Câu chuyện

Đi tìm bình yên (The peace in my mind) Part 2: Cù lao xanh

Cù lao xanh là tên của một hòn đảo lớn nhất trong số những hòn đảo thuộc bờ biển Quy Nhơn. Từ trong bờ, phóng tầm mắt ra xa, mình có thể dễ dàng nhìn thấy nó nổi bần bật giữa sóng nước mây trời. Tưởng gần thế thôi nhưng tụi mình ngồi thuyền dân ra Cù lao xanh cũng mất gần 2 giờ đồng hồ trên biển. Mình không tìm hiểu xem nó cách bờ bao nhiêu hải lý, thậm chí mình còn không biết 1 hải lý bằng bao nhiêu km trên đất liền cơ mà (hổng nặng kiến thức phổ thông :v) nhưng mình khằng định đây là hòn đảo duy nhất có người dân sinh sống. Trong chuyến đi ra đảo hôm ấy, thật may mắn vì mình và đứa bạn đã gặp được những người dân đảo rất hiền lành và tốt bụng. Họ cho chúng mình ăn cơm trưa, cứu vớt chúng mình khỏi cái nắng giữa trưa hè như thiêu đốt. Ngồi nghĩ lại, kỉ niệm ấy khiến mình mỉm cười vì những điều ngẫu nhiên xảy đến như thế. Nhưng cũng có một chút tiếc nuối khi không được đi lặn ngắm san hô và trải nghiệm đảo nhiều hơn, vì thời gian đi quá gấp gáp vội vàng.

Tìm trên mạng thấy Cù lao xanh đẹp quá, là 1 điểm đến được review nhiều nên mình và Quỳnh quyết định cái rụp sáng mai ngủ dậy sẽ khởi hành ra đảo. Tụi mình khá chủ quan vì không nghĩ đến chỗ ăn chỗ ở, cứ nghĩ là ra đến đảo sẽ đi chơi rồi trở về vào buổi chiều ngày hôm đó. Sáng hôm ấy, tụi mình lái Honda ra cảng cá Quy Nhơn rồi gửi xe trong nhà một người dân. Đó là một ngôi nhà nằm trên đường Hàm Tử, có bà cụ già đáng yêu lắm nhưng phải đến lúc về mình mới biết độ đáng yêu của cụ (sẽ kể sau nhé ^^). Gửi xe xong thì tụi mình đi bộ ra cảng, tìm chỗ bán vé rồi ngồi hóng tàu thuyền. Định bụng vậy đấy (vì mình đi nhiều nơi rồi thì đều có quy trình chung như vậy), nhưng lần này ra Cù lao xanh thì lại khác, cho mình trải nghiệm khác. Kinh nghiệm đầu tiên là không thể tin được thông tin trên mạng nữa rồi :v Theo thông tin trên mạng thì 7:30 sáng có 1 chuyến tàu ra đảo, buổi chiều lại có một chuyến tàu về vào lúc 15 giờ nên tụi mình tới khá sớm kẻo lỡ tàu, nhưng tìm một lúc vẫn không thấy tàu đâu. Sau khi lân la hỏi một số người cũng đang ngồi đợi tàu ở đấy thì họ bảo 8h kém 15 phút tàu mới chạy. Còn thời gian nên tụi mình vào quán tạp hóa ngay cảng mua nước và ít bánh trái ăn cho đỡ buồn rồi phe phởn ngồi chờ con tàu thánh thần xuất hiện.

Rồi 2 đứa cũng theo người ta lên tàu, nhưng vì đợi một anh người địa phương nào đấy quay về lấy đồ đạc nên 8h5′ mới xuất bến. Trên tàu, tụi mình ngồi ngắm mặt biển mênh mông lăn tăn những đợt sóng xa xa một màu ngọc bích đẹp tuyệt vời. Lâu lâu có những chú chim rái cá lướt trên mặt sóng để săn mồi với màn trình diễn đẹp như vận động viên chuyên nghiệp vậy. Ngồi ở mạn thuyền hóng gió, mình lắng nghe chuyện của mọi người xung quanh dù không hiểu đầu đuôi gì, rồi bắt chuyện với Chú Bảy. Chiếc thuyền này là của chú. Chú có làn da sạm màu bởi cái nắng cái gió của biển cả, chú trông đen đen xấu xấu bần bần đúng chất mộc mạc xuề xòa của một người đàn ông miền biển nhưng chú trông hiền lành và dễ mến lắm cơ. Mình hỏi chú thời gian tàu chạy chiều nay thì chú bảo ” Tàu chú sáng mai mới về. Chiều nay tàu khác chạy nhưng 2h chiều xuất bến bên Cù Lao rồi. Sao hai đứa lại về trong ngày, không ai đi như thế cả. Đi là phải ở lại mới vui chứ giờ qua bển nắng, không biết chỗ đi chơi thì chán lắm”. Mình và Quỳnh ngớ ra nhìn nhau, cứ tưởng là 3h chiều mới phải về nhưng thực tế là 2h, vậy thì thời gian ở trên đảo của chúng mình bị rút ngắn lại. Buồn dễ sợ.

Nhưng cũng thật may mắn vì tụi mình quen được anh Tín ở trên tàu, nên sau khi ra tới đảo anh ấy cũng giúp tụi mình có chỗ nghỉ ngơi và chỗ ăn buổi trưa luôn. Nghĩ lại thì thấy chúng mình thật may mắn vì đi đâu cũng có người xuất hiện giúp đỡ như vậy, ngay cả khi tụi mình không nhờ vả vì ngại. Ảnh nói chuyện với Quỳnh trên tàu, còn mình đang không muốn nói và nghếch cái mõm với cặp kính đen to đùng ra ngồi dựa vào cột tàu hóng chuyện.Sau này khi xâu chuỗi lại sự việc, mình nghĩ thầm ảnh ưng Quỳnh từ giây phút đầu nhìn thấy, vì ảnh là người chủ động tiến ra mạn tàu ngồi gần Quỳnh rồi hai người lại là dân địa phương nên dễ nói chuyện với nhau hơn. Mình chỉ nghĩ nói chuyện vậy thôi, xuống tàu rồi tụi mình sẽ chia tay ảnh và tự đi khám phá đảo một mình, nhưng thật không ngờ, ảnh lại bảo anh em của ảnh chờ tụi mình làm thủ tục “nhập đảo”* xong rồi cho tụi mình quá giang về nhà cậu của ảnh luôn. Hỏi ra mới biết, ảnh và 3 người anh em của ảnh cùng hẹn nhau ra thăm nhà ông cậu, nhân tiện đi chơi đảo luôn. Lúc bước từ tàu ngang lên bậc tam cấp để lên đất đảo, mình chọn cách nhảy phóc qua nhưng Quỳnh lại tháo giày da rồi bước lên nhẹ nhàng hơn. Không may là Quỳnh bị ngã sóng soài ngồi im dưới nước, quần và một phần đồ đạc bị ướt cả. Mình nhảy lên bờ trước, chưa kịp quay lại thì nghe tiếng mọi người nhao nháo phía sau. Ngoảnh lại thì mình đã thấy Quỳnh ngồi bệt dưới vũng nước rồi, tội nghiệp cô bạn của mình quá. Mình phi đến đỡ ngay đồ đạc cho Quỳnh rồi chờ nó bước lên. Trong lúc mình nộp CMND cho chú bộ đội, khai tên tuổi, lý do đến đảo và thời gian ở lại thì mình liếc thấy anh Tín cùng những người anh em của ảnh đã ngồi sẵn sàng trên chiếc xe ba gác (chuyên dùng để chở khách du lịch với giá 5k/người) để chuẩn bị rời đi, nhưng miệng vẫn gọi ơi ới tụi mình là “Em ơi nhanh lên có đi không, lên đây tụi anh chở luôn”, còn tay thì vẫn vẫy tụi mình loạn xạ. Rõ ràng là các ảnh đang chờ tụi mình mà, họ có lòng tốt muốn giúp thì tại sao lại không nhận nhỉ. Não mình phản ứng cực nhanh luôn, sau đó hét lên với các ảnh “Có, tụi em đi chung với, anh chờ em tí, em lấy CMND cái đã.” Quỳnh còn ngại nhưng vì quần ướt và mình nhanh nhảu nhảy lên xe rồi nên Quỳnh cũng thuận lòng đi theo. Chúng mình ngồi chông chênh hai bên thành xe như các anh. Chiếc xe được gắn với chiếc xe máy của người ngồi lái, lắc lơ qua những con đường bê tông đưa chúng mình tới nhà ông cậu mà mấy ảnh kể. Phải nói thật, đó là khoảnh khắc mình thấy vui và lạ nhất trong ngày hôm ấy. Vui vì lòng tốt của những con người xa lạ, lạ vì lần đầu tiên được chở đi bằng cái xe ba gác chuyên để chở hàng. Vào tới nhà người dân đảo thì tụi mình thấy ngại một chút, vì dù sao cũng là người lạ nhưng các anh tiếp đón nồng hậu quá. Có ông anh người thấp thấp không được đẹp trai lắm nhưng được cái mồm miệng nhanh nhảu dễ thương vô cùng, cứ nói mấy câu hài hước chào đón tụi mình làm mình cười miết vậy. Vào tới nhà, mình cũng chào hỏi các cô, các chị, xin nước uống, rồi từ từ cũng quen như người trong nhà vậy. Bữa trưa hôm ấy thật vui, thật tình cảm, cũng thật lạ. Tất cả đều đi lệch với những điều hai đứa mình có thể tưởng tượng ra. Mình thấy nhớ vì những khoảnh khắc bất ngờ trong đời xảy ra như vậy. Nó cho mình những kỉ niệm đẹp, những xúc cảm đẹp về tình người và tình đời. Mình thấy biết ơn vì những người đột ngột xuất hiện trong cuộc đời mình và mang đến cho mình điều khó quên đến vậy.

Trong bữa cơm ấy, lần đầu tiên mình được ăn mực tươi không bỏ túi mật đen sì khi nấu. Trông món mực ghê ghê nhưng ăn lại rất ngon. Bữa cơm ấy mình nhìn mọi người ăn uống trò chuyện với những nụ cười vui vẻ trên môi, mình nhận ra rằng hạnh phúc không ở đâu xa vời với mỗi người chúng ta cả. Cuộc sống hạnh phúc không tới từ tiền bạc, công danh, sự nổi tiếng mà hạnh phúc thật sự đến từ những giây phút như thế này, trong một bữa cơm giản dị với cơm ngon mực ngọt, bên cạnh những người thân yêu của họ và cả những người xa lạ như chúng mình. Chỉ cần còn anh em bè bạn, có việc làm, có cơm ăn, có nơi ở thì đó đã là một cuộc sống sung túc rồi. Tại sao mình lại không cảm nhận được điều đó mà cứ mải theo đuổi tương lai, để rồi lại không hài lòng với bản thân của hiện tại, không thỏa mãn với mỗi ngày mình sống. Một bữa cơm trưa hè, trên một hòn đảo nhỏ xa bờ, xa quê hương của mình đã dạy mình một bài học như thế.

Ăn cơm xong, dù có thể không làm nhưng 2 đứa mình xung phung đi rửa bát. Giờ ngồi kể lại câu chuyện này, mình vẫn còn nhớ cái anh nói nhiều cứ thuyết phục tụi mình ở lại đảo qua đêm, chiều nay mấy ảnh dẫn tụi mình đi tắm biển lặn ngắm san hôm, rồi lên hải đăng và cột cờ đánh dấu chủ quyền trên núi chụp hình đẹp lắm. Chu choa ảnh hài hước vô đối khiến mình không nhịn được cười trước những lời nói đùa của ảnh, cùng mấy anh còn lại cũng có ý tốt bảo tụi mình qua đêm ở đây luôn, chiều nay có ốc có hàu tươi, được đi tắm biển lặn ngắm san hô như vậy mới xứng đáng bỏ công ra đảo. Mình vừa ngại, vừa tiếc vì các anh hết lòng khuyên như vậy nhưng không thể ở lại được vì ba Quỳnh không cho phép, cùng vì sáng sớm mai Quỳnh phải xuống chợ sớm cùng ba. Biết chúng mình không ở lại nên các ảnh bảo anh nói nhiều chở tụi mình lên ngọn hải đăng, theo lời ông cậu “Đến đảo là phải lên hải đăng cho biết”. Giữa cái nắng oi bức của trưa hè trên đảo như vậy, mà ảnh cũng chịu khó, đi mượn xe rồi chở 2 đứa lên núi, cùng tụi mình đi bộ lên cột cờ và hải đăng. Từ trên cao nhìn xuống là một khung cảnh thiên nhiên đẹp vô cùng. Biển xanh mênh mông hiện ra, chiếc cầu tàu vươn ra biển trông từ xa nhỏ như một sợi chỉ mảnh, những con thuyền nhấp nhô đang neo đậu gần bờ. Biển xanh, cát trắng, nắng vàng, cây cối xanh một màu xanh mát mắt khiến chúng mình như quên đi cái nóng nực khi leo núi giữa trưa. Ảnh bảo đã giúp là giúp cho trót nên giữa trưa mới te te chở 2 đứa mình lên núi trong khi đang nằm nhà mát mẻ đánh một giấc ngon lành. Xem ra ảnh cũng là người nói được làm được, hơi xấu trai nhưng có tấm lòng, haha. Ổng đưa tụi mình lên tới cột cờ thì mồ hôi ướt áo đầm đìa, ổng không đi nổi nữa liền bảo tụi mình “Thôi hai đứa tự lên tiếp nha, anh ở đây nghỉ tí, anh đứng đợi, nắng quá” Mình buồn cười cực, nhưng tất nhiên là ok rồi, nên mình đồng ý. Từ cột cờ, hai đứa tự lên tới hải đăng nhưng cuối cùng cũng không vào được tận nơi, vì khi thấy một tấm biển to đùng treo trên thân cây thì giật mình thảng thốt :v Tấm biển cảnh báo “Ở đây có chó giữ, muốn lên vui lòng liên hệ số điện thoại……”. Hai đứa nhìn nhau cười, cùng thống nhất rút lui. Một phần sợ chó, một phần nghĩ lên trển cũng chỉ chụp hình thôi. Hải đăng mình cũng đi vài cái rồi, không khác nhau gì cả. Trưa nắng mồ hôi nhễ nhại, đứa nào cũng ngán vụ chộp hình. Anh kia đứng dưới đợi tụi mình đi xuống thiệt, rồi 3 anh em xuống núi đi về nhà luôn. Về tới nơi thì nằm nghỉ được một chút, rồi lại phải gói ghém đồ đạc ra cảng đi về. 2h chiều mọi người cùng xuống thuyền ngang để lên tàu về lại cảng Quy Nhơn, nên ra tới cầu cảng là tụi mình xuống thuyền liền, không còn thời gian để làm vài phô ảnh. Mình tiếc cái bờ kè chắn sóng nằm yên bình bên cầu cảng. Nếu lên hình thì chắc đẹp biết bao.

Tầm 4h chiều tụi mình về tới bờ. Hôm ấy trời nắng lắm nên ngồi trên tàu cá cũng hơi mất hồn. Vừa buồn ngủ vừa lắc lư theo sóng, đôi lúc đầu óc mình như đảo điên. Thấy tụi mình đối xử với bản thân cũng hơi tàn nhẫn, vì ra đảo chơi mà chưa kịp sung sướng gì đã vội quay về rồi. Ra đảo chỉ để ăn một bữa cơm với người dân đảo :))) Một phần trời nắng nên rút cạn sức lực của hai đứa. À suýt chút nữa thì quên kể lại một chuyện quan trọng. Rằng hôm ấy, hai đứa quen được anh Tín, Quỳnh được ảnh cho mượn cái quần đùi đen :v Mình trêu Quỳnh suốt, mấy ai được mặc quần của trai lạ :v Quần của bố chưa chắc đã mặc, huống hồ quần của một người con trai khác haha. Mình rêu rao với đám bạn là ảnh đẹp như người Pháp, thích Quỳnh làm, quan tâm Quỳnh cực kì làm con bạn cười hí hí xem ra thích thú lắm =)) Ơ mà mình có điêu đâu, ảnh quan tâm Quỳnh thật chứ bộ. Chỉ cần cái hành động gắp miếng cá lên bát cho Quỳnh, trong khi tui đang ngồi sát sạt bên Quỳnh, làm tui suýt sặc là tui không tha thứ được rồi :))) (đang ghen ăn tức ở haha). Sau này thì anh em cũng có gặp nhau thêm lần nữa, vì Quỳnh nhờ ảnh mang túi son để quên trên đảo về, gặp để lấy lại. Mình trêu gặp để trả lại vật đính ước :v Ghê thật, bạn mình đi đâu thì cũng được người ta để ý, còn mình, với cách ăn mặc hầm hố hiphop và cái miệng tia lia thì không có bố con thằng nào cần =))

Đi tới giữa biển thì mình phát hiện ra là bỏ quên túi son của Quỳnh, trong đó có thẻ xe. Khi tới nhận xe thì bà chủ trông xe già rồi, mà cất lời lên thì mình nghĩ là dữ dằn lắm, nên mình không mấy thiện cảm. Nhưng sau một hồi nói chuyện thì mới biết cụ cute lắm, cụ xưng là ngoại và gọi tụi mình là con. Cụ đưa cho mình cuốn sổ, bảo lật ra rồi viết nội dung y chang như những người bị mất thẻ xe trước đó từng viết. Cụ hướng dẫn tới mấy lần, một đứa thông mình như mình sao không hiểu được chứ, chỉ cần cụ nói một lần thôi là con đã biết ghi rồi cụ ạ :))) Nhưng cụ già rồi, có khi nói trước quên sau cũng nên, có thể vì cụ cẩn thận, cụ sợ cụ nói rồi nhưng mình viết không chính xác, sau lại xảy ra tranh chấp gì. Mình viết nhanh lắm, tuy chữ hơi xấu vì bị cứng tay haha. Viết xong rồi đọc to cho cụ nghe theo yêu cầu của cụ, nhưng cụ bắt mình đọc đến lần thứ 3 cơ. Đến lần thứ 3 thì mình cố tình đọc nhanh một tí, cụ lại bảo “Có ai đuổi bắt con đâu mà con đọc nhanh thế” :v Lấy được xe, hai đứa đánh thẳng một đường về nhà nghỉ ngơi sau một ngày dang nắng.

Vậy là mình đã kết thúc chuyến đi đảo Cù Lao chỉ trong một ngày. Điều này chưa bao giờ có tiền lệ :)) để lại nhiều kỉ niệm đáng nhờ về một hòn đảo gần bờ trên dải đất miền Nam Trung Bộ Việt Nam. Mình thật lòng biết ơn gia đình ông cậu, anh Tín cùng những người anh em tốt bụng của ảnh vì đã xuất hiện và cho chúng mình một chỗ nương náu giữa trưa hè trên đảo.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *