Viết cho bạn

Nhi – Cô bạn yêu mèo vô điều kiện

           Hôm nay đọc bài Vân viết, bất chợt thấy mình trong đó, rồi cứ vui vẻ cười suốt cả ngày. Tư dưng nghĩ tới khi mấy người bạn mình yêu mến đọc được bài mình viết về họ chắc họ sẽ vui vẻ suốt thôi nhỉ. Nên mình mới lập thêm một mục trong blog của mình là “Viết cho bạn”. Người đầu tiên mình muốn viết là Nhi – một cô bạn rất đặc biệt đối với mình, bạn ấy cũng là người hay đọc blog của mình. Mình chợt nghĩ không biết khi bạn mấy mở blog của mình lên, thấy bài viết về bản thân thì cảm giác thế nào nhỉ. (đọc xong thì nhớ nói cho Thắm cảm giác nhé;///////////////////////////////”” (mấy cái dấu vừa rồi là bạn mèo ghi, nên Thắm để nguyên, haha. bạn mèo ú đang nằm ở bên cạnh laptop, sau đó bạn ấy còn ngồi ở trên bàn phím nữa, khiến chữ nhảy lung tung, Thắm phải ôm bạn ấy xuống, bây giờ bạn ấy ngủ ở chân Thắm rồi)

               Ôi không. bạn ấy còn xóa 1 đoạn của Thắm rồi, huhu.

           Chúng ta gặp nhau lần đầu tiên tại kí túc xá, lúc đó cả hai đều bở ngỡ với môi trường mới. Có lẽ Nhi lại càng hoang mang hơn khi lần đầu sống xa nhà và phải tự lập, nhìn Nhi lúc đó rụt rè và ngốc nghếch đáng yêu lắm cơ. Từ năm nhất Thắm đã thích nghe Nhi kể chuyện về những quyển sách, nghe Nhi nói về những suy nghĩ của Nhi, rồi Nhi kể cho Thắm nghe về Kpop, rồi chúng ta còn cùng nghe nhạc nữa. Nhi học rất giỏi, năm nào cũng có học bổng hết. Còn Thắm thì là đứa siêu mất tập trung, Nhi nói: lúc nảy thấy Thắm học bài, quay qua đã làm việc khác rồi. Đó là năm nhất thôi, sau này Thắm học một cách tập trung lắm. Ôi càng kể lại càng có nhiều kỉ niệm để viết, thôi thì Thắm chỉ viết những cái chính thôi.

2018_0526_18204900-01
Cửa sổ tại Gỗ, mong chờ Nhi lên Tả Van với Thắm

            Hồi đó Nhi lập luận tốt lắm, và bây giờ vẫn rất tốt. Huyền hay nói sao Nhi không đi học Luật đi, còn suốt ngày chê Thắm lập luận không tốt, học Luật mà cả bao giờ tranh luận hơn Nhi. Mà chúng ta có tranh luận bao giờ đâu nhỉ, Nhi kể Thắm nghe nên sao có thắng thua đúng không? Nhi thì ghét học Toán và Hóa, cứ nói Thắm siêu khi học giỏi mấy môn đó. Nhi ghét toán cao cấp, nói là thà học tiếng anh còn hơn học toán cao cấp; còn Thắm thì ghét cay ghét đắng môn tiếng anh.

            Trong mắt Thắm, Nhi là một cô gái tao nhã, thong dong, nhẹ nhàng, còn yêu mèo vô điều kiện nữa. Còn Thắm lúc đó là một người nóng tính cực kì. Haha, mà kể tới vụ nóng tính chắc Nhi nhớ vụ Thắm phê bình ban cán sự lớp vào năm nhất, lúc đó Nhi còn giúp Thắm sửa câu và nghe Thắm diễn thuyết trước. Ôi, thế mà khi bắt đầu nói trước lớp lại run muốn chết, nói giữa chừng lại quên, sau đó đem giấy ra đọc mà tay run run. Haha, làm xong rồi còn không giám đi học nữa chứ, hồi trẻ có nhiều chuyện ngốc nghếch nhỉ.  Hồi đó có ba nhóm người, một nhóm thấy Thắm này bị điên rồi nên ghét; một nhóm thì chả quan tâm kiểu dửng dưng; môt nhóm thì thấy Thắm thẳng thắn, có trách nhiệm, có tâm với lớp nên muốn tiếp xúc nhiều hơn. Bốn năm sau các bạn ấy nhận ra Thắm đã đúng, mình sống không thể dửng dưng vậy được. Vậy đó, tại thời điểm đó mình suy nghĩ kĩ, thấy hợp lý thì làm thôi, chứ chờ người ta hiểu thì đến lúc nào. Cho đến những quyết định Thắm đang làm bây giờ cũng chả mấy ai hiểu được, họ nghĩ Thắm điên rồi, chắc bị cú sốc gì rồi, Thắm lạc lối rồi, còn nói những lời khó nghe nữa. Lúc đó cũng buồn, bây giờ thì cũng kệ, thật ra họ cũng không quá yêu mình để cố gắng thấu hiểu, bao dung và ủng hộ. Chứ Thắm cứ chờ mọi người hiểu rồi mới làm chắc lúc đó Thắm bị trầm cảm, rồi sức khỏe có vấn đề rồi. Dù sao Thắm vẫn biết điều mình muốn là gì, nghiêm túc với nó, và có thể tự chịu trách nhiệm về quyết định của mình. Đôi khi cứ cảm giác mình cứ đang lệch tông với mọi người ấy, khi mọi người đi chơi thì mình học, đến khi mọi người nhận thức được phải học thì mình lại nhận ra đã đến lúc mình đi chơi rồi, khi mọi người đang vội vả thì mình sống chậm rải, bởi mình cũng từng trải qua việc sống vội rồi. Ôi kê, đi, dù sao Thắm hài lòng và cực kì hạnh phúc về cuộc sống hiện tại của mình.

              Nhi là người luôn thức tỉnh Thắm mỗi khi Thắm chuẩn bị lạc đường, như lúc Thắm muốn vội vả đi làm thêm kiếm tiền, Nhi nói: “Chúng ta chỉ có 4 năm để học, và cả đời để làm việc, nên cứ từ từ thôi, hãy tập trung vào hiện tại”; hay lúc Thắm khoe với Nhi dạo này bớt nóng tính đi nè, rồi cư xử nhẹ nhàng thong thả hơn nè, Nhi nói với Thắm: “Như vậy cũng tốt nhưng đừng để đánh mất bản thân mình. Thắm là một người cực kì nhiệt tình và lạc quan, đừng để mình trở thành người khác”  Nên Nhi nè, Thắm học được từ Nhi nhiều lắm đó, cũng ảnh hưởng từ Nhi nhiều, dù chúng ta cũng không thường xuyên gặp nhau. Bây giờ Thắm vẫn giữ được sự nhiệt tình, lạc quan nhưng vẫn yên ả, thong dong, nhẹ nhàng tự nhiên đến không cần phải học, cũng không cần cố nhẹ nhàng. Kiểu mọi điều nó đều đến tự nhiên ấy. Thắm còn nhớ lúc Thắm thành lập nhóm thuyết trình, chuẩn bị nội dung, sau đó thuyết trình trước mặt Nhi nữa cơ, bài về Steve Job đó, Nhi nhớ không?, ở nhà làm tốt thế mà lúc thuyết trình cũng run muốn chết. Mỗi lần Thắm có ý tưởng gì đều kéo màn để gọi Nhi và chia sẻ. Nhi luôn ủng hộ Thắm, dù nhiều cái nó điên rồ quá trời. Đó là năm nhất và năm hai của tụi mình.

2018_0518_19145800-01
núi đồi Sapa đó Nhi, đẹp ngây ngất

           Năm ba thì Nhi chuyển dần ra Kí túc xá, nhưng vẫn hay về để tập thể dục, lúc đó thật sự Thắm không ngờ Nhi có thể di chuyển quãng đường xa đến vậy và kiên trì đến thế, sau đó sức khỏe của Nhi tốt lên nhiều lắm. Năm tư thì chúng ta vẫn hay gặp nhau, khoảng 2-3 tháng là gặp một lần, chúng ta đi cafe sách để đọc sách nè, kể chuyện cho nhau nghe nè, và đi ăn nữa. Chúng ta còn cùng nhau tới một quán cafe thật yên tĩnh trong thành phố để viết thư cho bản thân 10 năm sau, Thắm vẫn giữ đến bây giờ, để 10 năm sau này chúng ta mở ra đọc

            Sau này Thắm nói với Nhi là muốn đi cái tổ chức trang trại hữu cơ thế giới, Nhi nói muốn đi cùng, chúng ta chọn sẽ đi Ireland. Rồi chúng ta lên kế hoạch, chuẩn bị mọi thứ, có lẽ nếu không thay đổi thì bây giờ chúng ta chuẩn bị phỏng vấn Visa rồi nhỉ. Nè Nhi, lúc đầu Thắm định đi một mình, cũng hơi sợ ấy, nhưng vẫn cứ muốn đi, rồi chia sẻ kế hoạch cho Nhi. Không ngờ Nhi cũng thích đi cùng Thắm, dù chúng ta không đi nhưng cũng cảm ơn Nhi đã đồng hành cùng Thắm trong quãng thời gian đó. Lúc đó Thắm đã tưởng tượng chúng ta sẽ đi thế nào, rồi sống ở đó ra sao, rồi vui vẻ thế nào, hạnh phúc quá trời. Tuy không đi nữa, nhưng chúng ta đã cùng cố gắng, để sau này có cái để mà nhớ mà kể cho nhau nghe. À, tuy không đi được nhưng Thắm đã tưởng tượng trọn vẹn từ lúc chúng ta chuẩn bị đi cho đến khi về Việt nam.

2018-05-30 07.52.17 1-01.jpeg

              Sau này Thắm nói với Nhi là Thắm muốn cuộc sống yên bình, muốn trồng cây, yêu thích thiên nhiên và cuộc sống đơn giản. Nên Thắm không muốn đi trang trại ở Ireland nữa, vì lúc đầu đi mục đích chủ yếu là học tiếng anh, rồi hai đứa mình ở cùng nhau, sống ở một nơi rất đẹp. Nhưng bây giờ Thắm thích cây thật sự, chỉ muốn trồng cây thôi, mà Nhi cũng đang bận học, nên hai đứa thay đổi kế hoạch. Nhi sắp lên Sapa rồi, chúng ta cùng ghi bucket list, cùng ở nhà đọc sách, chăm nhà cửa, chơi với mèo, rồi vẽ tranh, tô màu, trò chuyện cùng nhau, rồi cùng đi chợ, nấu ăn nữa. Nhi sẽ mang sách và tráng trộn lên cho Thắm. Ôi, nhắc tới bánh tráng trộn lại nhớ hôm sinh nhật 23 tuổi của Thắm, chúng ta mang theo bánh ngọt, tới con đường sách Nguyễn Văn Cừ, ngồi ở quán cafe sách, Nhi tặng Thắm sách và sổ tay và một bức vẽ, Thắm đã rất vui nhưng khi Nhi mang bánh tráng trộn ra mắt Thắm sáng rực rỡ long lanh, miệng cười vui vẻ. Nhi nói: hình như Thắm thích bánh tráng trộn hơn là quà rồi. À, Nhi hay mua sổ cho Thắm nữa, Thắm nghĩ có lẽ đôi lúc Nhi đi nhà sách, thấy quyển đó, nhớ tới Thắm nên mua tặng. Nên Thắm trân trọng tất cả những món quà Nhi tặng. Nhi luôn tặng sách đúng vào thời điểm Thắm cần, giống như năm 22 tuổi, Thắm bận rộn với việc học, việc nghiên cứu, rồi phải học bao nhiêu thứ, rồi phải cố gắng để hoàn thiện bản thân, sống vội quá. Nhi tặng Thắm quyển “Sống chậm lại giữa thế gian vội vả”, quyển sách đó khiến Thắm chững lại, bao dung cho mình nhiều hơn, rồi Thắm thích cuộc sống chậm rải và an nhiên thế này thôi. Sau này Thắm cũng tặng những bạn của Thắm –  những người quá vội vả và không hạnh phúc. Nó đã an ủi được thêm vài người, hạnh phúc là khi ta chia sẻ đó Nhi à.

            Nhi cũng viết blog, mong muốn của Nhi là muốn trở thành nhà Văn. Nhi nói muốn chúng ta trở thành hàng xóm, rồi có căn nhà nhỏ ở những con hẻm nhỏ ở Đà Lạt, Nhi sẽ dạy học ở đó, còn Thắm sẽ trồng cây rồi chia sẻ rau củ với Nhi. Không biết sau này chúng ta sẽ sống ở đâu, nhưng Thắm nghĩ mình sẽ chả bao giờ chán nói chuyện với Nhi, muốn làm hàng xóm cùng Nhi, rồi Thắm trồng rau cho Nhi ăn.

            Nhi cũng sáng tác truyện, Thắm nói sau này cho Thắm trở thành một nhân vật trong đó, Nhi hứa rồi nên nhớ thực hiện nha.

Nè Nhi, Thắm nghĩ sau này vẫn sẽ mãi yêu mến Nhi như lúc này. Thắm thích những ngày chúng ta giành nguyên trọn vẹn ngày đó cho nhau, cùng mang bánh ngọt theo, rồi đến con đường sách Nguyễn Văn Bình, cùng đi dạo vào nhà sách Nhã Nam, mua sách và sổ tay; sau đó tới quán cafe kể chuyện cho nhau nghe. À, ở đó có một bạn mèo, Nhi cho mèo ăn bánh ngọt, bạn mèo Ú ở đây cũng chôm bánh ngọt của Thắm ăn nè. Nhi à, đó là những khoảng khắc yên bình mà Thắm muốn lưu giữ mãi.

Câu chuyên này viết giành tặng Nhi –  một cô bạn tôi yêu mến. Cảm ơn cô đã xuất hiện trong đời tôi. Một cô gái đặc biệt. 

Thu Thắm

 

4 thoughts on “Nhi – Cô bạn yêu mèo vô điều kiện”

  1. Thắm muốn biết cảm giác của Nhi khi thấy bài blog này sao ah??? Vì nó rất đặc biệt mà ngôn từ của Nhi lại có giới hạn nên đợi khi nào có ai đó, Nhi chẳng hạn, viết một bài tặng Thắm thì Thắm sẽ hiểu trọn vẹn và rõ ràng nhất nhé. Chỉ là, nó thực sự rất quý giá và đáng yêu ấyyyy. Thật mừng là trong hàng trăm phòng ktx, tụi mình lúc đó lại được xếp chung 1 phòng, không biết xác suất là bn nhưng đây là 1 trong những sự ngẫu nhiên xinh đẹp nhất từng xảy ra trong vũ trụ này đó o∩_∩o

    1. Thắm nghĩ Nhi bất ngờ lắm, thấy Nhi đọc bài này sau cùng, chắc Nhi cũng không biết Thắm viết cho Nhi đâu nhỉ. haha, thích làm người khác cảm thấy hạnh phúc. Trong một quyển sách Thắm đọc có câu: “Hãy trân trọng sự ngẫu nhiên trong cuộc sống, trân trọng ai đó đến bên bạn và làm quen bạn ngay khoảnh khắc đầu tiên, điều đó dù có ý gì đi chăng nữa, thì họ đã được số phận sắp đặt để gặp bạn, và sẽ xây dựng một mối quan hệ hời hợt hay sâu sắc, đó là quyền của bạn”. Nên Thắm là sự ngẫu nhiên nè, rồi cũng làm quen Nhi ngay khoảnh khắc đầu tiên nè, rồi chúng ta cùng nhau hẹn gặp những ngày thật rảnh, thật thong thả nè. Thích nhỉ.

    1. Bạn mèo Ú dạo này lười lắm, suốt ngủ thôi, ngoan lắm, Nhi lên là mê luôn. Hôm qua bạn mèo tha xương gà đặt ngay chổ Thắm đặt kẹo ở bàn ấy, không biết ngẫu nhiên hay là cố ý để cho Thắm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *