Giới thiệu

WHY DO I WRITE THIS BLOG?

Nếu có thời gian mình cũng muốn viết blog bằng Tiếng Anh để luyện viết, nhưng giờ thì cho phép mình chỉ Anh hóa mỗi cái title (tiêu đề :)) Bạn hỏi vì sao ư?…Là vì tâm tư của người Việt, chỉ trọn vẹn nhất nhờ Tiếng Việt của dân mình ^^

           Vậy là cô bạn Nhân Mã của mình đã chào dân làng blogger cùng tất cả các bạn – những “người may mắn đi lạc” vào xứ sở của chúng mình bằng một Lời giới thiệu rất ư là ngập chất thơ. Mình đọc cũng thấy say mê, và cũng để hiện thực hóa lời hứa hẹn cùng viết blog từ xưa của hai đứa nên mình quyết định đồng hành cùng bạn để tạo nên blog này mà không chần chừ thêm gì nữa. Mình – cũng là một cô nàng Nhân Mã, là người đến sau nên giờ mới trình làng để tâm sự mỏng đôi điều về lý do mình muốn viết blog này, như một món quá gửi đến mình, gửi đến Thắm, gửi đến những người có duyên với chúng tôi trong đời, dù ở ngoài đời thực hay ở ngôi nhà an nhiên này. Hai chúng tôi,  những kẻ đi nhiều và mơ mộng nhiều, những kẻ cơ bản tốt để luôn thấm nhuần được lời Phật dạy, luôn tin vào một chữ “DUYÊN” trong đời.

           Đáng nhẽ phải chào hỏi trước rồi mình mới đăng bài, nhưng không có công thức chung nào cho việc đó cả nên mình phải có bài rồi, mình mới lộ diện. Phải có công cán gì rồi mới dám lên tiếng ở đây :v

            Thế là mình viết “Hạnh phúc đâu xa sao cứ mải kiếm tìm?” khi mình muốn kể, khi mình thật sự giác ngộ được bài học “Hạnh phúc quanh ta chứ ở đâu xa. Hạnh phúc đến từ những việc nhỏ, những điều bình dị.” Gọi là giác ngộ vì nó đến trực tiếp từ những điều mình tự trải nghiệm, phải bỏ thời gian công sức tiền bạc mới có được, chứ không phải từ lời khuyên trong sách vở hay của ai. Rồi mình viết mà không đợi có cảm xúc hay ngôn từ dồi dào như cái kiểu viết “hứng 1 phút” của mình trước đây nữa. Đây là minh chứng cho việc cứ làm điều bạn muốn rồi tự bạn có cách làm mọi thứ trở nên hoàn hảo hơn thay vì chờ đợi mọi sự hoàn hảo rồi mới bắt đầu. Vì nếu chờ đợi thì có thể sẽ không bao giờ có ngày bạn làm được điều bạn muốn. Bài viết này cũng sẽ không bao giờ được publish cả. Hoặc bây giờ hoặc không bao giờ. Đó là bài học cũ nhưng nhiều người dễ dàng bỏ quên.

             Viết blog cũng là cách để mình kết nối, với mình, với Thắm, và với các bạn dù biết hay không biết mình. Viết giúp mình xây đắp niềm tin và sự tự tin vào bản thân. Viết và sẻ chia là cách mình sống có ý nghĩa cho cộng đồng. Chỉ cần một người thôi, nhờ những câu chuyện kể của chúng mình, mà thêm mở mang hiểu biết, thêm niềm vui, niềm tin, niềm hi vọng thì với mình và Thắm, đó đã là một sự thành công. LƯU GIỮ & SẺ CHIA chính là hai giá trị lớn mà chúng mình hướng đến khi tạo blog này, trong đó SẺ CHIA là giá trị chính. Thân cảm ơn các bạn đã dành thời gian vào thăm “nhà an nhiên” của chúng mình, đã bớt chút thời gian quý báu để đọc những bài viết dù chúng chưa hoàn hảo nhưng là điều chúng mình tâm huyết khi viết nên. Cảm ơn các bạn đã lắng nghe chúng mình nói, đã nhận ra những thông điệp chúng mình muốn nhắn gửi, đã lan truyền câu chuyện của chúng mình tới nhiều người khác (nếu có), đã đồng điệu với chúng mình bằng sự ghi nhận trong thinh lặng hay qua những dòng comment. Đến với nhà an nhiên, chúng mình luôn mong mỏi bạn sẽ tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn, biết đâu nó giúp các bạn “tạm lánh đời”, hay giúp bạn sạc pin năng lượng cho hành trình tiếp theo của cuộc sống, hay đơn giản để các bạn thấy được ở đâu đó luôn có người giống mình, vì thế các bạn không cô đơn. Chúng ta là bạn, và nếu thấy bản thân trong những câu chuyện kể của chúng mình, hay có cảm xúc suy nghĩ gì sau mỗi bài viết, hay bạn có câu chuyện riêng nào muốn kể, thì hãy mạnh dạn comment và thể hiện nó ra bạn nhé. Chúng mình chắc chắn sẽ học được rất nhiều điều từ các bạn. Tin mình đi. Mỗi người, dù ở tuổi nào, dù làm nghề gì, dù ngoại hình màu da học vấn trình độ khác nhau, thì đều có một giá trị nhân bản riêng mà người khác đều phải tôn trọng và học hỏi được một điều gì đó. SẺ CHIA là sức mạnh. Chúng mình chia sẻ cho các bạn, các bạn chia sẻ cho chúng mình, chúng ta chia sẻ lẫn nhau để học hỏi nhau, hoàn thiện nhau. Đó là giá trị chính mà hai đứa mình muốn tạo nên khi cùng xây “nhà an nhiên” này.

         Mình cũng tin rằng, những điều mình vừa nói cũng là điều mà Thắm muốn gửi tới các bạn.

          Tự nhận thấy mình là đứa chúa dài dòng, vì viết cả bài mà chỉ nửa bài sau mới đi trả lời cho cái title vì sao tôi viết blog =)) Nhưng mà ngoài việc chỉ nói cái trọng tâm thì mình còn có một sở thích cũng như năng khiếu hơn người là nói rông nói dài dẫn dắt vào bài ghê lắm. Đó là phong cách :v nên để đỡ dằn vặt bản thân hơn thì mình biết tự chấp nhận lối viết đó của mình rồi. Mong các hạ bao dung, bần tăng xin đa tạ =))

Hong Van – Van Caroline (biệt danh đầy ý ẩn của mình, đố bạn biết nghĩa của nó )

Bài viết số 2 và hơn cả một cuộc dạo chơi rồi :v

 

Giới thiệu

Vì sao viết blog này

         Đây là nơi mình muốn lưu giữ những điều bình dị an nhiên nhất, cũng là nơi đồng hành với mình đi tới khu vườn nhỏ của chính mình. Sau này mình muốn có một ngôi nhà nhỏ như trong phim “A little forest”, có thể tự trồng lúa và rau để ăn, nuôi hai ba con chó, trong đó chắc chắn có một con màu trắng như Súng nhà chị Lem, có một con mèo màu đen béo ú như trong sách “Con mèo dạy hải âu bay”, nuôi thêm vài con gà và mấy con động vật khác mà không tốn quá nhiều công chăm sóc – do mình lười quá mà, à còn phải có một hồ cá nữa, trong đó tôi sẽ bỏ sen và súng, nuôi thêm một đàn cá, như vậy vừa có cá và hạt sen ăn, vừa có cảnh để ngắm rồi còn được nghe bản nhạc giao hưởng của ếch và nhái. Ở đây bạn bè thân thiết của mình có thể tới dựng ngôi nhà nhỏ nhỏ, và họ có thể tới ở bất kì lúc nào, khi họ cảm thấy cần không gian tĩnh lặng, và sống theo nhịp điệu của riêng họ. Ở nơi đây cuộc sống giản dị, vui vẻ. Mình sẽ sống yên bình, hạnh phúc với người mình thương, làm những việc mình thích như uống trà, đọc sách, viết, và có thể lười biếng cả ngày.

        Mình muốn viết để lưu lại kỉ niệm cho mình, viết cho những người bạn mình yêu quý và muốn hiểu rõ về mình hơn, và viết cho những ai đó ngẫu nhiên đi ngang qua có thể cảm nhận chút bình dị an nhiên.

       Trong blog này có một phần gọi là “Viết cho anh”, hồi xưa khi viết nhật kí, thay vì viết cho bản thân thì mình thường tưởng tượng ra là đang kể cho một ai đó như vậy thì giống tâm sự và cảm giác như được lắng nghe và quan tâm. Vậy nên người được xưng là “anh” có thể là bản thân mình, có thể là người mình thương, cũng có thể là những người có duyên với mình.

         Trong blog này, cũng có những trăn trở của mình tại đây. Có lẽ bạn sẽ thắc mắc tại sao “nhà an nhiên” lại có những trăn trở, đáng lẽ cái gì nó cũng an nhiên nhẹ nhàng chứ. Nhưng mà cuộc sống sẽ có những cảm xúc vui buồn, hờn giận, … nên những trăn trở mình viết ra cho bản thân, để một ngày nào đó mình có thể giải quyết, cũng có thể bạn đồng hành của mình trả lời, cũng có thể bất cứ ai, chợt đi ngang qua và muốn để lại câu trả lời cho mình.

           Xin cảm ơn tất cả các bạn đã giành thời gian đọc những bài viết của tụi mình. Mong rằng các bạn tìm thấy sự an yên tại đây.

Mita