Câu chuyện

Chuyện ăn và ngủ

 

            Hồi xưa ăn đối với mình chỉ để no bụng nên mình ăn nhanh, cũng chả quan tâm tới vị giác lắm. Có quá ít thời gian để chậm rãi ăn rồi thưởng thực vị của từng món, cũng quá ít thời gian để ngủ thật đã.

             Hồi cấp ba thì suốt ngày đi học ở trường, rồi đi học thêm, làm bài tập trên lớp, bài tập nâng cao,… chả có đủ thời gian ngủ nữa huống chi thưởng thức từng món ăn. Cũng chả có ai dạy kiểu: nè học vừa vừa thôi, ăn uống một cách chậm rãi, ngủ thật sâu, và sống hòa hợp với mọi thứ xung quanh đi, đừng vô tâm và dửng dưng với mọi thứ xảy ra. Thế là mình cứ sống như cách mọi người đang sống mà chả nhận ra là mình đang sống sai sai ấy. Nhu cầu cơ bản của con người là ăn và ngủ, mình chưa thỏa mãn được thì nói gì đến việc to lớn. Hồi đó cũng chỉ biết sống cho tương lai thôi, kiểu như thôi cố gắng đi thi xong đại học sẽ ngủ bù cả tuần, rồi lên đại học thì lại nói thôi cố gắng đi học xong thì tha hồ mà chơi, may giác ngộ ra sớm, không thì có lẽ lại nói thôi cố gắng làm đi nghỉ hưu rồi nghỉ ngơi, lúc đó già cả rồi muốn ngủ ngon cũng không ngủ được, muốn ăn thì răng cũng rụng rồi.

             Hồi đó đi học về là thường xuyên ăn mì tôm sống, rồi uống nước để có thời gian ngủ trưa một tí. Não luôn hoạt động hết công suất, nghĩ lại mà thấy sợ, không hiểu sao mình vượt qua giai đoạn cấp 3 đó. Lên đại học thì ở trong kí túc xá, ở đó có quy định không cho nấu ăn, thế là cứ đi ăn ở canteen, có cái cateen ngon thì bà bán hàng lại quá mê trai, lúc nào cũng bán cho trai trước mặc dù mình tới trước, cộng thêm cái chiều cao hạn chế nên mỗi lần gọi món xong cũng mệt đuối, nghĩ lại thấy mà tội. Sau này mĩnh bỏ chỗ bán cơm khá ngon đó, đi ăn chỗ khác mà nhanh nhanh ấy. Trong kí túc xá có đến 3-4 nơi bán cơm cho sinh viên, nên mình có quyền lựa chọn. Ngày ấy, với mình, thời gian vẫn quý hơn một bữa cơm ngon, thế nên hôm nào phải đi bộ xa để mua cơm và phải đợi lâu mới tới lượt người ta bán cơm cho mình thì mình thấy chao ôi tiếc thời gian lắm ý.  Mà đồ ăn sinh viên thì trời ạ, nghe bao nhiêu tin đồn không tốt, nhưng vẫn phải ăn thôi, vì không còn sự lựa chọn nào khác mà. Mọi người vẫn hay chém chuối vui thế này “Không ăn thì nhanh chết, ăn thì chết từ từ. So với chết liền thì vẫn nên chọn cách từ từ”. Hồi ấy nghe xong, mình không nhịn được cười ngoác miệng rồi vẫn cứ phải ăn, dù biết tỏng là đồ ăn không sạch sẽ 100%. Rồi thì bữa cơm, bữa cháo, bữa mì tôm hoặc ăn cái gì lung tung ấy, miễn là no bụng, mình cũng vật vã trải qua cái quãng đời sinh viên. Ôi, viết ra mà thấy tội nghiệp dạ dày của mình quá. Huhu, tao xin lỗi mày nhé, vì đã không trân trọng mày, và cảm ơn mày đã khỏe mạnh cho tới bây giờ.

              Đến hè năm hai đại học, mình quá ngán với cảnh phải ăn canteen thế là mình lén nấu ăn, cả năm đó suốt ngày ăn thịt. Có cơm và thịt thế là đủ no, lâu lâu có ăn tí rau, chả biết sao mà mình vẫn khỏe mạnh. Nói đến đây lại phải xin lỗi cái dạ dày của mình lần nữa. Đến năm tư thì cái vụ thịt bẩn tuồn vào Sài Gòn rất nhiều, rồi nước tương bẩn, xúc xích bẩn,… cảm giác tất cả đồ ăn của mình đều độc hại ấy. À mà có khi đồ ăn bẩn tuồn vào Sài Gòn từ trước đó lâu rồi ấy, nhưng đến năm tư đại học của mình, chúng mới bị phát giác nhiều hơn rồi ngập tràn trên phương tiện truyền thông nên tụi sinh viên như mình mới biết. Mình chợn nghĩ cũng có thể lắm cơ thể mình đã ngốn không ít chất đôc hại rồi. Thế là mình quyết định ăn chay, cả một năm đều ăn, lúc này thì mình cũng bớt có lỗi với cái dạ dày. Nhưng cũng chưa bao giờ ăn uống chậm rãi thong dong như người Nhật. Mình biết đồ ăn cần được từ từ thưởng thức, như vậy mới thể hiện sự quý trọng thức ăn hết; nhưng mình chưa làm được. Mỗi lần đói, cứ ngồi vào bàn là đồ ăn trước mắt cứ như kẻ thù bị mình xơi ngay lập tức.

           Sau này lên nhà chị Lem – anh Linh thì mình bắt đầu ăn thịt trở lại. Ăn những đồ ăn nhà trồng, nhà nuôi, từ chối sử dụng thức ăn công nghiệp. Tuy nhiên một năm ăn đồ thanh đạm xong mình lại thích, cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng và mạnh khỏe hơn. Nên bây giờ vẫn ăn kiểu đó, lâu lâu ăn chút thịt thôi. Thời gian này mình cũng bắt đầu thích nông nghiệp tự nhiên, đọc nhiều về nó, cũng biết quá trình tự nhiên cho ra thành quả cho mình ăn là lâu thế nào, mình phải quý trọng đồ ăn, lúc này cũng ý thức được việc mọi người lãng phí đồ ăn như thế nào nên mục tiêu mỗi ngày của mình là phải biết trân trọng, không được lãng phí thức ăn.

              Còn chuyện ngủ thì cũng vậy, hồi cấp ba ngủ có được 4-5 tiếng, lúc ngủ còn nghĩ cách giải bài tập, thường xuyên thức dậy lúc nữa đêm, bật đèn rồi giải bài tập. Thức khuya, dậy sớm là việc thường xuyên làm lúc đó, học nhiều mà vẫn cảm thấy không đủ, còn quá nhiều bài tập phải làm, có quá nhiều thứ phải học. Rồi lên đại học cũng vậy, có quá nhiều thứ phải làm, phải học bài trên lớp; phải đọc sách để nâng cao khả năng tư duy và lập luận; phải nghiên cứu; phải luyện viết chữ để trầm tĩnh lại; rồi luyện viết văn cho logic, chặt chẽ; còn phải điều hành nhóm; phải tập thể dục; rồi giành thời gian cho bạn bè; phải học tiếng anh; luyện giọng,,… một ngày có 24 tiếng mà có quá nhiều thứ phải làm thì còn đâu ra thời gian ngủ. Nên lúc nào cũng phải dùng đồng hồ báo thức, mỗi lần đồng hồ kêu là đầu đau như búa bổ. Nghĩ lại mà thấy sợ, sao mình có thể vượt qua được điều đó nhỉ. Haha, thật ra lúc đó thích giành thời gian để hoàn thiện bản thân, nên dù làm nhiều nhưng không thấy khổ, cảm thấy đáng nên có thể làm. Vậy nên bây giờ mới có thể viết tốt như vậy đó. Mình bây giờ là tổng hợp mọi điều từ quá khứ mà. Nên phải cảm ơn quá khứ, cảm ơn mình đã luôn cố gắng và nghiêm túc với mọi điều trong cuộc sống. Cái giai đoạn đó qua rồi, bây giờ thì sống cho hiện tại thôi.

33990832_1007921039377101_293050725322194944_n
Sau khi ăn xong thì uống tách trà, ngắm cảnh và chơi với mèo

             Từ khi mình sống một cuộc đời đơn giản và an nhiên thì mình có nhiều thời gian chú tâm làm từng việc mình làm. Ngủ thì ngủ thật sâu, ngủ đã rồi tỉnh, không cần đồng hồ báo thức. Ăn thì nhai một cách chậm rãi, thưởng thức vị của từng món ăn, trân trọng những người đã gieo trồng chăm bón rau cỏ, động vật. Vậy là mình thỏa mãn được hai nhu cầu lớn và cơ bản rồi.

Thu Thắm

2 thoughts on “Chuyện ăn và ngủ”

  1. Ôi đọc cái này làm Nhi nhớ thời đại học kinh khủng khiếp ấyyyyy, dù trong này thù có không được đẹp cho lắm =]]] ẩm thực sự là nghệ thuật có thể nếm được, là sự xinh đẹp có mùi vị~~ tuần qua thực sự quay cuồng nhưng đọc mấy dòng này thực sự healing lắm ấyyy~~ cảm ơn bạn tác giả nhé ≧﹏≦

    1. Thời đó vấn đề ăn là một chuyện rất là đáng sợ đối với chúng ta, ôi, cái caawnteen đầy người, để ăn được cũng vật vã. Bửa nay Thắm thích nấu ăn, bày thật đơn giản và đẹp, sau đó chụp hình lại, ăn một cách chậm rải nữa nè. Thấy mấy bửa nay Nhi không đọc bài là biết bận rồi, dù bận rộn cũng cố gắng giữ được nhịp thong thả trong tâm, như vậy mọi chuyện sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *