Câu chuyện

Cao nguyên đá Hà Giang với những cánh đồng ngô xanh mướt.

 

             Cuối cùng mình cũng viết xong những kỉ niệm dễ thương của mình trước chuyến đi Hà Giang. Mà chuyến đi Hà Giang cũng cách đây hai tháng rồi. Vân cứ ngóng mãi về những câu chuyện trong chuyến đi Hà Giang, nên bây giờ mình viết cho những bạn đang ngóng và cũng viết để lưu giữ kí ức cho mình. Mình muốn viết để lưu giữ kí ức ở Nhà, còn kí ức trong trí nhớ thì để nó tự nhiên trôi đi, không níu giữ nữa.

           Khi mình quyết định nghỉ ở Gỗ thì mình đã nghĩ rằng sẽ đi Hà Giang, đi để tìm hiểu về vẻ đẹp, văn hóa và con người ở đó. Rồi sẽ kể cho những vị khách tới homestay mới mình làm về nơi này, để họ biết rằng ở Việt Nam còn nhiều nơi đẹp lắm, không chỉ gói gọn trong Sapa, Hạ Long, Ninh Bình, Huế, Đà Nẵng, Hội An. Mà các tỉnh Tây Bắc ở Việt Nam  mang những nét đẹp riêng, đặc sắc, đậm đà văn hóa, với con người thật thà, chất phác. Ban đầu mình chuẩn bị tinh thần để đi một mình, rồi kể với Phương Anh, em ấy nói muốn đi cùng, cuối cùng lại đi với nhóm Matej.

IMG_2894
Hình cả nhóm ở Nhà cổ homestay . trong tấm này thiếu anh Johan

         Tụi mình quyết định đi Hà Giang chỉ trong 2 ngày. Hôm đó Mát nói muốn đi cùng mọi người, để xin anh Giang nghỉ. Sáng hôm sau, sau khi tụi mình đi tiễn anh Van và chị Heila về Hà Nội, mình cũng gọi điện thoại xin nghỉ 1 tuần ở Gỗ, sau đó sẽ về và hướng dẫn cho bạn quản gia mới. Nhưng vì mình nhờ được bạn quản gia cũ coi nhà hộ, nên mình nghỉ hẵn công việc ở Gỗ.

         Chuyến đi này có mình, Mát, Hiếu, Matej, anh Johan, anh Tùng và Gấu. Ban đầu mình nghĩ chuyến đi này toàn niềm vui, nhưng thực tế thì chuyến đi này lại tràn đầy cảm xúc và kỉ niệm. Ngay từ lúc đầu tụi mình đã gặp vấn đề, mình nhớ là có nói với Matej là đi Hà Giang rồi, hoặc mình nhớ nhầm, hoặc bạn ấy quên, thế là bạn ấy giận, kiểu “Tụi mày không tôn trọng tao” ấy, bạn ấy tức giận và tỏ thái độ tiêu cực trước hôm đi.

Ngày 1:

         Tụi mình hẹn 7h sẽ có mặt để đi tới bến xe thị trấn, mà mọi người ngủ dậy muộn, rồi lục đục chuẩn bị nên đi cập rập quá. Nhưng may cũng đến kịp lúc. Lúc đó Mát nói mỗi người sẽ nộp 1 triệu tiền quỹ cho chuyến đi, Gấu sẽ làm thủ quỹ. Nhưng anh Johan nhất quyết không đóng, nói anh ấy tiêu gì sẽ tự trả tiền, không muốn suy nghĩ nhiều về tiền. Thấy cũng kì kì, mà thôi kệ.

         Lúc đi từ Sapa tới Hà Giang, Matej vừa to vừa cao, anh Johan cũng cao mà tụi mình đi xe 16 chỗ nên các bạn ấy không thể duỗi chân thẳng nên bị đau chân, vậy là lại tỏ thái độ khó chịu. Thật ra thì tụi mình ai cũng mệt, nhưng khó chịu cũng không giải quyết được gì, chỉ tăng thêm cảm giác mệt mỏi và bực tức mà thôi, nên mấy đứa cố gắng ngủ và vui vẻ, tự điều chỉnh cảm xúc của chính mình không để nó ảnh hưởng tới bản thân và những bạn đồng hành.

          Đi được khoảng 2/3 quãng đường thì anh Johan chịu không nổi, thế là anh ấy chạy xe máy tới Hà Giang. Tụi mình tới Hà Giang vào khoảng buổi chiều, nghỉ ngơi một tí rồi cả nhóm đi tìm anh Johan ở quán cafe. Thành phố Hà Giang yên bình lắm, nhiều cây xanh ven đường, con người cũng hiền hòa, gợi cho mình tới Phú Yên. Trên đường đi, tụi mình có ăn bánh bò – bánh ấy có màu nâu, hồi xưa mình toàn ăn bánh màu trắng; mấy đứa còn ăn sữa chua nếp cẩm nữa cơ, ăn xong còn mang hộp về Sapa để đựng đồ, thìa thì mình và Hiếu bỏ vào sọt rác, Mát thì vẫn giữ. Đi được một đoạn Mát hỏi thìa để đâu rồi để bạn ấy cất, hai đứa mình không nghĩ được thìa ấy có thể tái sử dụng vào việc gì nên lỡ vứt mất, may Mát giữ lại nên tụi mình có thìa để ăn xôi.

         Đi được khoảng 5 phút thì tụi mình đến được quán cafe anh Johan ngồi, mình và Mát vào để gọi anh ấy, thấy anh gọi đồ uống mà có ly nhựa và ống hút nhựa, mình hơi choáng. Vì anh ấy sống ở Việt Nam được 2 năm, nói là sắp chuyển đi nước khác, vì ở đây quá nhiều rác. Mình nghĩ: “Anh nói có nhiều rác sao anh vẫn sử dụng ly nhựa, ống hút, chai nhựa,… như mọi người để thải ra môi trường, rồi than vãn rằng ở Việt Nam nhiều rác, anh cũng góp phần vào việc làm Việt Nam nhiều rác hơn đó”. 

          Sau khi gặp được anh Johan thì Mát dẫn anh Johan về nhà nghỉ để cất đồ, còn tụi mình đi chợ trước, hai bạn ấy sẽ theo sau. Lúc tới chợ thì mới nhớ là tụi mình không có gì để đựng đồ hết, hồi xưa ở Tả Van, mỗi lần đi chợ mình và Mát sẽ dùng túi vải hoặc thồ để đựng đồ. Mấy đứa ngồi đợi Mát và anh Johan ở chợ, Mát mang balo của bạn ấy theo để đựng đồ. Hôm đó tụi mình vẫn đem về ba túi nylon, một cái đựng nộm thịt heo, 1 cái đựng đậu hũ, 1 cái đựng thịt. Rau thì cầm ở tay, đậu đen thì đựng ở mũ, trứng và một vài thứ khác thì bỏ trong balo. Lúc đi mua đậu hũ thì tụi mình hỏi có lá hoặc giấy cho tụi mình đựng về không? cô bán đậu hũ nói không có, còn tỏ vẻ khó chịu và hỏi lý do vì sao không sử dụng bao nylon? mình và Mát kiên nhẫn giải thích cho họ. Có vài bạn trong nhóm và nhiều người ở đó không hiểu, các bạn trong nhóm thì không hiểu tại sao tụi mình phải giải thích, còn những người bán hàng thì không hiểu tại sao tụi mình làm vậy và họ cũng không có ý định thay đổi. Nhưng tụi mình vẫn làm tốt phận sự của mình, cứ giải thích, biết đâu ai đó có thể thay đổi hoặc ít ra có thể hạn chế sử dụng thì sao.

          Lúc đi về mình cảm nhận được Gấu có hơi khó chịu với mình. Đi trong một nhóm mà người vẫn sử dụng bao nylon và người không sử dụng thì cũng có những bất đồng. Gấu là người quen của Mát, nên việc Mát khuyên không sử dụng thì em ấy vui vẻ và dễ chấp nhận hơn; còn mình nói có lẽ khiến em ấy không thoải mái. Nên mình rút kinh nghiệm sau này muốn khuyên Gấu cái gì ấy thì mình sẽ nói thông qua Mát, kiểu chúng ta có thể sử dụng hộp để đựng xôi nè,…. Tụi mình không cấm các bạn không được ăn, chỉ là để mình nghĩ thử xem có cách nào không phải mang bao nylon về không? Đôi lúc mình nghĩ tại sao mình phải nói để các bạn khó chịu với mình nhỉ, chỉ là các bạn khó chịu một tí nhưng tốt cho môi trường thì mình vẫn làm. Những lần trước nói chuyện với Gấu, mình cảm nhận có sự kết nối nhưng trong chuyến đó thì mình không cảm nhận được, và thái độ của em ấy cũng khiến mình không thích. Nhưng điều đó cũng dễ hiểu mà, đó chính là con người của em ấy thôi, mình kì vọng làm gì, không hợp thì không chơi, không cố gắng kết nối, vậy thôi. Giống như Hiếu khi có tụi mình thì em ấy sẽ không sử dụng, còn bình thường thì vẫn sử dụng thôi, đó là em ấy, chỉ là tôn trọng tụi mình nên khi đi cùng không sử dụng, mình đâu thể bắt em ấy thay đổi được.

          Lúc về tới gần Nhà, tụi mình thấy anh Tùng, Mát thở phào nhẹ nhõm, có anh Tùng thì anh ấy sẽ lead đoàn, rồi quan tâm Matej và anh Johan. Lúc đầu tụi mình đi Hà Giang thì anh Tùng nói là có viêc nên sẽ không đi cùng, để tạo bất ngờ cho mọi người thì anh không nói gì và chạy xe máy qua Hà Giang. Tụi mình cùng nấu ăn trong bếp, ôi, đó là bửa ngon nhất trong chuyến đi, đồ ăn tự nấu, ngon và thanh. Những món ăn trên bàn đa số là Gấu nấu nên đồ ăn mang hương vị miền nam, đặc biệt món canh đậu hũ siêu ngon. Ăn xong thì anh Tùng nói hôm nay sẽ đi ngủ sớm để sáng mai 4h dậy để chuẩn bị chạy xe tới Lũng Cú luôn. Matej và anh Johan mệt nên không muốn dậy sớm, thế là lại tỏ thái độ khó chịu. Nhưng mà kệ, mình đi ngủ sớm để có tinh thần cho ngày mai.

DSCF2827
Cả nhóm ở Hà Giang

Ngày 2:

        Mọi người dậy lúc 4h sáng, Mát qua gường gọi anh Johan thì anh vẫn nằm ở gường, không muốn đợi chờ mọi người chuẩn bị, anh hỏi: “mọi người dậy hết chưa, sao không thấy Mita, Mita còn ngủ à”. Nhưng mình đã dậy chuẩn bị rồi mà, anh vẫn nằm trên gường, khi mọi người gần xong thì anh mới dậy chuẩn bị.

        Lúc bắt đầu lái xe thì cũng là 5h sáng, trời bắt đầu sáng dần lên. Hà Giang hiện ra trong mắt mình, trong trẻo và tinh khôi, lúc đầu là làn sương mù mỏng phủ kín, rồi bầu trời trong hơn, ửng hồng, nhiều màu sắc dịu mát ở phía chân trời, đi thêm một quãng nữa thì trời sáng hơn, mây tan bớt, mọi người ở đây đang ngủ, chỉ có tụi mình trên những con đường đi xuyên qua những cao nguyên đá ở Hà Giang. Đep, yên ả, xanh mướt, và có gì đó lánh đời khi nhìn những ngôi nhà nhỏ ở sâu trong rừng.

          Hồi xưa lúc coi phim nước ngoài, thấy Ireland đẹp quá, muốn tới thử một lần. Lúc đi Hà Giang mới biết là Hà Giang đẹp lắm, không thua gì những quang cảnh ở nước ngoài, những con đường nhựa trải dài qua những cánh đồng ngô, núi đồi bao quanh, có những ngọn núi được bao phủ bởi màu xanh của cỏ dại và ngô, có những ngọn núi lại dựng đứng, cô độc nhưng lại mạnh mẽ và đầy kiêu hãnh. Tụi mình đi Hà Giang vào mùa ngô – thời điểm ít khách du lịch, vì đa số khách sẽ tới vào mùa tam giác mạch, mùa xuân. Tụi mình yêu Hà Giang vì vẻ đẹp của chính nó, yêu những cao nguyên đá, yêu những ngôi làng trình tường yên bình, yêu con sông Nho Quế trải dài. Nên đi mùa nào cũng thấy đẹp.

           Lần đi này tụi mình rất may mắn vì thấy biển mây, phía dưới biển mây trời hơi tối 1 tí, sương mù bao phủ, đi lên đèo, lên phía trên biển mây thì trời trong hơn, mặt trời ló rạng. Tụi mình dừng xe lại, ngạc nhiên và chăm chú nhìn ngắm mây và đồi núi. Cảm giác hạnh phúc, sung sướng khi chiêm ngưỡng vẻ đẹp kì vĩ của thiên nhiên tươi đẹp. Anh Tùng nói anh đi Hà Giang nhiều, mà đây là lần đầu tiên thấy biển mây ở đây. Mát đi trên dải phân cách, nhẹ nhàng và giữ thăng bằng tốt. Mình ngồi trên dải phân cách ngắm nhìn biển mây và chờ mặt trời lên, Hiếu chụp hình cho mọi người. Matej và anh Johan đi xung quanh nhìn ngắm. Anh Tùng nói để anh ấy quay time lapse mặt trời mọc lên, ánh sáng chiếu rọi vào biển mây và núi đồi, sương mù tản dần, mây dần tan đi. Nhưng Matej khó chịu, bạn ấy nói: Cái gì, tao vừa tắt máy ảnh. Mình cảm thấy bạn ấy thật trẻ con, kiểu cứ hay tỏ vẻ khó chịu, tắt rồi thì bật lại có sao đâu. Mà tụi mình đi chơi, không có kế hoạch gì hết, mệt thì nghỉ tí, cảnh đẹp thì dừng lại ngắm và chụp hình. Mọi thứ cứ nghĩ tích cực, nhẹ nhàng là nó vui vẻ và hạnh phúc à. Cuối cùng Anh Tùng không quay time lapse nữa, tụi mình tiếp tục lên đèo để tới Đồng Văn.

         Trên đường đi tụi mình dừng lại ở rừng thông Yên Minh, mọi người có 30p để nghỉ ngơi và hoạt động tự do. Mình thì thêu lên khăn màu đỏ anh Van tặng, Mát thì ngắm cảnh, Hiếu thì chụp hình, Matej thì nằm tĩnh lặng và nghe nhạc, Gấu thì đi vòng quanh, anh Tùng thì nằm ngủ, anh Johan thì ngồi thiền sau đó dạo quanh. Mình thích như vậy, ở cùng một không gian với những người mình yêu quý, mỗi người làm một việc, nhưng lại hòa hợp vô cùng.

        Sau khi nghỉ ngơi ở đây thì tụi mình chạy xe tới Đồng Văn. Có dừng lại ăn bún chả và xôi buổi sáng, xôi ở đây siêu ngon, hạt gạo nếp khác hẳn với Sài Gòn – Gấu nói thế. Mình chỉ cảm nhận được nó ngon thôi. Haha. Cái vị giác của mình hơi khác mọi người, tiêu chuẩn ngon của mình cũng khác, đối với mình cảm nhận ăn được là ngon rồi, nên ai đó nghe mình nói ăn ngon thì cẩn thận nhé.

        Tụi mình có dừng nghỉ ở Quản Bạ, thấy có nhiều khách cũng dừng chân nghỉ ngơi ở đây lắm, từ chổ nghỉ nhìn xuống dưới núi thấy những con đường nhỏ uốn lượn ở lưng chừng ngọn đồi, mặt trời chiếu rọi quang cảnh xung quanh, nắng không quá gắt, nhìn đẹp lắm. Lúc này Matej phát hiện mũ bảo hiểm của bạn ấy có thể quay camera lịch trình, nhưng bạn ấy không biết nên để cái máy quay ở Hà Giang, thế là bạn ấy lại khó chịu. Nhưng đó là lỗi của bạn ấy mà, có phải người khác đâu mà tỏ vẻ khó chịu với mọi người. Lúc này mình cảm thấy hơi ghét Matej, hình như mình bị cảm xúc tiêu cực của bạn ấy ảnh hưởng, mình không chủ động nói chuyện với Matej từ đó cho đến Lũng Cú.

         Trên đường đi tới Lũng Cú tụi mình có dừng ở Phố Cáo – là nơi anh Tùng từng kêu gọi hỗ trợ để chữa bệnh cho một em bé cách đây vài năm. Cứ mỗi lần tới Hà Giang là anh đều tới nhà em ấy để thăm. Anh Tùng đi vào nhà, còn tụi mình dừng xe ở con đường trước cửa nhà. Mát nói mình đi bộ ra cánh đồng đi, Mát chụp hình cho mình. Sau đó thì mình đi nói chuyện với những chị đang giặt vải lanh ở bờ nước, còn Mát thì đọc sách “Trở về nơi hoang dã” của chị Trang Nguyễn. Được một lúc thì ông của cô bé hái lê cho tụi mình, tụi mình tặng ổi lại cho ông. Mình ngồi ở cạnh Mát ở con đường nhỏ, được che phủ bóng râm từ cây lê trước hiên nhà ông, phía trước là những ngôi nhà trình tường cổ xưa, và cánh đồng lúa xanh mướt. Mát đọc sách cho mình nghe, đọc về đoạn tê giác và voi bị giết hại bởi những người săn trộm, hai đứa khóc, Hiếu nhìn thấy mất hồn, hỏi có chuyện gì, biết tụi mình khóc vì những chú voi bị giết hại thì kiểu không còn lời nào để nói.

         Một hồi lâu sau thì anh Tùng ra, ông cụ cũng ra theo, ông nói chuyện với anh Tùng, rồi đi vào nhà, đem quyển sách lịch sử ra chỉ cho mình và anh Tùng ông nào đó ở Trung Quốc – mình quên mất rồi. Matej đòi đi bơi, tụi mình chạy xe đi tìm nơi cho Matej bơi, nhưng ở đó nước đục quá nên bạn ấy không bơi nữa. Lúc này xe anh Tùng có trục trặc nên cần đi sửa, trong lúc chờ anh Tùng sửa thì tụi mình đi bộ ra tap hóa, mua chút đồ ăn vặt và ăn kem. Ở đó có kem 1k 2 chiếc, kem gợi nhớ cho mình kí ức tuổi thơ, kém cứng, cắn một phát mà muốn rụng răng luôn. Lúc này Matej và anh Johan lại không kiên nhẫn, còn tụi mình thì bình thường, mình vẫn nhìn ngắm mọi thứ, vui vẻ, đi chơi mà, cần gì lịch trình, không cần vội vã. Lúc ra khỏi làng để tới đường chính thì tụi mình đi qua một con đường nhỏ, hai bên phủ đầy ngô, có một ngôi làng nhỏ ở đó, mọi người đang yên tĩnh làm việc, đôi lúc nghe vài ba tiếng trò chuyện cùng nhau. Mình chỉ muốn đi chậm rãi để cảm nhận mọi thứ, hoặc dừng ở ven đường chơi một thời gian nhưng đi theo đoàn nên chịu. Mình nghĩ tới Hùng, nếu hai chị em đi chung có lẽ sẽ dừng lại, ngắm cảnh, đọc sách, cứ thong thả mà cảm nhận trọn vẹn mọi thứ ở đây.

          Sau đó tụi mình có lái xe máy tới Dinh thự của vua Mèo. Mát và anh Tùng ở ngoài đợi, mọi người có 30 phút để thăm quan. Lúc vào đó mỗi người một ngã, đi khám phá những nơi mà họ muốn, mình thì đi mọi ngóc ngách ở đó, từ những phòng ở trên tầng, xuống những nơi u tối và cũ kĩ, còn đi ở quanh vườn nữa. Lúc đi tới những nơi u ám, mình hơi sợ, thấy rùng mình, nhưng vẫn muốn đi tiếp, mình nắm chắt vào vòng tay mà Marigold làm tặng mình hồi đi tình nguyện ở Kiwi nơ Farm. Mình tin vào những đồ vật những người bạn yêu quý làm tặng mình và mình sử dụng trong thời gian lâu dài có linh tính, giúp mình xua đi sự u ám.

          Mình ra ngoài thì thấy Mát đang ngồi ăn bánh và đọc sách ở quán nhỏ, mình lại, Mát đọc sách cho mình nghe. Một lúc sau thì mọi người ra. Anh Johan và Matej nổi giận, hỏi anh Tùng lúc nào mới tới Lũng Cú, sao lúc nào hỏi cũng nói là 30km nữa sẽ tới, nhưng các bạn chạy một quãng đường dài mà vẫn còn 30km. Anh Tùng nói lần này chắc chắn còn 30 km nữa, mọi người sẽ chạy thẳng tới luôn, không dừng ở đâu nữa.

         Tụi mình đến Lũng Cú vào khoảng 4h chiều, hôm đó tụi mình ngủ ở nhà nghỉ, phòng đó có 3 gường đôi, kê sát nhau, không có cửa sổ, có 1 cái quạt, cảm thấy nóng và ngửi thấy toàn mùi xi măng. Sau khi dọn đồ vào phòng xong thì anh Tùng rủ đi ngắm hoàng hôn, nói ai mệt thì có thể ở nhà nghỉ. Matej và anh Johan tuy mệt nhưng cũng háo hức đi. Tụi mình chạy theo hướng làng Lô Lô Chải để tới nơi chỉ có những ngọn núi để ngắm hoàng hôn khuất sau những rạng núi màu xanh. Giữa đường thì anh Tùng dẫn mọi người vào làng Lô Lô chải, nói là mọi người chơi ở đây 1 tí rồi đi, xuống xe, mỗi người đi 1 nơi, mình hơi bở ngỡ, cũng không biết đi đâu, nhưng rồi mình đi vào con đường nhỏ, dẫn ra cánh đồng. Ở đó mình ngắm những ngôi nhà trình tường được bao quanh bởi cây xanh và ruộng lúa xanh ngắt, mình nói chuyện với một anh đang hái rau ở cánh đồng, những mẫu chuyện đời thường thôi, mình hỏi ở đây có nơi nào cho thuê không, giá cả thế nào. Anh chỉ ngôi làng trình tường trước mặt nói là ở đó có cho thuê, giá là 60-70k một người.

         Lúc mình quay lại nơi để xe thì chỉ thấy Matej và anh Johan nằm ở trên cỏ, mình hỏi mọi người đâu rồi, sao hai người không đi dạo. Hai người tỏ vẻ khó chịu, nói không biết. Mình cũng kệ, mình tới ngồi ở ngã tư làng, bên cạnh một chú người ở đó, mình hỏi chú về giống cây trồng, về cuộc sống con người ở đây, chú nói tiếng kinh không giỏi lắm, mình lúc nghe hiểu, lúc thì không, nhưng không sao, chú là một người hiền lành, chất phác, mình hỏi câu nào chú đều trả lời, mặc dù có lúc chú hiểu sai ý mình, trong nắng chiều hôm đó, mình ngôi bên cạnh một người bình dị, nhìn những ngôi nhà trình tường được bao phủ bởi hàng rào đất, ở trên đó có những cây hoa và cây cỏ dại, nhìn những cây ngô, cây môn và cây bí trước mặt, lắng nghe bản hòa nhạc của thiên nhiên. Nhẹ nhàng, yên ả, điều đó chạm vào cảm xúc sâu thẳm trong tim mình.

          Được một lúc thì có một cô bé đi ngang qua, mình gần quên mặt em rồi, nhưng mình nhớ là em rất trắng và xinh. Mình chào em, em hỏi mình có muốn tới nhà em chơi, mình vui vẻ đi theo, nhà em có nhiều đứa nhỏ, mới có tiệc nên có nhiều đồ ăn, mẹ em mời mình ăn chung cùng mọi người. Mình từ chối, nói là mình thích nhà trình tường, mình có thể đi ngắm xung quanh được không. Em dẫn mình đi dạo quanh nhà, em nói có hai ngôi nhà trình tường trên núi xinh lắm, hỏi mình muốn đi không? mình đi theo em. Mình hỏi em sau này em muốn làm gì, em nói là muốn trở thành giáo viên dạy văn. Mình nói với em mình học luật, đi một vòng bận rộn, xô bồ, sống ở thành phố lớn rồi, bây giờ mình thích cuộc sống đơn giản và bình yên thôi. Mình nói lúc về sẽ gửi sách cho em, mình mong muốn tất cả mọi người đều rõ ràng với cái họ chọn, là cái họ thật sự muốn chứ không phải xã hội và những người xung quanh muốn.

         Mình đi dạo với em được một tí thì Gấu chạy tới nói mình quay lại để đi ngắm hoàng hôn. Mình hỏi đã tập hợp được đủ người chưa, nếu chưa thì đợi mình đi ngắm hai ngôi nhà phía trên đã. Một tí thì mình nghe tiếng xe máy chạy đi, mọi người đi mà không hề nói với mình, mình nghĩ sẽ có cách quay về thôi, nên mình bình tĩnh và đi tiếp. Một tí thì anh Tùng chạy xe tới và đón mình, mọi người đi tới nơi để ngắm hoàng hôn, nhưng nếu tới nơi để ngắm thì mặt trời lặn mất, nên mọi người dừng ở đường để nhìn. Đối với mình, buổi chiều hôm đó đã trọn vẹn ở làng Lô Lô chải. Sau đó mình mới biết là Mát và Hiếu đã đi trước. Bởi vì lúc dừng lại ở làng Lô Lô Chải thì hai bạn kia khó chịu, nói là bảo đi ngắm hoàng hôn sao lại tới đây, rồi không nói gì mỗi người đi 1 ngã, Mát và Hiếu hỏi anh Tùng nơi ngắm hoàng hôn, định dẫn Matej và anh Johan đi, nhưng các bạn ấy giận, hỏi anh Tùng đâu và nhất quyết chờ anh Tùng, không chịu đi với Mát và Hiếu. Thế là hai bạn đi trước.

         Mình ngồi ở tảng đá ven đường, gần anh Tùng. Gấu thì đi bộ xuống kia một tí để chụp hình, Matej thì đi xe máy xuống chổ ngắm hoàng hôn với Mát và Hiếu, anh Johan thì đi dạo quanh đó. Mình nhìn thấy một chú đang cắt cỏ cho bò, mình hỏi chú ấy về giống bắp thời xưa, chú nói cũng ít người giữ lại lắm, họ toàn mua giống bắp ở chợ, năng suất cho cao. Nhìn Anh Tùng có vẻ buồn, mình nói chuyện cùng anh. Anh nói cũng quý mọi người, muốn dẫn mọi người đi những nơi đẹp, nhưng mà Matej và anh Johan làm anh ấy buồn, các bạn cứ khó chịu rồi trách móc. Mình nói với anh rằng, tụi mình vui vẻ lắm, cảm ơn anh đã dẫn tụi mình đi những nơi thật đẹp, mình thích Hà Giang lắm.

         Tụi mình không đặt họ nấu cơm trước nên tới quán cũng đợi một thời gian, Mát bị ảnh hưởng cảm xúc tiêu cực của mấy bạn kia, lúc đầu mình khuyên Mát kệ đi, cuối cùng mình lại là người bị ảnh hưởng nhiều nhất. Mình tức quá, không nói tiếng anh với Matej nữa, nói Mát là dịch cho bạn ấy, mình nói là: mọi người không có nghĩa vụ phải nhường bạn ấy, cảm xúc tiêu cực của bạn ấy ảnh hưởng tới mình, không thích thì nói ngay, không được để trong lòng rồi khó chịu. Sau đó mình với Matej làm hòa, mình nói là: mình không muốn giận bạn ấy đâu, giận mệt chết đi được. Lúc ngồi ăn cơm mình nói là mình cũng không hiểu chú ở Lô Lô chải nói gì với mình đâu, nhưng giao tiếp đâu phải lúc nào cũng dùng lời nói, còn nhìn cử chỉ của họ, yên lặng ngồi bên và cảm nhận buổi chiều là tuyệt vời rồi. Anh Johan hỏi mình là có từng đi nước ngoài chưa, ở nơi mình không hiểu ngôn ngữ của họ ấy. Mình nói là chưa. Anh cười kiểu biết ngay mà. Mình thấy ghét. Anh Johan sống ở Việt Nam 2 năm, anh nói được tiếng Việt tốt, chỉ có Matej là không biết nói tiếng Việt thôi. Mát cũng từng sống ở Bangladesh đó. Quan trọng lúc đó không phải ngôn ngữ mà cách mỗi người cảm nhận và hành xử mà thôi. Ngắm nhìn thiên nhiên đâu cần tới ngôn ngữ, nếu vui vẻ, hưởng thụ từng khoảnh khắc thì ngôn ngữ trở thành vô nghĩa. Nếu lòng khó chịu, bất ổn thì ta sẽ không cảm nhận được gì hết, ngoài trừ cảm xúc đè nặng trong lòng.

         Ăn cơm xong, định rủ mọi người lên cột cờ Lũng Cú nhưng mọi người muốn nghỉ ngơi. Nên mình, Mát và Hiếu đi cùng nhau. Con đường tối, chỉ có vài ánh đèn hắt ra từ những ngôi nhà bên đường, buổi đêm yên tĩnh, chỉ có tiếng kêu của những chú chó cảnh báo người lạ xâm nhập – là tụi mình nè. Vừa đi leo cầu thang lên đó, tụi mình vừa trò chuyện, mình kể cho Mát và Hiếu câu chuyện về môi trường mình mới sáng tác ra (Mình sẽ viết câu chuyện này ra một bài riêng), hai bạn ấy cười, kiểu nó cũng nhân văn nhưng cũng mắc cười ý. Tụi mình nói chuyện để hiểu rõ tại sao có xung đột trong nhóm, cố gắng thấu hiểu mọi người trong nhóm. Vì xuất phát điểm của việc đi cùng nhau là mọi người quý mến nhau mà. Anh Tùng đi theo cảm xúc, đang đi bất chợt nghĩ tới cái gì hay sẽ ghé vào, còn các bạn ấy thì kiểu nói là phải làm, kế hoạch rõ ràng, và lúc đi thì anh Tùng nói tiếng việt với mọi người mà quên giải thích bằng tiếng anh cho các bạn ấy. Anh Tùng có sai, nhưng hai bạn ấy cũng sai. Cả quãng đường đi đâu thể suốt ngày nói tiếng anh được, vì trong nhóm tiếng anh của mình và Hiếu cũng thật sự không tốt, mỗi lúc nói tiếng anh nhưng tụi mình vẫn cố gắng lắng nghe, không hiểu lắm nhưng cũng cười; nên khi mọi người nói tiếng Việt thì các bạn ấy cũng cần phải thông cảm. Nếu các bạn cần biết thêm  điều gì thì cứ nói, chứ đừng để trong lòng, rồi ấm ức, khó chịu để làm gì.

         Tụi mình cảm thấy may mắn vì lúc nào cũng nghĩ tích cực và vui vẻ. Còn những người lúc nào cũng tiêu cực, cứ để cảm xúc đè nặng trong lòng, oán trách mọi thứ xung quanh thì cũng đáng thương lắm.

           Lúc lên tới đỉnh cột cờ, tụi mình ngồi bên cạnh nhau, trò chuyện vui vẻ, ngắm nhìn bầu trời, hôm ấy trời trong và nhiều ngôi sao sáng. Ngồi một lúc thì… bụp….ánh sáng tắt. Hiếu muốn xuống, vì cảm thấy sợ. Vậy là ba đứa đi xuống, về phòng để ngủ. Ngày mai tụi mình không có kế hoạch đi sớm, ai thích thức lúc nào thì thức, rồi tự ăn sáng.

Ngày 3:

         Lúc Mát dậy thì mình cũng thức dậy luôn, tụi mình đi dạo ra cánh đồng phía trước nhà nghỉ, định đi qua ngôi làng trình tường bên kia đồng lúa. Sương sớm vẫn còn đọng trên lá, ướt cả chân và gấu quần của tụi mình, sương mù bao phủ xung quanh, mạng nhên giăng đầy trên đồng lúa – những cái mạng màu trắng trên nền lá màu xanh, giọt sương sớm còn đọng trên lá. Đẹp một cách trong trẻo. Phía xa có một ngôi làng, chỉ thấy mờ mờ qua làn sương sớm, khói bếp bóc lên hòa lẫn với làn sương trắng. Tụi mình vừa đi bộ thong dong ngắm cảnh, vừa chụp hình cho nhau. hai đứa tới chỏm đất trống, ngồi đợi mặt trời lên. Bình minh lên, ánh sáng nhẹ chiếu vào làn sương mù, trời sáng dần, màu sắc trở nên rực rỡ hơn trong ánh nắng ban mai. Lâu lâu lại có người ở làng bên kia, băng qua cánh đồng để tới chợ, họ tập trung đi, khuôn mặt trầm xuống, không biểu cảm. Mình và Mát chào rồi hỏi chuyện cùng mọi người, họ vui vẻ cười và trả lời, sau khi đi thì nụ cười ấy vẫn còn vương trên môi, làm rực sáng đôi mắt và ngũ quan trên khuôn mặt.

         Hai đứa nói: cảnh đẹp thế này không có ai chụp cho tụi mình nhỉ. Đang cảm thán vậy thì nghe tiếng Hiếu nói, Hiếu nói nhìn qua đây để Hiếu chụp. Lúc đó Hiếu măc áo khoác màu đen, khuôn mặt nghiêm túc nhìn những bức hình đã chụp, làm hai đứa cảm động. Tụi mình cùng đi chợ phiên ở đó, hôm ấy phiên chợ đông, mọi người mặc áo quần xinh đẹp, đầu tiên mình cứ ngỡ là biểu diễn văn nghệ gì, hóa ra là chợ phiên. Ở đây đa số là người bản địa, không giống chợ phiên Bắc Hà ở Đồng Văn toàn là người kinh.

          Đi một vòng không biết ăn gì thế là mình mua mì tôm về quán cafe ăn. Matej và anh Johan giận mọi người vì buổi sáng mỗi người đi một nơi, không ăn uống gì hết. Nhưng hôm qua tụi mình đã nói sáng nay không có kế hoạch, mọi người thích ngủ dậy và ăn lúc nào thì tùy ý. Buổi sáng mình còn rủ Matej đi dạo nhưng bạn ấy không đi, bây giờ giận là sao.

         Lúc chuẩn bị hành lý để đi thì Mát nói anh Tùng tách đoàn rồi đi cùng Gấu, Mát muốn mọi người đều có những kỉ niệm vui vẻ và ý nghĩa trong chuyến đi. Nếu đi cùng nhau chắc chắn sẽ có xung đột. Anh Tùng vì yêu mến mọi người nên mới chạy xe từ Sapa qua đây, Hà Giang cũng là vùng đất anh ấy yêu mến nhất, tụi mình không muốn chuyến đi Hà Giang này của anh toàn kỉ niệm không tốt. Ban đầu thì anh phản đối, khuyên một hồi thì anh mới đồng ý. Nhưng rồi nghe lời khuyên của Gấu thì anh vẫn muốn đi cùng mọi người, anh nói: “đây là lần đầu tiên Thắm và Hiếu, Gấu đi Hà Giang, anh cũng muốn chỉ nhiều nơi đẹp cho mọi người. Nhưng nơi này anh khám phá được qua nhiều chuyến đi Hà Giang”, vì anh quý tụi mình nên muốn chỉ thật nhiều nơi đẹp cho tụi mình. Nhưng biết trước kết quả nên tụi mình nhất quyết nói là tách đoạn và hẹn gặp nhau ở Đồng Văn.

         Anh Tùng đi trước, tụi mình đi sau. Lúc dọn đồ ra xe chuẩn bị đi thì anh Johan hỏi: “Tùng đâu rồi”. Tụi mình nói anh Tùng đi trước, anh Johan không nói gì, khó chịu. Lúc này thì xe của Hiếu bị lủng lốp, tụi mình tìm chổ vá xe, trời nắng, Matej toát mồ hôi, anh Johan thì mất kiên nhẫn. Nhưng tụi mình kệ, vì nếu trường hợp xe anh ấy chẳng may hư thì tụi mình cũng sẽ đợi anh ấy sửa mà. Sau khi sửa xong tụi mình đi được một đoạn thì không thấy anh Johan đi, mà tốc độ đi của mọi người cũng bình thường, anh ấy không phải không thể đuổi kịp. Tụi mình dừng xe lại đợi anh, đợi được khoảng 5 phút thì anh tới, tụi mình hỏi sao bây giờ mới tới, anh nói thích đi chậm ngắm cảnh, nói tụi mình đi trước. Thế là tụi mình lái xe đi trước.

           Tới Đồng Văn là buổi trưa, tụi mình đi tới làng Thiên Hương – tình yêu của Mát ở Đồng Văn. Lúc tới Đồng Văn thì Mát đổi qua ngồi với Matej, còn mình thì đi với Hiếu. Matej và mình đều vui vẻ vì có người nói chuyện cùng. Trên đường tới Thiên Hương tụi mình gặp được anh Tùng và Gấu, mọi người nghỉ ngơi tại chổ mấy cây lâu năm, hình như ở đó có đền hay sao đó. Mọi người ăn trái cây và trò chuyện vui vẻ. Được một lúc lâu thì đi xe tới Thiên Hương. Anh Tùng dẫn mình đến một ngôi nhà trình tường có giàn nho trước sân ở đó. Anh nói là đang liên hệ với chủ nhà để mua lại, để sau này tới Hà Giang có nơi để ở, bạn bè anh cũng có thể ở đây. Đó là một ngôi nhà trình tường cổ, có sân rộng, trước nhà có giành nho, nho đang chín, ăn chua chua, còn có cây lê nữa. Căn bếp trong nhà rộng, có nhiều đồ vật hồi xưa, mang nhiều nét hoài niệm. Mình thích ngôi nhà đó, ngồi ở hiên, chậm rãi ăn nho và ngắm cảnh, gió thổi mát rượi, chỉ muốn ngồi im không muốn đi chuyển nữa.

IMG_2786
Nghỉ ngơi tại cây cổ thụ trước khi tới Thiên Hương

           Chơi một lúc lâu ở nhà thì tụi mình đi dạo, mỗi người tự đi khám phá những điều riêng giành cho mình. Sau khi Hiếu đi tới một nhà ông bà ở đó nói chuyện và xin quả Mắc cọp – một quả gần giống lê, rồi kể cho mình về hai ông bà thì mình cũng tới đó. Mình đi theo hướng Hiếu kể, thấy một nhà trình tường rộng, thoáng, nhà  chỉ có hai ông bà thôi. Mình hỏi bà là con có thể vào nhà chơi được không, bà cho phép, mình vào nhà thì thấy bà đang may giày, còn ông thì xem phim – bà nói mắt ông nhìn không rõ nữa, bật tivi vậy thôi chứ cũng không xem gì, chỉ nghe rồi ngủ gật mà thôi. Mình nói chuyện cùng bà, bà nói hồi xưa ở làng này có khoảng 50 hộ gia đình, nhưng rồi những gia đình có điều kiện và người trẻ tuổi chuyển ra Đồng Văn rồi, bây giờ chỉ còn một nữa thôi. Mình nói với bà là mình thích những ngôi nhà trình tường, cũng thích làng của bà lắm, yên tĩnh, nhiều cây ăn trái nữa. Bà nói nếu thích thì tới đây ở đi, có nhiều người bỏ đi nên có nhiều ngôi nhà không sử dụng và cũng có đất đai để trồng trọt. Mình cũng biết lý do vì sao ở Hà Giang lại toàn nhà trình tường, bởi vì vận chuyên nguyên vật liệu xây dựng khó khăn, nên ở đây toàn nhà đất. Nghe bà nói chuyện mình nghĩ quan trọng là mình có mong muốn mãnh liệt để về vườn và sống một cuộc đời an tĩnh hay không thôi chứ tiền cũng không phải là vấn đề. Có lẽ sẽ có một ngôi làng nào đó ở vùng đất mình muốn đặt chân đến cũng giống như làng Thiên Hương, nhiều người bỏ đi, đất đai còn nhiều.

           Sau khi rời khỏi nhà bà thì mình đi tìm Mát và Hiếu, hai bạn ấy đang ngồi ở con đường đất, dưới bóng râm của bụi tre ven đường, Mát đang chụp bầu trời qua lá tre, ngồi một tí thì mình và Hiếu rời đi do Mát nói muốn ở một mình. Thiên Hương gợi cho Mát những kí ức tuổi thơ về ngôi nhà và làng quê của bạn ấy. Tụi mình thích những thứ xưa, thích cuộc sống bình dị và đơn giản. Điều này khác rất nhiều với những giá trị mà đa số mọi người theo đuổi, khác với sở thích của họ. Đi được một đoạn khuất khuất thì mình nói Hiếu đi trước đi, mình ngồi đợi Mát, trong lúc đợi thì mình lấy sách của chị Trang Nguyên ra đọc, nắng lúc đó cũng gắt rồi, nhưng mình đang ngồi ở trước hàng rào cây của một ngôi nhà trình tường, bóng cây che mặt trời nóng rực cho mình, điều hòa khống khí mát rượi xung quanh mình – đó là máy điều hòa miễn phí và tốt nhất trên đời.

.

          Mát đi tới chổ mình, hai đứa lại chổ mọi người để cùng đi tới Đồng Văn ăn trưa và nghỉ ngơi. Nơi tụi mình ở là Nhà Cổ homestay ở Đồng Văn – nhà của chú Thân – một ngôi nhà trình tường đẹp, cổ, rộng, thoáng, nhiều cây xanh. Mình thích mọi thứ ở ngôi nhà này. Bởi vì đi vào trong tuần và không phải mùa du lịch nên nhà cũng vắng khách, tụi mình thoải mái sử dụng không gian ở đây, phố cổ cũng yên bình nữa. Mọi thứ yên ả và dịu dàng lắm.

           Lúc ở Thiên Hương, anh Tùng có hứa là dẫn Matej đi bơi. Nên sau khi cất đồ, nghỉ ngơi ở nhà một tí thì mình, Hiếu và Matej đi bơi với anh Tùng và Gấu. Mát thì ở nhà, Thiên Hương khiến cảm xúc của bạn ấy dâng trào, Mát muốn ở nhà thư thả đọc sách và ổn định lại cảm xúc.

           Mình đi xe cùng Hiếu, Matej đi một mình, anh Tùng và Gấu đi một xe. Để tới chổ để bơi thì tụi mình đi qua đèo Mã Pí Lèng – là tên gọi của cung đường đèo hiểm trở thuộc Hà Giang, dài khoảng 20 km, nằm trên con đường Hạnh Phúc nối liền thành phố Hà Giang, huyện Đồng Văn và thị trấn Mèo Vạc, đây còn là một trong tứ đại đỉnh đèo ở phía Bắc. Tụi mình đi khoảng hơn 20km để tới nơi anh Tùng định dẫn Matej đi bơi, ở đó khá cạn, có mấy nhóc đang chơi đùa, Matej nói không muốn ở đây, muốn ở chổ khác. Thế là anh Tùng dẫn mọi người đi tới nơi để xuống sông Nho Quế. Để tìm nơi cho Matej bơi, mình mới biết ở Hà Giang không có nhiều sống và thác; còn ở Sapa thì nhiều lắm, riêng ở trong thung lũng Mường Hoa đã có mấy cái rồi. Tới một con đường nhỏ, mọi người có thể để xe ở trên đó và đi bộ xuống, cả đi lên, đi xuống và tắm có lẽ cũng tốn hơn 2h, mà tắm xong thì sẽ bỏ lỡ hoàng hôn. Nên anh Tùng nói với Matej nếu muốn đi tắm thì không thể coi hoàng hôn, nhưng Matej lại muốn cả hai thứ. Anh Tùng nói Matej là tự đi xuống đi, mọi người sẽ ở trên đây đợi bạn ấy, lúc anh nói câu đó mình với Hiếu không nghe, tự nhiên thấy Matej khó chịu, đạp chân ga thật mạnh, quay đầu xe lại. Mình mới hỏi là có chuyện gì, Matej nói không đi nữa, mình nói: Nếu bạn ấy muốn đi thì mình và Hiếu sẽ đi cùng. Nhưng bạn ấy giận rồi nên không đi nữa, bạn ấy nói lúc đầu là anh Tùng rủ bạn ấy đi bơi, bạn ấy hỏi thế mày có bơi không? thì anh trả lời là có, bây giờ thì anh lại thất hứa. Mình thấy mệt với hai người ấy, một người thì cảm xúc quá, hứa mà không chịu thực hiện; một người thì như một đứa trẻ, mong muốn người khác thực hiện lời hứa của mình, và muốn cả hai thứ cùng một lúc, trong hoàn cảnh đó thì không thể. Lần sau Mát đi với anh Công đã xuống sông Nho Quế chơi, Mát nói là có đường để xe máy xuống tận nơi luôn, nếu anh Tùng biết đường xuống tận nơi thì có lẽ mong muốn của Matej sẽ được thực hiện.

IMG_9201
Nơi tụi mình ngắm hoàng hôn

          Tụi mình lái xe tới nơi anh Tùng nói là địa điểm ngắm hoàng hôn rất đẹp. Vì không đi bơi nên mọi người dư nhiều thời gian, anh cứ đi thong thả, còn Matej thì đi thật nhanh. Hai đứa mình cố gắng chạy theo Matej nhưng không kịp, mình và Hiếu thấy mệt, tại sao anh Tùng sai mà hai đứa cứ phải chịu đựng cảm xúc tiêu cực của Matej, bạn ấy còn không biết nói tiếng Việt, thế mà lái nhanh thế lỡ lạc đường hoặc có chuyện gì xảy ra thì sao. Khoảng 5km kể từ điểm dừng lại để xuống bơi thì anh Tùng dừng xe lại để nghỉ, mình và Hiếu cũng dừng theo, Matej thì chạy qua luôn, mình lo cho Matej, anh Tùng nói kệ Matej đi. Nghỉ ngơi, ngắm cảnh một lát thì tụi mình đi tiếp, chạy được 1 đoạn thì thấy Matej đang dừng ven đường, hút thuốc và đợi, ít nhất bạn ấy giận quá cũng không mất khôn khi biết đừng lại để đợi mọi người. Lúc rẽ vào con đường nhỏ để lên chổ ngắm hoàng hôn thì anh Tùng và Gấu đi thật chậm, Matej thì đi thật nhanh, mình và Hiếu mệt khi cứ phải chạy theo Matej nên hai đứa cứ duy trì tốc độ bình thường. Sau đó tụi mình đợi một lúc lâu sau vẫn không thấy anh Tùng, mà lại không biết rẽ hướng nào, Matej thì cứ khó chịu, Hiếu hỏi mình là muốn về không, bạn ấy muốn về rồi, thấy may mắn vì Mát không đi cùng. Tụi mình hỏi Matej là muốn về không, tụi mình muốn về, bạn ấy cũng muốn về, thế là tụi mình quay lại. Gặp anh Tùng dọc đường, anh hỏi sao thế, tụi mình nói muốn quay về, anh và Gấu tiếp tục đi ngắm hoàng hôn. Đi được một lúc, trong lúc đợi Matej mặc áo khoác thì tụi mình thấy một con đường nhỏ dẫn lên núi. Nghĩ chắc ngắm hoàng hôn ở đây sẽ đẹp, nên tụi mình leo bộ lên con đường nhỏ ấy.

DSCF3262
Ảnh ba đứa ở Đồn Cao

           May mắn, đó là nơi ngắm hoàng hôn cực đẹp, trên núi nhưng có một cánh đồng, tụi mình ngồi ở cánh đồng, đợi hoàng hôn. Matej chỉnh máy ảnh để quay time lapse, mở mấy bài hát hợp với không khí lúc đó, mình không hiểu lời nhưng cảm nhận được giai điệu của nó. Tụi mình ngồi bên cạnh nhau, nhìn ánh sáng dịu xuống, cả bầu trời nhuộm màu hồng nhẹ, mặt trời đi chậm chậm khuất sau những rạng núi, phía trước mắt là hoàng hôn đẹp, ngồi bên cạnh những người mình yêu mến, nghe giai điệu của bài hát và thiên nhiên, phía sau là cánh đồng lúa xanh mướt. Tụi mình đã có một buổi chiều thật đẹp ở đó. Mọi thứ ngẫu nhiên lại đưa đến những kết quả tuyệt vời.

           Lúc ngắm hoàng hôn thì Matej có chụp hình cho mình và Hiếu 1 kiểu. Hiếu nói mình ngồi lại gần đây, mình nói tại sao em ấy không lại. Hiếu xích lại gần, hỏi mình là em ấy có thể đặt tay lên vai mình được không. Trong khoảnh khắc ấy, tim mình lỗi nhịp, có thể vì thiên nhiên, cũng có thể vì câu hỏi dịu dàng và lịch sự ấy. (Hiếu bằng tuổi mình ấy, nhưng ban đầu không hỏi tuổi mà gọi mình bằng chị nên tụi mình thành thói quen). Lâu rồi mình chưa rung động với một ai, rung động với một ai đó, tương tư chắc cũng dễ thương lắm nhỉ. Cảm xúc của mình đối với em ấy chỉ trong khoảnh khắc ấy mà thôi, mình có con đường đi riêng, sở thích riêng hoàn toàn khác với em ấy, đối với Hiếu Sapa chỉ là một chuyến dạo chơi, còn đối với mình thì đây là cuộc sống, không phải dạo chơi cũng không phải trải nghiệm.

           Sau khi ngắm hoàng hôn thì tụi mình đi về, trên đường về có gặp anh Tùng vào Gấu. Hai bạn ấy đi chậm chậm, cũng không có ý nhập đoàn để về nên tụi mình đi trước. Đi được một đoạn thật dài thì tụi mình dừng lại để ngắm sao, cả con đường không có ánh đèn, chỉ có ánh sáng dịu dàng của bầu trời và những vì sao, tụi mình thật nhỏ bé trước thiên nhiên rộng lớn này. Vẫn là đồi núi, là cánh đồng ngô ven đường nhưng vào buổi đêm lại mang một màu sắc khác. Nó đẹp không thua kém gì những bộ phim về Ireland mình đã xem.

          Ngắm sao xong thì tụi mình đi thẳng về Đồng Văn, mấy đứa ăn cháo, rủ anh Tùng thì anh và Gấu đã ở quán lẩu, hỏi sao tụi mình không đợi để ăn cùng. Thế là anh Tùng, Gấu và anh Johan ăn với nhau. Chắc khoảng thời gian đi một mình anh ấy đã bình tĩnh cảm xúc và nhìn nhận ra điều gì ấy nên mới đi ăn cùng Gấu và anh Tùng. Ăn xong thì tụi mình về nhà cất xe, rồi rủ Mát đi dạo ở phố cổ. Kể cho Mát nghe về chuyện lúc đi bơi, Hiếu nói là ngày mai muốn về lại Sapa, chơi ở nhà Mí, rồi đi bộ về Tả Van, có khi lại vui hơn ở đây. Hiếu bị tác động bởi cảm xúc tiêu cực của mấy bạn kia.

Ngày 4:

          Mát nói là ở Đồng Văn thêm một ngày nữa đi, rồi ngày mai có chợ phiên ở đó, đi chợ phiên xong rồi về. Có một ngày không kế hoạch, mọi người ai thích làm gì thì làm. Hôm đó tụi mình có một ngày nhẹ nhàng ở Đồng Văn. Sáng mình ngủ dậy sớm và đi dạo vào phía trong làng với Mát, đang định leo lên tảng đó thật to thì anh Tùng gọi, rủ mọi người đi ăn bánh cuốn. Ăn xong thì tụi mình đi cafe, một quán yên tĩnh ở phố cổ. Mình đọc sách của chị Trang Nguyễn, Mát thì đi chụp hình, các bạn còn lại thì lướt điện thoại. Một tí thì mình và Mát quay về homestay để mượn chú Thân cây đàn ghita, Mát đàn và hát, một tí thì Matej hát theo. Hôm đó có hát bài “Hello Việt Nam”, mình khóc khi nghe bài ấy, cảm giác sắp chia xa mọi người, vì chuyến đi này cũng là để chia tay nhau. Sau khi đi Hà Giang thì Matej chuẩn bị về nước, anh Johan rời Việt Nam, Mát đi Myamar. Lúc đó mình lưu luyến mọi người, kiểu gần chia tay rồi, mà tụi mình phí cả mấy ngày để giận hờn nhau, không trân trọng khoảnh khắc cuối cùng ở bên nhau. Mình giả bộ đọc sách để che đi nước mắt không cho Mát thấy, nhắm mắt lại, những ca từ trong bài ấy tác động mạnh tới cảm xúc của mình, càng khiến mình lưu luyến mọi người hơn. Mình tưởng không ai biết mình khóc cơ, hóa ra Hiếu thấy, nhưng em ấy tưởng mình khóc vì có con động vật hoang dã nào chết cơ. Khóc xong cảm xúc của mình nhẹ nhàng hẳn, cảm giác giận hờn các bạn kia cũng không còn, bao dung hơn với mọi thứ xung quanh.

         Cafe xong thì tụi mình về nhà, ai thích làm gì thì làm. Mình ngủ một tí, rồi đọc sách, xem phim, chơi ở homestay. Một ngày lười ở Đồng Văn. Buổi trưa thì đi ăn ở quán gần nhà, mình đói, mà quán ấy làm lâu quá, nhưng nhân viên nhiệt tình, vui vẻ, đồ ăn tươi ngon. Mình đói là mình không nói nổi điều gì luôn, mình có thể chịu nóng, chịu lạnh,… nhưng không thể chịu được đói, khi đói là mình nói không nỗi, không đi nỗi. Mát nói cần kiểm soát lại cơn đói, bây giờ mình kiểm soát nó tốt hơn rồi, khi đi trekking và leo núi thì mình cũng uống ít nước hơn.

          Buổi chiều mình, Mát, Matej và Hiếu đi bộ lên Đồn Cao, Matej nói con đường này dễ đi tại sao không đi xe máy. Nhưng mình thích đi bộ hơn, tuy mệt nhưng lại thong thả để ngắm cảnh được. Tụi mình leo lên đó, nhìn Đồng Văn nhỏ bé dưới tầm mắt, trò chuyện vui vẻ cùng nhau. Về tới nhà thì tắm rửa rồi đi ăn tối. Ăn xong thì Mát rủ mọi người đi bộ lên Đồn Cao, nhưng mọi người về hết, chỉ còn mình, Hiếu đi cùng Mát. Đi được tới chân núi thì tụi mình quay lại, trời tối om, thấy hơi sợ một tí. Tụi mình đi ăn chè, rồi về nhà ngủ.

Ngày 5:

        Sáng hôm đó có chợ phiên, tụi mình chẳng có kế hoạch gì, ai thích đi lúc nào thì đi. Mình ngủ dậy thì Mát đã đi chợ phiên rồi, mình ra tới cửa thì Mát đã đi về, bạn ấy có mua chỉ thêu và khung thêu ở đó. Mình đi bộ ra đó tìm chổ để mua, và đi nhìn mấy chủ chó mông cụt. Đi lòng vòng trong chợ thì gặp Matej đang mua bánh mì ở đó, mình lại, giúp bạn ấy mua và đã hạn chế được một cái bao nylon. Sau đó thì mình và Matej đi tới khu bán chó, mình muốn mua một con, nhưng đem về thì khó quá, nên thôi luôn ý định. Matej muốn về, mình thì vẫn muốn mua chỉ thêu nên hai đứa tạm biệt nhau. Lúc mình mua chỉ thêu xong thì Hiếu gọi, rủ đi ăn sáng. Tụi mình tới ăn ở nơi nhiều người bản địa ăn nhất. Bún 20k mà nhiều vô kể, ăn cũng ngon và thanh nữa. Hiếu nói ở đây khác với Sài Gòn, ở Sài Gòn một tô bún có vài ba cặp vợ chồng bún, mấy đũa là hết trơn à.

IMG_9215
Chợ phiên ở Đồng Văn

        Ăn xong thì tụi mình về nhà, Matej lại chổ mình và hỏi: Mita ơi, bạn có thích ăn kẹo không?. mình nói là mình thích ăn socola. Matej nói lúc về nước sẽ gửi Socola bà bạn ấy làm qua cho mình. Thấy cũng dễ thương.

        Mình thấy anh Johan đang dọn đồ để đi Cao Bằng. Lúc trước giận anh, nói là anh đi sẽ chẳng lưu luyến gì, vậy mà lúc thấy anh lủi thủi dọn một mình thì mình cũng buồn, rưng rưng nước mắt. Mình lại ôm tạm biệt anh, nói với anh là sau này vui lên, đừng lúc nào cũng khó chịu và mất kiên nhẫn. Anh nói anh biết nhưng mà khó quá. Mình nghĩ anh cũng tự nhận biết điều đó, nhưng môi trường sống của anh từ khi sinh ra và lớn lên có ảnh hưởng nhiều tới tính cách và cách cảm nhận mọi thứ xung quanh, anh cũng đang cố gắng thay đổi, vì thế mới đi thiền vipassana ở Srilanka.

        Mát nói là mọi người về trước, bạn ấy sẽ ở Hà Giang thêm một tuần nữa. Sau khi tạm biệt anh Johan thì mọi người cũng chuẩn bị lên đường về lại Hà Giang. Anh Tùng dẫn tụi mình quay lại nhưng anh và Gấu cứ đi thật chậm ở phía sau, trên đường đi tụi mình có dừng lại ở một đèo, ăn xôi và ngắm cảnh ở đó. Sau đó tụi mình cứ vừa chạy vừa đợi anh Tùng, được một khoảng lâu thì tụi mình chạy trước. Lúc đi từ Hà Giang qua tụi mình đi một con đường, lúc từ Đồng Văn về lại đi một con đường khác. Mình nhớ có một đoạn đường, hai bên phủ đầy ngô, những con đường uốn lượn, chỉ có xe của tụi mình trên đường, Matej mở nhạc, bài hát hợp với phong cảnh lúc đó. Mình và Hiếu đi gần xe Matej để nghe nhạc. Đó là một trong những đoạn đường mình nhớ nhất.

        Trên đường về mình gặp một anh hướng dẫn viên đang dẫn đoàn cho các bạn nước ngoài, tụi mình đi theo đoàn đó, nhìn giống như mấy chú gà con đi theo mẹ ấy. Tụi mình về tới Hà Giang cũng vào lúc chiều. Tắm rửa xong thì Matej và Hiếu đi ăn cùng mấy bạn mới quen, mình nói muốn ăn ở nhà để có thời gian viết sổ nhật kí cho Matej. Mình nghe Matej nói là sẽ đi về sớm rồi cùng đi dạo với mình, vậy mà lúc mình ngủ các bạn vẫn chưa về. Mình hơi giận, trong lúc đợi các bạn thì mình nói chuyện với Phượng, rồi đọc sách, đi dạo một mình, tự thưởng thức cảnh đẹp và sự yên bình ở Hà Giang. Hiếu nói sau này muốn cái gì là phải nói, muốn đi dạo cùng nhau thì gọi điện. Ừm nhỉ, mặc dù không quá khó chịu khi đợi, nhưng sau này mình sẽ nói thẳng mong muốn của mình.

Ngày 6:

         Sáng hôm đó tụi mình ăn bánh cuốn ở quán gần nhà, bánh ngon mà giá cũng rẻ. Gần ăn xong thì Matej phải đi xe về Hà Nội. Tiễn Matej đi xong thì tụi mình tiếp tục ăn. Lần này Matej đi mình không có quá nhiều cảm xúc buồn, có lẽ một phần vì ghét bạn ấy tối hôm qua không về sớm chơi với mình, trong khi hôm nay đã phải chia tay, và một phần cũng đang ăn. Haha.

         Khoảng 30p sau thì xe tới đón mình và Hiếu về Sapa. Còn Gấu và anh Tùng thì đi xe máy về. Trên xe Hiếu có làm quen được với các bạn mới, hỏi các bạn có kể hoạch gì chưa, nếu chưa có thì Hiếu sẽ làm hướng dẫn viên miễn phí, dẫn các bạn đi chơi. Tối đó các bạn ấy ở nhà Mí, còn mình thì về Tả Van với Tâm và Vũ. Tiếc món mì ý của Nicolo.

         Vậy là trọn vẹn mọi chuyện trong chuyến đi Hà Giang, đây là một chuyến đi đầy kỉ niệm và cảm xúc của mình. Trên mỗi chuyến đi ta mới hiểu rõ thêm về những người đồng hành với mình. Cách hành xử trong lúc họ mệt mỏi thì ta mới hiểu rõ con người của họ thế nào.

         Sau này mình vẫn nói chuyện với Matej, dù mình không thích bạn ấy tiêu cực, và khó chịu trong chuyến đi Hà Giang, nhưng bạn ấy rất tốt và quý mình lúc ở Tả Van. Mình cũng quý Matej.

Mita

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *