Viết cho anh

Suy ngẫm

               Thoa từng nói với em, mỗi người có ba sự kết nối trong đời, đó là: kết nối với bản thân, kết nối với thiên nhiên, và kết nối với con người. Em là một người sống nội tâm nên luôn kết nối tốt với bản thân; với thiên nhiên thì em cố gắng đến với một trái tim trống rỗng nhất, để thiên nhiên dạy em từng thứ một; với con người, em có thể kết nối tốt với bạn bè và những người xung quanh nhưng lại không thể kết nối với gia đình.

                  Những năm trước đây, khi em vẫn sống như đa số mọi người, theo đuổi những cái mọi người đang theo đuổi thì mọi thứ đến với em khá là yên ả. Em là niềm tự hào, là sự kì vọng của ba mẹ; là một người đứng trong top đầu những anh em họ hàng cùng lứa tuổi. Đối với mọi người, em chín chắn, trưởng thành, tạo được lòng tin, độc lập, mạnh mẽ. Em luôn cố gắng làm thật tốt để ba mẹ có thể tự hào, em giành nhiều thời gian cho việc học và hoàn thiện bản thân, cố gắng hết sức nhưng dường như vẫn chưa đủ tốt so với những gì ba mẹ kì vọng. Cảm giác sự kì vọng ấy càng lúc càng lớn lên, dù em cố gắng bao nhiêu cũng không thể làm trọn vẹn.

                Em là một cô gái nhạy cảm, vẫn khóc khi buồn, chứ đâu phải lúc nào cũng dùng lý trí giải quyết tất cả mọi điều đâu. Nhưng dường như ba mẹ không hiểu, luôn cho rằng em mạnh mẽ. Em vẫn nhớ cái khoảnh khắc lúc nhỏ khi em chui vào phòng âm thầm khóc uất ức, ba nói với em là có cái gì đâu mà khóc. Chuyện thế nào thì em quên rồi, nhưng mà anh à, một đứa con nít khóc vì buồn, vì tủi thì đâu có gì sai, có những chuyện người lớn thấy bình thường, nhưng đó là do họ dùng tâm lý người lớn để đánh giá mà. Từ đó em không khóc trước mặt ba mẹ nữa.

                Từ nhỏ em luôn biết mình cần làm gì? Em luôn cố gắng thực hiện những điều em muốn, và em đã làm rất tốt những điều đó. Có lẽ những điều em muốn cũng là những điều ba mẹ kì vọng nên mọi thứ khá suôn sẻ. Gia đình lúc đó đối với em là điểm tựa, ba là người sẽ tạo cả bầu trời cho em. Từ khi em muốn sống một cuộc đời hòa hợp với thiên nhiên, đơn giản, nhẹ nhàng; từ khi em đi một con đường khác với đa số họ thì mọi thứ nó quá khó khăn. Em đã viết 3 lá thư thật dài, cố gắng giải thích cho gia đình hiểu, nhưng dường như mọi người cố tình không hiểu, mẹ lại luôn nói những lời làm em tổn thương. Mẹ là vậy đó, yêu thương nhưng lại không tin tưởng, chả đủ tinh tế để biết rằng những lời nói của mình có thể gây tổn thương cho người khác. Từ nhỏ em đã được mẹ nói là không được làm cái này, cái kia ba sẽ buồn; còn ba nói lớn rồi phải cẩn trọng ngôn ngữ đừng làm tổn thương những người em yêu mến. Em sợ ba buồn, sợ mình nói không cẩn thận mẹ sẽ tổn thương. Nhưng anh à, không phải ba mẹ cũng vậy sao. Em luôn nhường ba mẹ nhất có thể, cố gắng thực hiện những kì vọng của ba mẹ, cố gắng thấu hiểu suy nghĩ và cách yêu thương của ba mẹ, và cố gắng bao dung hơn. Mỗi chuyện ba mẹ muốn làm là làm, có quan tâm tới lời ngăn cản của con đâu, làm thật nhiều rồi lại than mệt, lại nói là hi sinh cả cuộc đời vì con. Ba mẹ vẫn yêu thương theo cách mà ba mẹ cho là đúng, không quan tâm người nhận tình yêu đó thế nào. Ba mẹ vẫn làm em cảm thấy nhói đau khi nghĩ về, bởi họ cứ luôn không sống cho mình, cứ làm việc suốt, quan tâm tới nhiều người, rồi kì vọng lại họ. Ba nói: “Sống cho mình rất đơn giản, sống cho mọi người mới khó”, em cứ luôn nghĩ như vậy cho đến lúc lớn, cũng cố gắng làm như vây. Nhưng bây giờ em có thuyết phục bản thân mình cả 1.000 lần cũng không hiểu, mình không sống tốt cho mình thì làm sao sống cho người khác được, mỗi người sống thật tốt cho mình, thì tất cả mọi người đều tốt. Vậy nên tại sao cứ phải sống cho người khác trong khi mình thật sự không hạnh phúc. Trong tim không có tình yêu thì làm sao có thể lan tỏa tình yêu được. Mọi thứ ba nghĩ ổn, nghĩ tốt có khi chỉ là bề mặt thôi, bởi những điều sâu thăm trong nôi  tâm con cái, những điều bất ổn trong cuộc sống của chúng em ba mẹ không thể biết. Bất chợt em suy  nghĩ ai đã dạy ba điều này, tại sao cứ sống cho người khác, kì vọng vào người khác để khi sự kì vọng đó không đạt được thì cả hai đều mệt mỏi, người kì vọng thì cảm thấy mình hi sinh nhiều quá nhưng kết quả thì thật tệ, còn người bị kì vọng thì cảm thấy gắng nặng trên vai. Con cái với cha mẹ là duyên, là nợ mà.

             Lần này thì em thấy mệt thật sự, thấy tổn thương quá nhiều. Em biết tâm lý và sức khỏe của  mình có vấn đề. Nên em lên đây chữa lành cho chính mình. Em không còn kiên nhẫn với chính gia đình của mình, em không muốn kết nối với họ hàng của mình. Em ghét nghe tiếng chuông điện thoại người thân goị, em mệt mỏi, em quặn đau mỗi khi nghĩ tới gia đình. Em thật sự có vấn đề lớn về tâm lý.

                Em biết mình chưa đủ bao dung, em biết mình còn nhiều thiếu sót.

            Ba mẹ cứ làm thật nhiều, nghĩ rằng sau này sẽ cho con. Em đã nói với họ bao nhiêu lần rằng: “số tiền đó là sức khỏe của ba mẹ, có đứa con tốt nào lại thoải mái tiêu xài tiền mồ hôi nước mắt của ba mẹ“. Ba mẹ có quá nhiều thứ phải quan tâm. Nhưng anh à, khi anh quan tâm quá nhiều thứ thì anh lại bỏ bê những thứ còn lại, hoặc quan tâm nhưng lại chưa đủ nhiều để hiểu. Ba mẹ chưa bao giờ thật sự hiểu nội tâm của em, những điều em trải qua và những băn khoan trong lòng em; cũng chưa thật sự hiểu Chị Hồng và Phước. Ba mẹ cũng chưa tạo được chổ dựa thật sự cho tụi em, để khi thất bại có thể về nhà, quên mọi chuyện thế gian, quên đánh giá của mọi người xung quanh; cũng chưa tạo được nơi an bình để bọn em có thể chia sẻ những nổi lòng. Em hay chọc là ba mẹ có thế giới của ba mẹ, và con cái có thế giới của riêng họ. Một thế giới của mấy chị em, kể nhau nghe mọi chuyện: những chuyện đã trải qua, những điều học được, thành công và thất bại, những băn khoăn và mong muốn của em; chuyện Phước bị bắt nạt ở trường, rồi để ý cô nào, học hành ra sao, những suy nghĩ chông chênh về tương lai thế nào; chuyện Thọ đánh nhau và chơi với bạn ra sao; chuyện tình yêu, gia đình và con cái của chị Hồng. Em với chị Hồng, Phước ở cùng nhau từ nhỏ, vượt qua nhiều khó khăn cùng nhau nên mấy chị em thân với nhau hơn so với Thọ. Vì ba mẹ làm nhiều thứ quá, nên mọi người sợ ba mẹ buồn, lo lắng. Nên toàn mấy chị em tự giải quyết với nhau, vì thế em lại là chổ dựa của mọi người. Ba nói cuộc đời ba chưa có một ngày sướng, ba mẹ có có giành điều gì cho mình đâu, làm nhiều sau này cũng cho con hết. Nhưng ba à, ba sống theo những điều ba cho là đúng, cho là có ý nghĩa thì chả phải ba cũng sống cho mình sao.

             Em đã từng nói sẽ viết một quyển sách về ba mẹ, em có thể kể về gia đình mình mãi không dứt. Mọi người xung quanh ghen tị với em vì em đã có một gia đình tuyệt vời, một người ba cực kì tâm lý. Em cũng luôn viết trong nhật kí là mình đã có một gia đình tuyệt vời ra sao, em cần cố gắng nhiều hơn để không hổ thẹn với chính gia đình của mình, em cứ suy nghĩ như vậy, cứ cố gắng mà chưa sống cho bản thân, chưa ngủ một giấc thật sâu, ăn chậm rải. Em chạy theo những điều gì cao sang mà quên mất những nhu cầu cơ bản đó. Mỗi ngày có quá nhiều thứ để em làm, em sống vội vã,…. Còn bây giờ em chỉ muốn sống thôi, bình yên, không tham sân si, không tranh với đời. Chỉ đơn giản vậy thôi. Nhưng sao khó quá, mọi người cứ làm em mệt, em phiền. Rồì thời gian trôi qua ba mẹ sẽ tự trưởng thành, rồi mọi thứ sẽ ổn, rồi em sẽ bao dung hơn với mọi điều. Biết là vậy, nhưng trái tim vẫn nhức nhối.

           Bao lâu nữa thì mọi thứ sẽ ổn nhỉ.

Thu Thắm

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *