Tản mạn

Chị Ý

         Ở đây ai cũng có biệt danh, lâu dần mình quên mất tên mình rồi, tụi mình cứ sống, chẳng bận tâm ngày tháng trôi qua, và mình thích thế, đơn giản, như những cây hoa xuyến chi trong vườn, bị người ta cắt rồi phun thuốc, nhưng vẫn cứ sống mãnh liệt, nó chỉ đơn giản sống thôi không phải đối chọi với con người đâu, cơ mà người ta không hiểu, người ta thấy nó đáng ghét, còn mình thích hoa ấy, mình thấy nó mạnh mẽ và thuần khiết, mình cũng muốn như một bông hoa xuyến chi dại.

        Mấy hôm nay ở Sapa lạnh và sương mù, hôm nay có chút nắng, mình ngồi ở sofa trước hiên nhà và viết blog, đang biết dở, vài chiếc lá ở cây hồng trước sân rơi xuống, chẳng hiểu sao mình thấy rung động, nên dừng lại một tí, tả về cảnh đẹp lúc này. Bây giờ là buổi chiều tà, ánh sáng dịu hơn, những chiếc lá của cây hồng chuyển sang màu vàng, nó cứ rơi mãi. Mấy hôm trước rơi thật nhiều, sáng nào bạn Mita cũng cần mẫn quét sân, nhặt những chiếc lá vàng rơi trên những bồn hoa, đó là công việc thường nhặt buổi sáng của mình, rồi hôm nay bất chợt nhận thấy mình có thể lười biếng một tí, có tí lá vàng để nhìn cũng đẹp mà, thế là mình để nguyên lá vàng ở sân. Cây hồng lúc trước sum sê lá, không có quả, bây giờ lá rụng hết 2/3, mình mới thấy có vài quả hồng bé tí, chẳng ăn được đâu chỉ nhìn ngắm thôi. Dạo này mình siêng chăm hoa hơn, cũng đi ngắm nó suốt, có lẽ vì thế nó cảm nhận được tình yêu, rồi phát triển thật xinh. Nhà mình có một cây hoa hồng leo, mỗi lần Mí lên, Mí đều ngắm, chưa có hoa đâu, nhưng Mí nhìn những mầm cây trưởng thành dần dần, Mí bắt sâu cho cây, Mí bảo: Tội em quá, chị Mita không chịu bắt sâu cho em, để em cằn cỗi thế này. Nhưng chẳng hiểu sao mình thích để nó tự nhiên thế, mình để lá ở gốc cây, mình tưới nước, mình ngắm nhìn nó, rồi nó phát triển thật tốt, kì diệu nhỉ.

          Eo ôi, một vài chiếc lá rơi thôi mà mình đi lan man quá đi, nên mình hay bị chọc là có khả năng chuyển đề tài rất nhanh, mình cứ nói và viết, theo mạch suy nghĩ của mình mà thôi, cũng chẳng gượng ép mình phải suy nghĩ theo hướng này hướng kia, bởi mình lười quá, nó thích nghĩ thế nào thì nghĩ, nhiệm vụ của mình chỉ là viết lại những dòng suy nghĩ ấy mà thôi. Bây giờ mình quay lại đề tài nè. Chị Ý lên ở với mình cũng một thời gian lâu á, chị ở Lá Đỏ nói chị tới làm quản lý đi, nhưng chị từ chối, chị nói: Lý do em lên đây để ở với Mita, nhưng chị vẫn lên đó giúp mọi người trang trí, bây giờ chị đang ở đó và sơn hàng rào cho mọi người. Mình ở nhà với khách và viết blog. Chị ấy có kế hoạch hằng ngày cơ, còn mình thì cứ sống tùy tâm, chị ấy yêu lao động, còn mình thích lười biếng, và mình cứ lười biếng viết blog, rồi trả lời tin nhắn của khách, rồi viết bài trên trang; còn chị ấy vẽ biển hiệu mới cho Nhà, rồi trang trí lại phòng cho mình. Mình thích thế, sống cùng nhau nhưng cứ độc lập, ai thích làm gì thì làm, chị yêu việc trang trí, còn mình sẽ nấu cho chị những món ăn thật ngon và tràn đầy tình yêu, mình vẫn giúp khi chị cần sự trợ giúp.

          Nhà mình bây giờ đổi tên thành Nhà An Nhiên, ban đầu Mí muốn một tên nào ấy mang ý nghĩ nhẹ nhàng, an nhiên, thanh bình,.. Mình hỏi Nhi, Nhi gửi cho mình nhiều tên hay lắm, ý nghĩa lắm, và mình đều thích cả, nhưng nó hơi khó đọc, mình nói với Mí: Hay chị lấy tên là Nhà An Nhiên đi, giống với tên blog của em nè. Thế là Mí đồng ý ngay. Chị Ý lên, chị vẽ cho mình một biển hiệu mới, chị hỏi mình thích màu gì, mình thích màu xanh ngọc bích, mình thích màu đỏ đô, mình thích màu bầu trời lúc hoàng hôn và bình minh, mình thích những màu sắc gợi đến những điều bình dị và an nhiên. Chị vẽ một tấm biển Nhà An Nhiên, ở đó có một cô gái tóc ngắn, mặc váy xinh xinh, và cô đang an nhiên ngắm vườn hoa của mình. Rồi chị còn vẽ một bức tranh hoàng hôn ở rừng thông, trong bức tranh ấy có 1 chấm màu xanh ngọc, đó là Nhà An Nhiên trong tương lai, đó là căn nhà ước mơ của mình. Chị còn trang trí phòng cho mình thật xinh đẹp và ấm áp nữa. Mình cảm thấy vui lắm. Mình thấy thích nhìn ai đó chú tâm làm điều gì đó cho mình, chỉ đơn giản vậy thôi là mình thấy vui. Như Kira nói đan khăn mùa đông cho mình, mà mùa đông tới rồi, Kira còn chưa đan được 1/10 cuộn len nữa cơ, nhưng mình vẫn vui, Kira nói: Chiếc khăn đầu tiên sẽ tặng cho Mita. Dễ thương nhỉ. Vì mình dễ vui, dễ thấy thỏa mãn nên Kira sợ mình bị lừa bởi những hành động quan tâm giả tạo. Kira cười suốt thôi, mình thích ở cùng Kira, thoải mái, tụi mình cứ sống đúng là chính mình, quý mến nhau và chân thật với nhau, cũng cải nhau chí chóe. Haha, cơ mà mình quý Kira thật nhiều, nên mới đặt tên là Kira, Kira trong tiếng Nhật là lấp lánh ý, Kira trong mắt mình cũng là một điều xinh đẹp và lấp lánh.

Mita

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *