Tản mạn

Luyên thuyên trong ngày

5:40 tại nhà trong đồi

            Dạo này mình chuyển vào nhà trong đồi ở rồi, ở đây không có dễ thương và đầy đủ tiện nghi như Nhà An Nhiên, nhưng lại có được sự yên tĩnh nhẹ nhàng. Bây giờ là buổi chiều, có chút sương mù trong không khí, nhìn mờ mờ ảo ảo, không biết có phải do mình mới ngủ dậy nên đầu óc chưa hoạt động, mắt mờ mờ, nhìn ngu ngu không nữa, hay là không khí nó thế. Vườn dạo này xanh mướt, màu của lá cây phát triển vào mùa xuân, mình thích nhìn lá cây đung đưa trên nền trời treo veo, ở vườn cũng có đào rồi, tụi mình suốt ngày đi dạo để hái đào. Nhà chị Thảo Nguyên mới có em mèo mới, nhà anh Hưng và Linh thì có một con cún tên là Mít và một con mèo trắng tinh. Hai con mèo ấy nghịch lắm, đang còn nhỏ nữa, móng vuốt sắc bén. Mình thì đang đợi Miu từ Hà Nội lên, thấy nhớ nhớ Miu rồi. Miu bây giờ có lẽ không còn là Miu tăng động trong trí nhớ của mình nữa, hình như ở Hà Nội cũng hay bị xích lại, còn ở với mình thì cứ tự do bình đẳng và suốt ngày bắt nạt mình. Hôm chị Lem và anh Linh ra, mình bảo em thích có một con mèo đen, béo Ú và nhân hậu giống trong truyện “Con mèo dạy hải âu bay”, mình thích truyện đó lắm, thích một câu nói trong đó là “Chỉ có những kẻ dám mới có thể bay”, chị Lem kể cho mình nghe về con mèo béo Ú ở vườn nhỏ, kể hành động ngốc nghếch của nó, chị bảo: “chị chưa thấy con mèo nào ngốc nghếch như thế luôn, nhìn nhân hâu thật”. Hihi, mình bảo thế thôi em không thích đâu sao nó có thể ngốc thế được chứ nhưng bây giờ nghĩ lại mình thích con mèo như thế. Hôm anh chị ấy đi chợ Bắc Hà, bảo là thấy con mèo đen dễ thương lắm, nghĩ là mua cho mình nhưng không biết làm sao gửi cho mình được, quay lại thì người ta mua mất rồi. Mình thấy vui và hạnh phúc, mình thích được yêu thương mà, thích được người mình quý nghĩ tới mình nè, chứ không phải thích nhận quà đâu nha. Mí bảo Mita tham sân si quá nha. Nhưng mình thích lắm ấy, nên kệ, tham sân si cũng được. Hôm trước bạn Hằng Mít còn gửi sách và thiệp cho mình nữa đó, bạn hỏi Mí là Mita có thích đọc sách không, dễ thương nhỉ. Sắp tới chị Lọc và Mắm tới Sapa chơi với mình nè, thích thật.

              Hồi xưa mình làm ở Gỗ, có một bạn mèo béo Ú, mình gọi nó là “Ú”, bạn ấy đáng yêu lắm, thích nằm trên áo hoặc balo của mình, thích nằm cuộn ở chân mình hoặc nằm cạnh laptop khi mình viết blog và đọc sách, thích ngủ cạnh mình, và hay mang đồ ăn về để ở phòng mình. Nhẹ nhàng nhỉ, mình thích lắm đó. Hay Miu nhỏ con tăng động cũng thế, thích nhảy lên gường mình ngủ, thích căn gấu quần của mình, không bao giờ chịu nghe lời mình, như một đứa trẻ con, vậy mà lúc mình buồn thì nằm im một chổ ở gần chổ mình. Ú và Miu đã cùng mình trải qua một thời gian dài như thế đó, an ủi và làm bạn với mình trong khoảng thời gian mình ở một mình cô đơn và nhiều áp lực từ gia đình như thế đó. Và bây giờ khi mình lên đồi ở, có con Lạc và Bơ cũng hay đi theo mình, chị Thảo Nguyên bảo hai con cún ấy như là vệ sĩ của mình vậy, đi theo mình vào đồi, nằm cạnh cửa canh cho mình ngủ, đáng yêu lắm. Hồi xưa mình thích con Bông và Súng nhà chị Lem, hay đi theo anh chị đi khắp đồi, bây giờ mình cũng có bạn cún đáng yêu, đi theo mình khắp nơi luôn đó. Còn con cún nhỏ nhỏ cô đơn ở Nhà An Nhiên, bây giờ đã không còn tới nữa, không biết bạn ấy sống ổn không nhỉ, mình còn định làm thân và dẫn bạn ấy vào nhà trong đồi sống nữa, thế mà không còn gặp mặt, mình cũng không buồn nhiều lắm, chỉ cảm thấy bạn ấy tội tội và cô đơn quá. Cái cô đơn ấy cứ làm mình thương thương, muốn lại gần một tí, vuốt ve bạn ấy một tí, yêu thương và thật tôn trọng và muốn bạn ấy có thật nhiều tự do, thật nhiều yêu thương.

            Lâm mới có một con cún dễ thương lắm, tên là Fie, nhỏ nhỏ, xinh xinh, màu trắng, mang từ Du Già về. Em ấy để nó trong áo khoác và đưa về Sapa. Fie hơi có nét giống Miu lóc chóc nhà mình nên mình thích em ấy và cũng nhớ Miu lắm. Con cún ấy thật giống Lâm, mình cảm giác như nó có liên kết với Lâm rất nhiều, khi Lâm vui thì em ấy thật vui, khi Lâm buồn buồn cô đơn thì nhìn Fie cũng buồn buồn cô đơn theo, cái ánh mắt giống thật đó. Fie đang bị ốm, nhìn chẳng còn tí sức sống nào. Lâm thật yêu thương mấy con cún, mình thấy em ấy thật dịu dàng và đối xử thật tốt với những con cún. Lâm cũng đáng yêu lắm, nấu ăn ngon nè, nhìn bề ngoài kiểu lạnh lùng khó tiếp cận, nhưng tiếp xúc mới biết em ấy thật dễ thương – tính cách ấy nhé, cũng tốt bụng và hay giúp đỡ mọi người, em ấy cá tính mạnh và cũng thật giỏi. Mình bảo anh Thiên Sơn là em ấy giỏi lắm, mình có thể tin tưởng giao cho em ấy mọi việc mà không cần xem lại, em ấy có trách nhiệm với những điều mình nhận. Cẩn thận, chỉnh chu. Không phải ai mình cũng có thể tin tưởng giao mọi thứ mà an tâm tuyệt đối. Như ông Cương và Ami cũng là hai người mình cực kì tin tưởng trong công việc.

            Tối qua mình thấy vui vui vì chị gái mình cuối cùng cũng đã hiểu. Nhớ cách đây mấy tháng chị ấy đã thật xấu tính, bao nhiêu từ ngữ xấu xa trong cuộc đời này chị ấy đều giành cho mình hay sao ấy, mình giận, mình ghét lắm, mình bảo em trai là: “Chị Hồng đã dùng hết tất cả sự kiện nhẫn chị giành cho chị ấy trong cuộc đời này rồi”. Mình cho chị ấy vào danh sách đen trong facebook và điện thoại, rồi mình thay đổi số, mình cắt đứt liên lạc với chị ấy trong vòng 5 tháng. Có những thứ cần kiên quyết thì kiên quyết, không được dây dưa, lúc ấy mình khóc nhiều lắm, nhưng rồi mình nghĩ: “Không ai có quyền làm tổn thương mình trừ khi mình cho phép họ làm điều đó”. Thế là thời gian trôi qua, chị ấy cũng hiểu, và cũng biết giới hạn của mình, không tùy tiện trong lời nói với mình nữa. Hai chị em nói về Phước, Thọ và ba mẹ. Hai em trai mình dễ thương lắm, cũng hiểu, không nói gì, mẹ mình xuôi dần dần, còn ba thì vẫn còn băn khoăn, nhưng rồi ba sẽ hiểu thôi, bởi vì ba kì vọng mình nhiều quá, đối với những đứa con khác thì ba dạy bảo, còn đối với mình thì có dạy và hai cha con cũng hay tranh luận với nhau, ba dạy mình cách hành xử, cách đối nhân xử thế, về lập luận làm sao nhẹ nhàng nhưng chắc chắn, về cách nhìn người và làm việc cùng những con người có tính cách khác nhau,…. Thế nên bao nhiêu yêu thương, kì vọng của ba đã bị mình phá vỡ hết. Mình nghĩ cuộc đời nó cũng không nên cứ êm ả trôi qua như những gì ba dự tính, rồi có một người đến và ba sẽ nhìn lại quãng thời gian sống của mình, cách sống của mình, ba mình là một người đầy tiềm năng đó. Ba mình giỏi lắm, khả năng nói chuyện và nhìn người của mình chẳng bằng một phần của ba, nhưng mình chẳng thích sống phải khôn ngoan, tinh tế đâu, mệt chết mất, cũng không thích ép mình vào bất kì một khuôn khổ nào.

           Hôm qua mình bảo mẹ, mình mới đọc sách có câu này hay lắm, trong đó có câu: “Con cái sinh ra từ bạn nhưng không thuộc về bạn. Nó là con trai con gái của cuộc đời. Bạn có thể bắt mình giống nó nhưng không thể bắt nó giống mình. Con cái sẽ có suy nghĩ riêng, cuộc đời của riêng nó, nó chỉ ở với ba mẹ một khoảng thời gian, là 20 đầu tiên rồi ấy, bây giờ là lúc nó sẽ sống theo những giá trị mà nó muốn, có cuộc đời của nó”. Mình cứ lảm nhảm với mẹ suốt, mà mẹ mình đáng yêu lắm, tốt bụng, vui tính, thật thà. Mẹ bảo: Sao những lời ấy không nói với ba ấy. Mình bảo: vì ba không nghe, con chỉ nói với những người có thể hiểu thôi. Mình nghĩ là hãy nên sống thật là mình từ nhỏ, có phản động gì thì cứ làm luôn, chứ hồi xưa mình bề ngoài ngoan hiền lắm, nhưng bên trong thì cũng phản ghê lắm, cái mình ghét là không bao giờ mình làm. Nhưng mình trong mắt ba mẹ nó ngoan quen rồi, nên ba mẹ sốc là đúng rồi. Rồi mọi khó khăn sẽ qua đi, mọi thứ rồi sẽ ổn thôi chỉ cần mình kiên trì. Nếu mình không kiên trì, không vững vàng thì dễ dàng bị kéo về nhà lắm. Ba mẹ nhạy lắm, nếu biết mình không vững, có thể  nhẹ nhàng kiểu có thể dùng tình cảm để lôi léo về nhà được là sẽ dùng tình cảm, rồi khóc lóc, rồi bệnh,… còn nếu thấy mình cứng rắn không chịu về là thay đổi chiến thuật khác liền. Bây giờ mình cảm thấy hơi nhớ nhà rồi, không còn sợ về nhà, sợ tình cảm yêu thương ràng buộc trói lại nữa, mình lại yêu thương gia đình thật nhiều như lúc xưa, lại kể luyên thuyên đủ thứ về nhà của mình.

          Mọi khó khăn đã qua hết rồi, mình thẩy bản thân thật nhẹ nhàng và an ổn từ bên trong. Mình thấy vui và thấy cuộc đời thật là đẹp, rồi ai cũng sẽ tự ổn, tự hạnh phúc với cuộc đời của mình, em trai của mình cũng thế bởi mình tin với những giá trị cốt lõi được dạy từ bé, họ vẫn là một người lương thiện dù có bất kì chuyện gì trải qua, bất kì sự lựa chọn nào đến.

Mita

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *