Câu chuyện

Đi đâu để thấy bình yên giữa đời (Part 1: Kỳ Co, Eo Gió)

               Chuyến đi Quy Nhơn , Bình Định lần này khá dài, và vì dài nên nó rất thoải mái cả về thời gian lẫn trải nghiệm. Mình được đi nhiều nơi hầu như là đi gần hết những điểm đến đẹp và nổi tiếng của Bình Định rồi, từ Eo Gió – Kì có, Khu giải trí phức hợp FLC Nhơn Lý tới Cù lao xanh đến Ghềnh Ráng – Tiên Sa nơi có mộ nhà thơ Hàn Mặc Tử – là nhà thơ mình thích nhất trong số các nhà thơ thuộc phong trào Thơ Mới ngày xưa mình được học, rồi có cả bãi tắm Hoàng hậu nơi có bãi đã với trăm viên tròn như quả trứng mang một vẻ đẹp hút hồn du khách thập phương, rồi đến những vùng ven của thành phố Quy Nhơn với một màu xanh non ngút ngàn của núi, của cây, của mạ non mới vào mùa. Mình cũng đã ăn nhiều món ngon của thành phố yên bình này: bún riêu cua thơm nồng mùi riêu cua không pha bột, Bánh canh bà O với vị ngọt lừng của nước dùng và cái thơm ngọt của tôm tươi, bánh tráng trứng nồng nàn hương hành hoa và trứng cút chỉ 8 ngàn/cái; có cả Chè Nhớ ăn một lần nhớ mãi về sau…

             Từ từ mình sẽ viết lại hết những gì mình đã trải qua, như một sự lưu giữ lại những kỉ niệm đẹp của những tháng năm tuổi trẻ mình từng về đây và ăn dầm ở dề không biết chán, đến mức xem đây như nhà của mình mà chưa muốn quay trở lại Sài Gòn làm việc. Không thể kể lại hết được chỉ trong một bài viết vì như thế những điều mình kể lại sẽ không chi tiết chút nào cả. Sau này đọc lại những dòng hồi kí về những ngày tháng này, mình nghĩ là mình cần một tách trà hoặc một ly cà phê, để có thể vừa đọc vừa nhấm nháp chúng. Mình nghĩ đó là một sự lựa chọn hoàn hảo nhất trên đời (được làm những gì mình thích thì với mình, cái gì cũng hoàn hảo cả, thảo mai dễ sợ :))

              Và đây là Bình Định những ngày đầu tiên. Mình đi Kỳ Co – Eo Gió. Đẹp quá nên sau khi trở về mình có hứng post thẳng bài này trên facebook, điều trước đó mình chưa từng làm vì mình không muốn thể hiện quá nhiều trên cái mạng xã hội phức tạp nhất thế giới này, chỉ đơn giản vì mình không muốn người ta biết quá nhiều về cuộc sống cá nhân của mình. Có những chuyến đi mình chỉ post hình hoặc được bạn bè tag hình, tuyệt đối không viết bài review kể lại. Nhưng cũng may nhờ lần phá lệ ấy nên bây giờ mình không cần viết lại nữa thì bạn cũng có cái chất lượng mà đọc nhé ^^

IMG_20180517_160752
Đẹp quá xá đẹp :)) Hình nguyên gốc mình chưa PTS gì cả, không thì lung linh nữa cơ :))

Quy nhơn nắng hoài mà không nóng vì suốt đêm ngày đều có gió biển thổi vào, vi vu bên tai tiếng vọng cuộc sống của người dân một vùng duyên hải miền Trung. Dân du lịch xứ Bắc đến Quy Nhơn phải nói nhiều vô kể, đi đâu mình cũng nghe cái giọng Bắc đặc trưng có phần thanh cao và lạnh lùng, từ Kỳ Co, tới Eo Gió rồi đến các quán ăn ngon, bổ rẻ từ ven đường đến nhà hàng có tiếng. Trong tất cả địa điểm đẹp của Quy Nhơn (tất nhiên mình chưa đi hết) nhưng Kỳ Co và “anh bạn’ eo Gió làm mình ấn tượng. Mình gọi là anh bạn và luôn để hai địa dành này cặp kè với nhau vì chúng nằm rất gần nhau. Từ Trung tâm thành phố Quy Nhơn, muốn tới Kỳ Co và Eo Gió phải đi qua cầu Thị Nại là cây cầu vượt biển dài nhất Việt Nam, đến ngã ba Nhơn Hội, rẽ phải, đi thẳng khoảng 5 km nữa là đến trung tâm xã Nhơn Lý. Con đường tuyệt đẹp với hai bên đường là hun hút hàng phi lao và những bãi cát trắng. Dù cảnh đẹp nhưng vì trời nắng quá nên mình không quan sát nhiều, chỉ thấy bạt ngàn là những đồi cát trắng được bồi lên cao nhờ tác động của gió biển mang cát thổi đất liền.

IMG_20180517_162104
Đường gỗ ở bãi biển Kỳ Co nè. Nhìn thấy cái con đường gỗ phía dưới dàn hoa giả này, mình đoán chừng chắc là nó được tạo nên để cho mấy người tổ chức đám cưới ở đây. Nhưng mà chị Trinh đi cùng và bạn mình lại bảo là không phải đâu, người ta dựng nên để khách thăm quan có cái mà chụp hình đấy. Cũng hợp lý :))

             Tới làng chài Nhơn Lý, Nhơn Hải, băng qua 1 quả núi theo đường bộ thì mới thấy màu xanh của biển trời thu vào tầm mắt. Có 2 cách để đến Kỳ Co: đi ca nô (lượn qua các Hòn đảo nhỏ, được lặn ngắm san hô luôn, giá vé 300k/người hoặc chọn đi đường bộ (tự lái Honda băng núi băng đồi, được xe trung chuyển chở xuống đèo 2 lượt đi về, 100k/người). Vì không thiếu gì ngoài thiếu tiền nên tụi mình chọn đi đường bộ, vừa tiết kiệm vừa trải nghiệm phê -)) Tự leo núi leo đèo, có những lúc xe gần bò lên đỉnh núi chỉ có đường tiến không có đường lùi, cảm giác như đi lên thiên đường vậy, trước mắt có mỗi cái đỉnh đèo và màu xanh của mây trời chứ không thấy bóng dáng của đoạn đường phía trước. 

IMG_20180517_154037
Đường lên đỉnh núi, Kỳ Co nằm ở chân của cái dốc núi bên kia. Có mấy đoạn xe è è đi lên mà hết hồn, nhìn phía trước chỉ có màu xanh của mây trời thôi. Nhưng mà đã hehe

Phê nhất vẫn là đoạn đổ đèo để xuống bãi Kỳ Co, dốc ơi là dốc mà có đến gần chục khúc ngoặt trái ngoặt phải như đi tàu lượn vậy. Du khách muốn đến với Kỳ Co, dù đi bằng đường bộ với chiếc xe Honda tự lái thì cũng không đi tự mình di chuyển xuống tận bãi biển Kỳ Co được. Cứ tưởng tượng thế này, bạn mua vé vào Kỳ Co ở cổng ra vào, thì nơi ấy chính là chân núi. Sau đó bạn tự lái xe đi lên, men theo triền dốc núi lên tới đỉnh rồi lại đi xuống dốc ở phía bên kia của quả núi, đến lưng chừng thì phải gửi xe ở bãi đỗ (có thu phí), rồi lên xe trung chuyển để anh tài chở xuống bãi Kỳ Co.

Du khách có thể tự đi nhưng theo mình thấy đường đi xuống khá dốc, nhiều khúc ngoặt nên có thể gây nguy hiểm. Vì vậy du khách phải gửi xe rồi di chuyển bằng ô tô trung chuyển (giá di chuyển 40k/2 lượt lên xuống/người đã được tính trong vé vào cổng). Nhưng mình nghĩ phần lớn lý do có xe trung chuyển là để công ty đã đầu tư xây dựng cải tạo khu vực bãi Kỳ Co thu tiền của du khách làm một phần kinh phí hoạt động của họ.

IMG_20180517_153311.jpg
Trên là trời xanh, dưới là biển xanh thăm thẳm với bãi cát trắng trải dài. Bên trái là làng chài Nhơn Lý nằm giữa hai ngọn núi lớn (một ngọn núi lan sát ra biển bạn có thể nhìn thấy trong hình đó, ngọn núi còn lại là nơi mình đứng). Bên phải là bờ biển uốn cong theo rặng núi – nơi tàu thuyền tấp nập neo bờ. Tượng Phật Bà Quan Âm nhìn ra biển lớn là biểu tượng cho cuộc sống thuận hòa với thiên nhiên của dân làng được các đấng thần linh che chở.

Trên đường di chuyển lên đỉnh núi để tới Kỳ Co, từ trên cao nhìn xuống là làng chài Nhơn Lý nép mình bình yên trong sắc xanh của mây trời sông nước mênh mông, những con tàu đánh cá xanh đỏ tấp nập cập bến chờ ra khơi hoặc sau một chuyến đi biển về. Lâu lâu có một chiếc ca nô rẽ sóng tung bọt trắng xoá lướt mình chở khách ra xa. Khung cảnh đẹp bình yên không từ nào có thể diễn tả được, chỉ có 2 từ ngỡ ngàng để thấy Việt Nam mình tươi đẹp. 

Eo gió cách Kỳ Co ước chừng khoảng vài trăm mét nếu tính từ cổng  Có thể đi bộ qua nhưng mình không thấy ai đi bộ cả, một phần vì ai cũng có xe, lên xe rời Kỳ Co qua Eo Gió sẽ nhanh hơn đi bộ và cũng tiện đường về thành phố hơn nữa. Cũng đã về chiều nên tụi mình cũng lái xe máy qua Eo Gió tham quan rồi về thành phố Quy Nhơn luôn vì sợ trời tối rồi về đường vắng quá. Gọi là Eo Gió vì nghe bạn mình – dân địa phương nói rằng gió ở đây rất lớn vì địa hình hút gió của nó, đông ấm hạ mát, ngắm bình minh hay hoàng hôn trên biển cũng rất tuyệt vời, nên người ta gọi là Eo Gió. Nhưng không may mắn là tụi mình tới đây khi đã ngả chiều tà, nắng nhạt đi rồi tắt dần sau đường chân trời xa tắp và trời vô cùng lặng gió, nên không có nhiều hình đẹp ở đây vì thiếu sáng. Nhưng bù lại cũng không uổng 25k/nguời vé tham quan vì được trèo lên đỉnh núi – nơi đặt đài quan sát để được ghé mắt vào ống kính nhòm nhìn ra khơi xa, hòn đảo xa bờ và con thuyền ngoài khơi bỗng hoá mình to lớn rõ ràng ngay trước mắt mình, mình có cảm giác hứng thú không tả nổi. Đứng trên đỉnh núi, từ đài quan sát, quay lưng ra sau là một tịnh xấ với pho tượng Phật bà quan âm  màu đồng nổi bật giữa mây trời, nhìn ra biển như phù hộ cho dân làng chài biển thuận, gió hòa, bình yên và no ấm.

IMG_20180517_175503
Từ đây nhìn xuống bên trái chính là Eo Gió. Lúc tới đây chiều tà đã ngả, nắng đã tắt sau đường chân trời xa xa. Đây là thời điểm thủy triều rút nên chỉ còn trơ lại bãi đá phủ đầy rêu màu xanh vàng các loại trông không đẹp bằng lúc nước lên và có nắng, nhưng lại mang vẻ đẹp hoang sơ đến lạ kì. Mình có cảm giác như thiên nhiên trở về đúng bản chất của nó vậy, bãi đá chính là bãi đá trần trụi vẫn tỏa sáng theo cách của riêng của nó vậy, vẫn đẹp theo một cách khác chứ không cần có sự hỗ trợ của nắng trời và nước biển trong xanh. Vẫn có những cặp đôi lang thang trên bãi đá phía dưới, ăn vận rực rỡ để chụp hình. Họ đang mải miết với cảnh đẹp quê hương trong buổi chiều tà.

Chuyến đi lần này mình quen được chị Trinh, người Đồng Tháp, đang làm việc ở Sài Gòn. Câu chuyện của chị cũng khiến mình bất ngờ vì chị bảo chị stressed out với công việc quá rồi, không chịu nổi nữa rồi nên lấy hết phép của năm nay để đi du lịch. Mình không hỏi tuổi nhưng qua lời chị nói, mình đoán chị cũng gần 30 rồi, và đi một mình thì chắc chắn chị chưa có gia đình và khả năng cao là chưa có người yêu người thương gì luôn. Chị bảo chị không quá care về chuyện chồng con nữa vì do duyên số, điều chị dành nhiều suy nghĩ nhất bây giờ chỉ là công việc và bố mẹ thôi. Chị có thời gian dài làm việc ở Cần Thơ, mới lên Sài Gòn chừng một năm nay để tìm kiếm cơ hội mới nên nhiều khi đi đường Sài Gòn còn bị lạc, toàn nhờ bác Gg Map. Mình cũng bật cười vì mình có khác gì đâu, chứ mà lúc nào mình cũng tự tin vào khả năng nhớ đường lắm, thật xấu hổ ý. Rồi chị bảo tuổi trẻ của chị có lẽ cũng như các em, thích bay cao bay xa đến những chân trời mới nhưng bây giờ khi đã mấp mé cái ngưỡng 30 của cuộc đời, chị thấy buồn nhiều khi mỗi lần về thăm nhà và thấy bố mẹ già đi. Chị cũng chiêm nghiệm rằng: hồi trẻ chị nghĩ chị sẽ cố gắng làm thật nhiều tiền rồi gửi tiền về cho bố mẹ, như vậy bố mẹ sẽ vui. Thế nhưng mà điều bố mẹ cần nhất không phải là tiền bạc, mà chính là những khoảng thời gian con cái về nhà và được ở bên con. Tình cảm vẫn là vàng bạc kim cương sau những tiền tài vật chất hào nhoáng bề ngoài. Bố mẹ cần sự quan tâm, cần tình cảm, cần được nhìn thấy con chứ không cần tiền của con. Chị càng nói thì mình lại càng thấy bản thân mình trong đó. Hóa ra cũng có người có bao trăn trở giống mình vậy, rằng mình cũng thấy chạnh lòng , xót xa khi mỗi lần trở về nhà và thấy ba mẹ già đi hơn năm trước. Ba mẹ thêm một nếp nhăn, thêm một sợi tóc bạc là mình lại thêm đau lòng, khi sự trưởng thành của mình không thắng nổi tốc độ ba mẹ già đi. Rồi mình thấy mình có lỗi, thiếu sự quan tâm và nhiều khi vô trách nhiệm. Mình thấy mình chưa đủ tốt, chưa đủ giỏi, chưa đạt được sự kì vọng và công sức ba mẹ nuôi mình ăn học bao nhiêu năm nay. Rồi mình trách môi trường sống quá an toàn chỉ biết học và học khiến mình trưởng thành muộn hơn so với những người khác đồng trang lứa, dù mình bước ra xã hội sớm hơn không ít người, nhưng cái xã hội ấy cũng khá êm đềm và làm mình yếu đuối đi không kém phần mình mạnh mẽ và gai góc hơn. Mình vẫn còn nhiều nơi muốn đi, nhiều việc phải làm, nhiều thời gian nữa không được ở bên bố mẹ, rồi sau này nếu lập gia đình ở xa, không biết chừng 5 năm hay 10 năm mình mới về thăm bố mẹ một lần. Như vậy thì ba mẹ còn bao nhiêu năm cuộc đời nữa và mình còn bao nhiêu lần được gặp và ở bên bố mẹ nữa. Viết đến đây mình lại down mood quá. Nhưng như cách ba mẹ mình hành xử vậy, mình biết rằng mình cần chấp nhận hiện thực đó và cố gắng nhiều hơn. Nếu không thay đổi được hoàn cảnh, mình sẽ thay đổi cách mình sống. Nếu không thể gặp nhiều thì hãy liên lạc và tâm sự với bố mẹ nhiều hơn. Biết vậy nhưng không phải lúc nào mình cũng làm được, vì mình còn chưa thỏa mãn, chưa tự tin với chính mình thì mình cũng không muốn kể cho ai nghe, đặc biệt là ba mẹ vì sợ ba mẹ lo lắng cho mình. Đủ tuổi tự lập rồi thì phải biết tự lo, tự chịu trách nhiệm cho mình. Có chuyện vui thì mình mới kể.

IMG_20180517_165754
Chị Trinh nè, cũng duyên dáng lắm cơ :))

Những suy nghĩ của chị khiến mình tự ngẫm lại bản thân, giúp mình đối xử đúng với người thân để tránh phải hối hận về sau này. Chị cũng cho mình thấy hình ảnh của một người con gái mạnh mẽ, có ý chí và lý tưởng, dũng cảm nữa (chị đi du lịch 1 mình qua mấy tỉnh luôn, Quy Nhơn là điểm cuối của hành trình trước khi quay lại Sài Gòn để về quê thăm ba má dưới quê). Mình thích và ngưỡng mộ chị. Chị chỉ ở Quy Nhơn 1 ngày 1 nhưng mình và bạn được gặp chị 2 lần (lần đầu gặp là trên đường đến Kỳ Co, do chị bắt chuyện trước đấy; lần thứ hai là vào buổi tối hôm đó luôn, tụi mình hẹn chị đi ăn Bánh bèo Bà Xê có tiếng ở Quy Nhơn 1,5k/chén thơm nức mùi tôm và chà bông chả cá, sau đó đi ăn bánh tráng trứng chỉ 8k/cái mà mỗi người chỉ đánh 5 chén là đã cảm thấy phê. Cuối cùng là đi ăn kem 8k/ly nhưng mình về thì ê bụng nguyên cả đêm (chắc có đường hóa học tạo ngọt), còn chị thì còn ăn thêm 1 cái bánh mì sau khi về tới khách sạn. Đêm ấy, 3 chị em đi dạo biển, đúng nghĩa chân trần trên cát luôn. Đi được một quãng đường khá dài ven biển, để nước biển lăn vào chân mình, để thấy chân mình như hòa tan trong cát. 3 chị em vừa đi vừa trò chuyện đủ thứ trên đời. Mình vẫn thấy buồn cười khi chị bảo chúng mình còn bé lắm và khen tụi mình tốt bụng, nói chuyện vui :v Chia tay chị, mình hẹn gặp một ngày không xa ở Sài Gòn nhưng mình cũng không biết rõ ngày ấy là khi nào. Nếu mình cố gắng duy trì thì mình sẽ có thêm một mối quan hệ mới, nhưng điều đó khiến mình cảm thấy hơi mất sức một tí, và giống như mình đến với chị ấy vì có mục đích vậy, dù mình không có mục đích gì. Nhưng hình như mình hơi phức tạp hóa vấn đề, cứ thuận theo tự nhiên, lâu lâu hỏi thăm tình hình của chị, lâu lâu cuối tuần đi gặp chị rồi tâm sự cần lời khuyên của chị, rồi kết quả như thế nào thì nó sẽ như thế ấy, phải không?

 

 

Hong Van

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *