thế là mình bảo Hùng uống giùm luôn phần mình, nhưng em ấy dễ bị say lắm, mình cũng sợ, nên uống một ngụm hết luôn ly rượu. Tối đó mình ngủ một giấc ngon lành, và sáng mai lại là đứa dậy muộn nhất.

IMG_20180917_131732_HDR
Đây là anh Tủa – người hướng dẫn viên tốt nhất trên đời

Ngày 3:

          Lúc mình dậy thì anh Tủa chuẩn bị xong đồ ăn sáng rồi. Mình ăn sáng xong thì Hùng giúp anh rửa chén. Mình may lại chiếc áo mưa bị rách hôm qua, anh Tủa đưa cho mình chiếc áo mưa mới nhưng mình từ chối, anh nói: Tủa có mang áo mưa mà, Tủa cho mấy em. Nhưng mình không nhận vì áo mưa của mình may lại thì vẫn còn dùng được, còn áo mưa của Hùng rách quá nên em lấy cái mới. Hôm đó Hùng cũng ngủ dậy muộn nên không nấu nước để mang theo, anh đưa cho tụi mình hai chai nước khoáng, anh nói “Tủa cho hai em” nhưng mình không nhận, mình nói anh cứ để lại cho bạn sau dùng, em vẫn còn chút nước. Nước của mình lúc đó còn khoảng 300 ml, mình nghĩ nếu hết nước dọc đường thì mình sẽ uống nước ở suối, mình không muốn thải chai nhựa ra môi trường nữa, mình sẽ hạn chế hết mức có thể. Vậy mà mình dùng đủ nước cho ngày hôm đó, bây giờ mình đã uống nước ít hơn nhiều so với hồi xưa vào mỗi lần đi leo núi và trekking.

           Đường từ 2100 xuống nhà anh Tủa dễ đi hơn hôm qua, chỉ mưa lúc bạn đầu thôi, rồi trời phủ kín sương mù. Lần này đi ủng nên Hùng đi xuống dễ hơn, cũng ít trượt té hơn. Mình thì ít khi trượt lắm, vì mỗi bước đi của mình đều chắc chắn. Hai con Ô đi trước mình, hai bạn ấy chuyên gia lấn làn đường, làm mình xuýt té mấy lần, mình tung tăng theo sau, vừa đi vừa hát vừa ngắm cảnh, vừa nhớ lại những kỉ niệm hôm leo lần đầu, đoạn này là tảng đá mình ngủ nè, đoạn này có nhiều trâu nè, đoạn này gặp một anh người bản địa ở đó, đoạn này là đoạn đường dốc đứng mà Hùng sợ nè,… cứ như vậy mình đi một đường về tới nhà. Anh Tủa và Hùng đi chậm hơn vì Hùng chụp hình, còn mình thì tung tăng  đi trước cùng hai con Ô, anh nói mấy con Ô biết đường, cứ đi theo nó là được, vậy mà nó dẫn mình đi nhầm vài lần, còn chọn con đường xấu để đi nữa.

            Mình và anh Tủa về nhà trước, còn Hùng thì thong thả chụp hình, ngắm cảnh phía sau. Về tới nhà là anh Tủa lại đi hái rau, rồi nấu ăn. Anh nấu thật nhanh mà đồ ăn cũng ngon nữa, mình ăn hết cả đĩa rau xào. Ăn xong thì anh đi mua giống bắp thời xưa cho mình, rồi mình hỏi anh về các đỉnh núi ở đó để có tư liệu viết bài. Anh từ tốn trả lời cho mình nghe, mình quý anh lắm.

        Lúc đó mẹ mình gọi điện, mẹ lo vì mấy hôm nay không gọi được cho mình. Mẹ không muốn mình sống ở Tây Bắc, mẹ muốn mình ra trường làm công việc đúng ngành, gần nhà cũng tốt, lương tà tà cũng được. Nhưng mình không thích vậy, mình yêu thiên nhiên núi đồi, yêu cuộc sống giản dị, mình muốn sống một cuộc đời ý nghĩa. Định nghĩa sống một cuộc đời ý nghĩa của mỗi người là khác nhau. Đối với mình ý nghĩa là khi sống ở thiên nhiên, một cuộc đời đơn giản, ăn đồ ăn thuận tự nhiên, một ngôi nhà nhỏ trong rừng, với những người mình yêu quý. Ý nghĩa là khi mình thỏa mãn với cuộc sống của mình, không ngưỡng mộ khi nhìn vào cuộc sống của ai.

          Hùng không tìm ra chìa khóa xe, may là anh Tủa có vài chiếc chìa khóa không dùng nữa, anh mang xuống để thử xem có chìa nào có thể sử dụng cho chiếc xe ấy không. Vậy mà có một chìa có thể nổ máy được nhưng không thể mở cốp để đổ xăng, vậy là cũng may mắn lắm rồi. Mình và Hùng tạm biệt anh để quay về Sapa, mình nói với anh là khi nào con Gấu (tên con Mông cụt đuôi) có con thì anh nhớ để cho em một con nhé, em thích lắm; anh nói nếu lúc ấy mình vẫn còn ở đây thì anh sẽ cho mình một con.

          Đoạn đường từ nhà anh Tủa ra trường trung học hay tiểu học Sàng Ma Sáo xấu lắm, xe thì yếu, nên Hùng lái xe đi trước, mình đi bộ theo sau, lúc đó trời mưa, mình suy nghĩ về gia đình, mình bị chìm sâu vào những suy nghĩ ấy không tự thoát ra được. Lúc mình nghỉ homestay thứ hai cũng là lúc Mát đi Hà Giang về, nhìn mình là Mát biết có chuyện, bình thường vui vẻ yêu đời, nói chuyện mãi không hết, còn khi suy nghĩ về điều gì là bị kẹt trong mớ suy nghĩ mất mấy ngày với thoát ra được. Khi mình quyết định nghỉ việc ở homestay ấy, lại vui vẻ yêu đời trở lại, bởi vì mình đã giải quyết được những suy nghĩ trong lòng rồi. Còn vấn đề về gia đình, mình biết suy nghĩ cũng không giải quyết được gì, khi lòng mình không ổn thì chỉ toàn suy nghĩ tiêu cực mà thôi, khi đó mình cũng không cảm nhận được vẻ đẹp của thiên nhiên nữa. mình ôm một bó hoa Bạch Mộc to, đi trong màn mưa, kẹt vào hố đen của suy nghĩ, chân cứ bước từng bước, khuôn mặt mất dần đi niềm vui. Đơn giản là suy nghĩ về hạnh phúc của mình và ba mẹ thì khác nhau, cái ba mẹ muốn lại không phải cái mình muốn, mình cũng không ép mình làm theo những điều ba mẹ muốn được. Mỗi người sinh ra đều thuộc về chính họ, dù yêu thương ba mẹ, nhưng mình có cuộc đời riêng của mình, có những giá trị riêng mình theo đuổi, và tự chịu trách nhiệm về cuộc đời của riêng mình. Rồi thời gian trôi qua, mình và ba mẹ đều trưởng thành, đủ mở rộng lòng và bao dung cho những điều khác biệt của nhau hơn.

          Mình cứ đi bộ như vậy khoảng 2km, con Ô đen đi theo mình. Chẳng hiểu sao mình có duyên với những con cún và mèo lắm. Lúc ở nhà chị Lem, anh Linh thì có Bông, Súng, Sam, Vàng và Lạc; lúc ở nhà anh Hiển là Nơ và Kiwi; lúc ở Gỗ là mèo Ú; còn ở Up in the air là Miu – con Miu đang nằm bên cạnh chân của mình, nhìn mình với đôi mắt rực rỡ và linh động. Cảm giác có người đồng hành yên lặng đi theo mình lúc đó đã an ủi mình nhiều, cảm ơn Ô đen đã đi cùng mình một quãng đường dài như vậy.

          Mình và Hùng tìm được nơi để sửa xe, Hùng nói anh cạy khóa xăng cho tụi mình. Anh ấy mở con ốc phía trước để tụi mình có thể mở cốp và đổ xăng, lúc đang mở ốc  thì mình hỏi anh chủ tiệm – anh ấy mặc một chiếc áo sơ mi màu hồng rất đặc biệt, mình hỏi: anh có chìa khóa nào có thể mở chiếc xe này không? anh đưa ra một chiếc chìa khóa cũ, và thật may mắn khi chìa khóa ấy có thể vừa nổ máy vừa mở được cốp sau. Mình vui vẻ, cười hạnh phúc, mắt sáng rực rỡ, miệng cười suốt, nói cảm ơn mấy anh, mấy anh ấy đứng hình một lúc, kiểu bất ngời lắm, chắc chưa gặp kiểu người như mình bào giờ. Khi con người ta thoải mái thì họ sẽ vui vẻ và mở rộng lòng với mình hơn, mấy anh bán chìa khóa cho tụi mình với giá rẻ, còn chỉ tụi mình chổ đổ xăng, giá cả ở đó thế nào, lúc tụi mình dừng lại mua xăng, anh đi ngang qua còn dừng lại nói chuyện nữa, tụi mình vui vẻ và anh cũng vui, đó là vì lòng tốt lan truyền và con người có sự kết nối đó.

          Hồi xưa ở miền nam khi nào cũng bị chê là giọng nói nặng, vậy mà ra miền bắc thì được khen là giọng hay, nhẹ, mọi người hay bảo giọng em chắc người ta chẳng nổi giận với em được nhỉ. Giọng mình thì vẫn vậy, chỉ là người nghe khác đi mà thôi. Trong cuộc sống cũng có nhiều điều như vậy, có nhiều thứ nhiều người không hiểu được nhưng đó cũng không phải lỗi ở mình, chỉ là do họ không hiểu mà thôi, cũng có thể là chưa đến thời điểm để hiểu, nên không cần trách bản thân làm gì.

         Hạnh phúc với chiếc chìa khóa khiến mình phần nào thoát đi được những suy nghĩ trong lòng. Quãng đường về nhà vừa lạnh, vừa gió, không khí thổi bay những suy nghĩ đè nặng trong mình. Biết rằng mọi thứ rồi sẽ ổn nhưng lòng mình vẫn cứ nhức nhối. Rồi tương lai mình sẽ ổn, ba mẹ cũng sẽ ổn. Tình cảm gia đình nó vấn vương ràng buộc vậy đó, có lẽ là vì cái duyên cái nợ với nhau.

          Mình về nhà là lúc chiều muộn. Hôm ấy khách là bạn của chị Mí, nên mấy chị ấy nói tụi mình vào nhà đi, còn pha trà cho tụi mình uống. Mình đốt lửa ở bếp nhỏ trong nhà, đọc vài bài stt của chị Lem cho Hùng nghe. Mấy chị nói buổi tối ăn cùng cho vui. Lúc mình và chị ở trong bếp, chị kể cho mình nghe về hồi xưa nhà chị bị lốc xoáy, mảnh ngói đâm thắng xuống sàn nhà, mẹ và chị thoát chết trong gang tấc, đó là lý do vì sao bố chị quyết tâm xây cho được nhà tầng, để đảm bảo an toàn cho cuộc sống của gia đình. Chị nói sắp chuyển ra ở riêng, có căn nhà của riêng mình – một căn nhà kiên cố, có vườn để trồng cây. Những điều chị nói mình hiểu, nhưng đó không phải cuộc sống của mình. Mình tin vào sống chết đã có số, nguy hiểm luôn hiện hữu xung quanh chúng ta, không phải ta xây được một căn nhà tầng kiên cố thì đảm bảo ta an toàn cả đời, thiên tai tới thì căn nhà tầng cũng không thể tránh, rồi ra đường cũng có thể bị tai nạn,… ta lo lắng mãi có cái tương lai, lo bị bệnh nên kiếm tiền tích cóp để phòng khi trường hợp đó xảy ra. Ta cứ sống mãi cho cái chưa xảy ra mà quên đi hiện tại, có khi bệnh tật ta lo lắng xảy ra trong tương lai là do ta sống sai trong hiện tại, ta tập trung làm suốt mà ăn uống không tốt, không chăm lo cho sức khỏe của mình, ngủ không đầy đủ, sống cuộc đời không lành mạnh, thì cái kết quả ta bị bệnh là tất yếu xảy ra, là cái có thể đoán trước. Nhưng nếu ta sống đúng cho hiện tại, tâm và thân ta đều khỏe thì bệnh tật sẽ rời xa ta, nếu một ngày ta chết thì ta cũng không nuối tiếc vì mình sống trọn vẹn cho khoảnh khắc này.

          Nói chuyện với chị một lúc thì mình và Hùng tới nhà chị Thảo Nguyên để lấy chìa khóa, mình đưa cho chị ấy một cây hoa Bạch Mộc, tên hoa Bạch Mộc cũng do chồng chị Thảo Nguyên đặt, mình đưa cho chị ít hạt giống bắp thời xưa, rồi nói chuyện cùng anh một tí, hẹn anh nếu có thời gian thì anh chị tới Nhà để nấu ăn, chơi, và có thể ngủ ở đó luôn. Anh chị ấy hiền lành, giản dị và mộc mạc lắm. Mình quý hai anh chị ấy, anh chị cũng quý mình. Lúc đi tới nhà chị ấy lấy chìa khóa thì sương mù dày đặc, Hùng đi chậm rãi, cũng sợ hãi vì đi không quen đường, và lần đầu đi trong thời tiết kiểu này.

IMG_20180917_123035_HDR
Hoa Bạch Mộc mình tặng chị Thảo Nguyên

          Anh tìm mãi không ra chìa khóa, sau đó mới biết do chị ấy để quên trên bàn ở Nhà. Mình và Hùng tạm biệt anh rồi quay về. Cả đi cả về khoảng 12km, mà tụi mình tốn thật nhiều thời gian. Mình nghĩ Hùng đã có thật nhiều kỉ niệm ở đây, cũng có nhiều thứ lần đầu trải nghiệm, lần đầu đi trekking xa như vậy, lần đầu đi xe trong thời tiết sương mù như thế, lần đầu ở homestay xinh thế này,…

          Về đến nhà thì đồ ăn cũng gần xong, mình muốn ăn luôn không muốn mấy chị đợi, nhưng mà chị nói tụi mình tắm rửa thoải mái rồi ăn. Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ. Ăn xong thì Hùng giúp mấy chị rửa bát, thấy cũng tội em ấy, nhưng phải thông cảm cho mình vì đang trong giai đoạn nhạy cảm chứ.

        Ăn xong mình làm việc bỏ dở mấy hôm nay, Hùng chơi với hai nhóc con dễ thương. Mình làm xong việc thì Hùng đọc sách, Hùng đợi mấy chị về mới ngủ, mình nói em ấy lên gác mái ngủ đi. Mình sẽ ngủ phòng dưới lầu và đợi tiễn mấy chị về luôn. Trong lúc đợi mấy chị thì mình viết lại những điều dễ thương mà bạn bè mình viết cho mình vào sổ Phượng tặng mình – đó là quyển sổ lưu giữ những điều dễ thương của mình. Tiễn hai chị và hai nhóc đi thì mình đi ngủ. Mình ngủ thật ngon và ngủ dậy thật muộn.

         Vậy là kết thúc 3 ngày tụi mình leo Bạch Mộc. Hỏi chuyến đi Bạch Mộc mình ấn tượng với điều gì nhất, thì câu trả lời là anh Tủa – người hướng dẫn viên dễ thương và tốt nhất trên đời.

Mita

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *