Tản mạn

Buổi tối ở trong đồi.

8:40 tại nhà trong đồi.

            Bây giờ mình đang ngồi ở thềm nhà, trời lạnh, sương mù phủ kín, nhưng vẫn thấy vườn rau và hàng thông trước mặt, những giọt nước nhỏ nhỏ rơi nhẹ nhàng xuống đất, rơi lột độp trên mái nhà, có lẽ trời đang mưa. Hai ngày hôm nay chẳng hiểu sao mình thích viết quá, có lẽ mọi thứ tới lúc thì mới bắt đầu, cảm giác viết lại, thật thích. Tối qua lúc từ nhà chị Thảo Nguyên về, khoảng hơn 2h30 sáng, tự nhiên mình muốn mở laptop và viết lại những điều mình cảm nhận, những điều mình nhận ra, những bài học mình học được. Chị Thảo Nguyên bảo: “Ai cũng có những bài học phải học trong đời, mỗi người một con đường riêng, những bài học riêng, có những lúc mình bị ốm nghĩa là mình đang làm gì sai sai, đây là cơ hội để mình nhìn lại mình và điều chỉnh lại bản thân mình, cũng là lúc mình học bài học mới, học không xong thì sức khỏe sẽ bất ổn mãi cho đến khi mình học xong.” Mình cũng đồng ý với điều này.

           Tối qua có chị Giang tới, chị ấy nhắn tin cho Nhà An Nhiên để thuê phòng, mình bảo nhà mình cho thuê nguyên căn, mà chị ấy chỉ đi một mình thôi, mình hay đồng cảm với những người đi một mình, có lẽ giống mình lúc xưa khi tới Sapa, và chị ấy cũng là bạn của chị Hải Minh, lúc trò chuyện cùng mình thấy cũng dễ thương, đàng hoàng, tử tế, thế là mình bảo: “Ngày hôm ấy nhà mình có khách, nhưng mình có một căn phòng nhỏ ở Nhà An Nhiên, nếu chị ấy thích thì có thể tới ở thoải mái.”, thế là chị quyết định sẽ tới Nhà An nhiên. Sau khi cho khách check in, ở nhà dọn nhà, chơi chơi, đợi mãi chị ấy chưa tới nên mình lên nhà trong đồi. Buổi tối chị ấy mới tới, mình bảo là chị ấy có lên ở nhà trong đồi với mình. Lúc chị lên thì mình và Lâm đang xem phim “Phồn thịnh”, Kira thì đọc sách “Tottochan bên cửa sổ”, anh Hưng và Linh thì đang coi phim “Avatar”. Mỗi người làm những điều riêng riêng, chia sẻ không gian, mọi thứ thật nhẹ nhàng và cũng thật hòa hợp. Bộ phim ban đầu nói về năng lượng vô tận mình và Lâm chán chán, mình ngáp lên ngáp xuống đợi đến đoạn mình thích – cuối cùng mình và Lâm cũng không coi xong phồn thịnh, hôm sau sẽ xem lại. Lúc xem phim Lâm có hỏi mình vài câu, mình biết em ấy rất giỏi nhưng cũng bất ngờ với tư duy của em ấy, em có một tư duy rất tốt, mọi thứ rõ ràng, em là một người rất đặc biệt đó. Chị Thảo Nguyên bảo thích những người ngông, họ biết họ muốn điều gì, rõ ràng và có cái để ngông. Mình còn thích em ở phần lương thiện, chỉ khi mình mở rộng trái tim yêu thương ai đó, không phán xét, quan sát thì mình sẽ thấy những phần thật dịu dàng và đáng yêu của người đó. Thế nên Mát hay bảo: Hãy mở rộng trái tim của cậu, cậu sẽ thấy được những điều tốt đẹp từ người cậu tiếp xúc. Em cũng một trong những người em rất đặc biệt mà mình tiếp xúc. Mà nói thật, mình cũng không phải đứa dễ tiếp xúc và dễ đi vào trong tâm của mình, mình cũng là đứa có cá tính rất mạnh, đối với những người khác nhau thì mình sẽ nói những chuyện khác nhau, hành xử khác nhau.

           Lúc chị Giang tới, mình dừng lại việc xem phim, Lâm thì kiểu rất hạnh phúc, bởi bộ phim chán quá mà. Haha. Anh Hưng và Linh xem xong rồi ra nói chuyện cùng, mọi người cùng ngồi ở bàn, đốt lửa, tối qua trời lạnh lắm, sương mù bao phủ tất cả. Tụi mình trò chuyện vui vẻ, uống trà thảo quả và quế. Lâm đưa ghế ngồi gần lò sưởi, mình ngồi ở thành ghế cùng Kira, anh Hưng và Linh ngồi ở hai cái ghế riêng riêng, cái không khí nhẹ nhàng, êm ả và ấm áp lúc ấy mình thích lắm. Mình thích những điều nhẹ nhàng.

            Một lúc sau thì tụi mình vào nhà trong đồi, anh chị Thảo Nguyên về sớm, anh chị đang đốt lửa nấu nước ở trong bếp, ấm áp lắm. Mình thích kiểu mỗi lần đi về đồi, trong bầu trời tối ấy, có hình ảnh ánh lửa ấm áp, anh chị ngồi ôm nhau ở bếp, bật nhạc và hát theo. Không hiểu sau đó là hình ảnh thật đặc biệt và ấm áp khi mình nghĩ về nhà trong đồi, về khu vườn yêu dấu của tụi mình.

           Mình và chị Giang đi vào, mỗi người tìm cho mình một chổ ngồi minh thích. Chị Thảo Nguyên và chị Giang trò chuyện thật lâu, 4 tiếng luôn đó, nói về thật nhiều điều, có cái mình hiểu có cái không, hai người đều đọc thật nhiều sách, biết nhiều, cũng thích tìm hiểu. Mình thích không thích tìm hiểu nhiều thứ lắm, mình chỉ tìm hiểu về mình, hiểu rõ về mình mà thôi, có hôm mình nói với Hùng là mình ghét phải suốt ngày hoàn thiện bản thân, mình tưởng đã đập vỡ hết những định kiến của mình rồi, hóa ra mỗi ngày mình phát hiện ra vẫn còn đó, những cái vô thức đi vào mình, hình thành trong mình trong quá trình học tập và trưởng thành, thế nên mình quyết định đọc thêm triết, mình muốn hiểu rõ mình, muốn hiểu rõ những điều căn bản nhất, lần này đọc không phải để phục vụ việc học và rèn luyện tư duy nữa, mà là vì thấy cần thiết và có cũng thích – người ta bảo quá trình sống là quá trình trưởng thành của linh hồn. Chị Thảo Nguyên thích chị Giang, bảo chị ấy dễ thương, hiểu biết nhiều, cùng có nhiều điều quan tâm giống chị ấy. Mọi người ai cũng vui vẻ, mình ngồi ở ghế, nghe mọi người nói chuyện, đầu óc nhẹ nhàng, trống rỗng. Còn bây giờ lúc viết lại mình chợt nhận ra từ lâu rồi mình cũng chẳng đặc biệt ấn tượng với ai hay thích ai thật nhiều. Tất nhiên là trừ Lâm rồi, em ấy là thành viên trong gia đình ở đây mà, mình quý em ấy, cũng tôn trọng và cũng thương em ấy. Hồi xưa mình cũng không thích mở rộng các mối quan hệ, nhưng ai có duyên đến với mình thì mình cũng vui vẻ tiếp nhận. Bây giờ vẫn vui vẻ, nhưng sao cái vui vẻ nó khác lúc xưa quá, giống như mình không còn đặt tâm tới những người xa lạ quá nhiều. Mình vẫn quý chị Giang nhé, vẫn nói chuyện và chia sẻ với chị ấy một cách vui vẻ và thật lòng.

           Chiều nay đột nhiên mình không hiểu rõ mình, mình như thế nào vậy, mình tùy tiện với lời nói quá nhiều rồi, mình ghét bị bó buộc trong những khuôn khổ, rồi quyết định phá vỡ sự bó buộc của mình trong ngôn từ được hình thành từ lúc còn đi học, rồi mình lại tùy tiện. Tại sao mình nói nhiều câu vô nghĩa thế nhỉ, tại sao lại cứ hay khen mình thông minh, mặc dù mình không nghĩ thế đâu, mình chỉ nghĩ là mình muốn làm gì thì có thể làm được vì mình biết mình luôn nghiêm túc với những điều mình muốn, và khi bạn nghiêm túc, cố gắng và kiên trì thì mọi thứ sẽ đến thôi. Mình biết là đến lúc mình cần điều chỉnh rồi, có lẽ những người khác không nhận ra đâu, nhưng mình nhận ra đấy, sự trong trẻo của mình đâu rồi. Mita à, mày sao vậy, sao mọi thứ trống rỗng và lộn xộn thế này, chắc hôm nay mình bị tụt năng lượng.

          Hôm nay mình bị tụt năng lượng do bị ốm, đầu óc của mình nặng trĩu, cơ thể mệt rã rời, mình cảm giác mình đang lấy lại cân bằng dần dần, là mình một cách đúng nghĩa nè. Hôm nay Phượng cũng nhắn tin cho mình, mình thấy vui lắm, mỗi lần mình có cảm giác mình không ổn thì chẳng hiểu sao nó nhắn tin hay gọi cho mình, không phải kiểu mày bị sao thế, mà đơn giản nói vài câu lung tung cùng nhau. Phượng bảo: “Bạn thân, thân ai nấy lo nhưng luôn luôn ủng hộ.”. À, hôm qua lúc mình xem bộ phim “Wood job”, mình thấy mình và Phượng giống bạn nhân vật chính và ông Yoki quá, đặc biệt lúc họp để quyết định Hirano có được tham dự vào lễ hội thần núi hay không?, Yoki nói: “Cậu ta tỉa cây thật vụng về, mà trồng cây cũng chậm chạp. Cậu ta không thể đốn cây, cũng không biết chạy máy. Cậu ta đúng thật là vô dụng nhưng cậu ta đúng là một chàng trai núi rừng thực thụ”, Yoki yêu núi rừng – mình thích cái khoảnh khắc khi Yoki cưa gỗ, âm thanh xung quanh dường như im lặng hết, chỉ còn tiếng máy cưa keei, ánh sáng chiếu vào anh và những mùn cưa, ánh mắt nghiêm túc, yêu rừng một cách thiết tha, mình nghĩ có lẽ bất kì ai khi xem bộ phim này đều rung động với hình ảnh ấy, đó là ánh mắt có được khi người ta yêu cái gì đó thật tha thiết. Anh là người thô lỗ với Yoki một phần con người của anh là thế, một phần vì ban đầu Yoki không yêu rừng, tôn trọng rừng, sau khi nhận ra sự tiến bộ của Hirano anh đối xử với Hirano nhẹ nhàng hơn, anh nói cho mọi người biết Hirano là một người đàn ông núi rừng thực thụ, dù có người làm chung đồng ý khi có người nói: có lẽ thần núi sẽ nguyền rủa chúng ta, hoặc có người muốn nói phản bác ý kiến nhưng im lặng, chỉ có Yoki nói vì Hirano hay lúc Hirano rời đi thì Yoki cũng khóc. Và Phượng cũng thế, không phải kiểu nói dịu dàng, nhưng mình luôn nhìn ra được sự dịu dàng trong hành động, và trong lời nói có sự ủng hộ và bảo vệ.

        Lúc mình đang viết bài này, Lâm đang may rèm, em ấy vừa xem cách dạy may ở trên mạng vừa học theo. Mình bảo: Em học may ấy à, không phải chị dạy em rồi à. Em bảo: Em đang học cách kết thúc. Mình nói: May cũng phải học à. Em bảo: Cái gì chẳng phải học, không biết thì chẳng phải học à. Mình đã bật cười với câu nói đó, đây là lần đầu em may đó.

Mita

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *