Viết cho bạn

Nhận ra.

          Mình từng đọc trong sách có câu: “Người ta không sợ ngu ngốc cả đời, chỉ sợ giữa đường thức tỉnh” . Nếu như người ta cứ ngu ngốc thì sẽ không biết cái hạnh phúc mình đang theo đuổi là hư ảo, và cứ thế là sống vui vẻ suốt đời. Bởi vì không biết nên sẽ không sợ; ví dụ như: bên cạnh bạn có một con rắn, nếu bạn không biết thì cũng chả sợ hãi gì và cứ bình tĩnh mà sống thôi. (Vì sao là rắn á, vì hôm bửa mình mới thấy nó xong, bây giờ đang là mùa nước lên nên sẽ có rắn ấy, mà là rắn nước thôi. Từ khi thấy nó xong mình rất cẩn thận, bình thường thì cứ đi bình thường thôi, chả chú ý gì). Còn nếu mình lỡ thức tĩnh giữa đường thì sẽ hiểu cái hạnh phúc đó là ảo; mà ảo thì sẽ có ngày nó sẽ tan biến, nó không có thực thì mình sẽ mạnh dạn tìm kiếm niềm hạnh phúc thực hơn. Cái hạnh phúc mình cho là thật đó là hạnh phúc từ tâm, có nghĩa là sự an bình trong tâm hồn, đó là việc sống giản đơn và hòa mình vào thiên nhiên.

          Nếu mình vẫn cứ như lúc xưa, theo đuổi những điều mọi người đang theo đuổi thì có lẽ mọi thứ dễ dàng hơn. Nhưng biết làm sao được, lỡ tỉnh giấc rồi thì phải đi con đường đúng thôi. Mình là người yêu – ghét, đúng – sai rõ ràng, nên đã biết sai thì mình không thể nào đi được nữa, vì tâm mình không cho phép. Mà cái tâm trí nó kì diệu lắm cơ, mình mà cứ làm trái ý nó là nó khiến đầu óc mình mệt mỏi, sức khỏe bị rối loạn ngay.

          Mình bắt đầu nhận ra mọi thứ xung quanh có gì đó sai sai là lúc mình học năm 3, năm đó là năm bận rộn nhất của mình, phải gắng học để đạt học bổng, rồi nghiên cứu khoa học, điều hành nhóm, kết nối nhóm thuyết trình, luyện lập luận, luyện viết, luyện giọng,… có quá nhiều thứ để làm. Mỗi ngày có một list công việc cần phải hoàn thành, nhưng dù cố gắng thế nào cũng làm không hết. Nhưng đó cũng là một năm mình tiến bộ vượt bậc, bởi có những năm tháng đó mới có người đang viết blog cho các bạn đọc nè. Ôi, quay lại chủ đề. Vào sinh nhật 22 tuổi của mình, Nhi- cô bạn thân rất đặc biệt của mình tặng quyển sách “Bước chậm lại giữa thế gian vội vã”, mình nhận ra được nhiều thứ trong cuộc sống. Mà đây cũng là giai đoạn mình phải đọc nhiều tác phẩm nền tảng về luật, về triết học và tư duy phản biện. Mình nhìn sâu vào bản chất của từng vấn đề, đặt câu hỏi về mọi điều xung quanh.mình. Mình dần dần nhận ra mình đã được dạy thật nhiều điều sai, chả phải đó là lợi ích của việc học luật sao (học luật là học tư duy mà).

           Cũng khoảng thời gian này mình xem phim “A quest for meaning”, một bộ phim nói về ý nghĩa cuộc sống, về thiền và nông nghiệp tự nhiên. Mình nhớ trong bộ phim đó có một câu: “chúng ta sinh ra trong một cái hộp là bệnh viện, trưởng thành trong một cái hộp là nhà và trường học, rồi đi làm trong một cái hộp khác là văn phòng, và chết đi trong một cái hộp là quan tài. Vậy nên cuộc đời của chúng ta là nhảy từ cái hộp này sang cái hộp khác.” Rồi mình đọc tác phẩm “Cuộc cách mạng một cọng rơm”, sách của ông Fukuoka được mệnh danh là thiền trong nông nghiệp. Qua những quyển sách và bộ phim mình nhìn rõ được nhiều thứ, và có trong đầu mình len lõi một hướng đi mới. Nhưng chỉ là một ngọn lửa rất nhỏ thôi. Năm tư là khoảng thời gian đi thực tập và nghiên cứu của mình. Nếu không có gì thay đổi thì có lẽ mình đã chuẩn bị đi du học để sau này làm giảng viên rồi.

                Nhưng rồi mọi thứ dần dần thay đổi, mình thật sự chán cuộc sống vội vã ở thành phố, ghét đồ ăn thì bẩn, kẹt xe, ô nhiễm môi trường,….. Mọi thứ mình đang làm không thật sự khiến mình hạnh phúc. Những điều mình nghĩ quá khác mọi người xung quanh. Thời gian đó mình chông chênh, dằn vặt, rối loạn. Bởi vì mình thật sự không biết nói với ba mẹ thế nào, rồi làm sao đi con đường này được. Mọi thứ mông lung, ép bản thân mình muốn trầm cảm. Mình nói với Phượng – một người bạn rất đặc biệt và khác biệt với mình khá nhiều, nói rằng: “mày ơi, hình như tao bị điên rồi, điên thật rồi hay sao ấy, dạo này tao sao sao ấy, chắc tao bị điên rồi”. Rồi kể cho nó nghe những suy nghĩ trong lòng, Phượng kể cho mình nghe về chị Lem, vậy là mình đi Đà Lạt, ở đây mình đã tìm được câu trả lời, ở đây mình cũng gặp được nhiều anh chị rất tuyệt vời, họ có hệ giá trị giống những điều mình đang theo đuổi. Các anh chị ấy biết rõ điều mình muốn là gì, và họ đang làm những điều đó. Đó là những người mình cực kì tôn trọng và quý mến.

          Anh Hậu nói: “Con đường đi đúng khi nào cũng khó khăn, như chúa vì đi đúng đã bị đóng đinh trên thập giá”. Mình biết đây là con đường đi đúng giành cho bản thân mình, nhưng nó quá khó khăn khi sự phản đối của gia đình quá lớn. Lúc trước mình chưa bao giờ nghĩ là sẽ có chuyện phản đối lớn và phải dây dưa với gia đình dài như thế. Khiến mọi người đều mệt mỏi và tổn thương; tâm lý của mình bị đứt gãy, sức khỏe bị rối loạn. Mà những rối loạn trong lòng mình và vấn đề sức khỏe của mình thì chỉ có bản thân mình biết và tự trải qua. Mình cũng muốn làm ba mẹ vui vẻ, nhưng nếu làm theo ý ba mẹ thì mình lại không hạnh phúc, và nếu tiếp tục sống không đúng với mình có lẽ tâm lý và sức khỏe của mình càng trầm trọng. Điều mình mong muốn ở ba mẹ đơn giản lắm, chỉ là họ có thể hiểu chỉ cần con cái hài lòng về cuộc sống của mình là ổn. Không có công thức chung cho hạnh phúc, mỗi người đều có những điều khiến họ cảm thấy vui khi nghĩ về, cảm thấy thỏa mãn mỗi ngày trôi qua.

            Anh Linh nói: “Mỗi người đều có một thứ mà họ hướng đến trong cuộc sống”. Và mình cũng vậy, mình tìm được điều mình muốn, điều khiến mình hạnh phúc. Mình biết thế nào là đủ và điều này khiến mình an nhiên và hạnh phúc hơn. Mình muốn trở thành một lão nông hạnh phúc, cứ sống an bình, không quan tâm tới thời gian trôi qua. Chỉ đơn giản vậy thôi, sống như những bông hoa xuyến chi, bình thản và mạnh mẽ.

Thu Thắm

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *