Câu chuyện

Nhóm bạn từ Malaysia.

        Lâu rồi mình chẳng viết trên blog, nhưng ngày nào cũng viết ở các trang ở Nhà, ngày nào cũng cần mẫn như một chú Ong. Viết nhiều tự dưng cạn kiệt ý tưởng, chẳng biết viết gì nữa, thế là dùng sách để tham khảo, rồi thời gian gần đây cảm giác ngôn từ không thể nào ra được, không có một ý tưởng để viết bài. Mình bảo Kira viết đi, Kira nghĩ mãi, nghĩ mãi, không biết viết gì, mình đọc cho Kira viết, đọc thật nhiều, hóa ra mình cũng không cạn ngôn từ nhỉ. Kira dạo này có thói quen thích soi lỗi chính tả của mình nè, còn coi mình lặp từ không,… thật không chịu nổi Kira, kiểu mắc cười ấy.

        Hôm trước mình làm Kira buồn, đang có khách mà Kira cứ ngố ngố, làm sai tè le, lúc bình thường thì mình rất kiên nhẫn, nhưng khi có khách mình phải nhường bếp cho họ, nếu dùng bếp cũng phải nhanh, tránh làm phiền tới họ. Vì thế Kira làm sai mình hơi khó chịu, mà thật ra mình đã rất khó chịu ấy, mình chẳng nói gì nhưng mình nhăn mày lại. Thế là Kira buồn, mình thấy hối hận, đáng lẽ mình nên mềm mỏng hơn. Mình chọc Kira là: “Bà làm sai rồi còn được quyền giận, tỏ vẻ đáng thương nữa cơ”. Mình chẳng thích Kira buồn đâu, kiểu ngố ngố nhưng mà dễ thương, mình cũng mến Kira thật nhiều, thế là mình xin lỗi Kira liền: “Bà giận tui làm gì cho mệt, tui cũng đang hoàn thiện bản thân mình thôi, chúng ta cố gắng mỗi ngày đối xử với nhau nhẹ nhàng hơn nhé”, một tí sau thì Kira vui trở lại. Chúng mình sống với nhau là thế, cứ thoải mái, chân thật, đôi khi sẽ giận nhau một tí, nhưng rồi cũng qua đi, vì hai đứa chẳng ai muốn đối phương buồn. Kira hiền lắm, ngố lắm, dễ thương lắm, thích cãi nhau với mình, mình hỏi tại sao. Kira bảo rằng: chỉ nói với những người biết lý lẽ thôi. Ở với mình Kira cũng nhanh nhảu lắm, cơ mà chẳng hiểu sao ra ngoài cứ im im. Mình coi Kira như em ấy, Kira thích ôm mình lúc ngủ, Kira thích mình đọc sách cho Kira ngủ.

        Ôi, viết về các bạn nước ngoài mà nhảy đề tài liên tục. Mình nói rồi mà, cứ viết theo mạch cảm xúc, nó trôi tới đâu thì mình viết tới đó. Hôm qua Kira, chị Thảo Nguyên, anh Trường và anh Cường đi Y Tý rồi, mọi người muốn mình đi cùng nhưng nhà lại có khách nên mình ở Nhà. Mọi người đi chơi nhưng luôn nhớ tới mình, lúc có cảnh đẹp cũng gọi cho mình, rồi sáng ngủ dậy cũng gọi cho mình nữa. Dễ thương nhỉ. Muốn đi cùng mọi người lắm. Nhưng thôi dịp khác vậy.

            Hai hôm trước nhà mình có đoàn khách người Việt, đoàn này cũng dễ thương, mình nói mấy đứa thư giản kiểu nhẹ nhàng thôi nha, đừng bật nhạc to quá làm ảnh hưởng tới hàng xóm. Các em ấy bật nhạc nhỏ nhỏ, trời mưa nên mấy đứa toàn ở nhà chơi, bật truyện ma để nghe nữa, trước lúc rời đi cũng rửa chén sạch sẽ, giữ nhà cửa gọn gàng. Mình còn chụp cho các em ấy những bức hình thật xinh, các em vui lắm, mình cũng vui nữa. Các em ấy nói với nhau thì kiểu ngôn từ tuổi teen ấy, nhưng là những đứa thẳng thắn, lúc nói chuyện với mình thì rất lịch sự. Trước khi đi còn cho mình tiền cảm ơn nữa cơ, eo ôi, khách Việt mà dễ thương như thế thì cũng hiếm. Không phải mình thích tiền đâu nha, mà cách hành xử của các em dễ thương quá. Đa số khách Việt tới nhà sẽ bật nhạc rất to, làm ảnh hưởng tới hàng xóm, nên kiểu thư giản nhẹ nhàng là mình thích lắm.

          Đoàn nhóc dễ thương rời đi, thì đoàn khách Malaysia đến. Các bạn đến từ sáng sớm, để đồ ở Nhà rồi đi chơi, đi cafe rồi đi Fansipang, dạo này ở trên đó có băng rồi. Đoàn khách việt check out xong thì mình dọn nhà, rồi đọc sách. Buổi chiều tối thì đi chợ, trời mưa li ti, sương mù phủ kín, trời nhiều gió và lạnh, mình xách túi chăn ga đi giặt mà thấy nặng quá, có lẽ vì túi đồ nặng, có lẽ vì lên dốc, cũng có lẽ vì gió và lạnh, đến nơi thì mình thở hổn hển luôn. Mình đặt túi ở tiệm rồi đi tiếp, gặp mấy nhóc cấp hai tan học, mấy em nói chuyện cùng mình, mình vừa dắt xe vừa vui vẻ trò chuyện với các em, dễ thương nhỉ. Mình ghé bưu điện gửi điện thoại về cho Phước mà quên mất gửi sạc điện thoại. Mình đi siêu thị mua cá khô cho mình và xúc xích cho các bạn Malaysia. Mình ghé chợ mua đồ ăn để nấu ăn tối và thịt để nướng.

         Trong lúc đợi các bạn ấy về thì mình sơ chế nguyên liệu trước, mình muốn canh thời gian các bạn về để nấu, lúc đó thì đồ ăn sẽ còn nóng. Lúc mình đang nấu ăn thì Phước gọi, hai chị em mình tâm sự một lúc cũng lâu lâu, ba tháng giấu số điện thoại với gia đình, trong một phút bất cẩn thì Phước đã biết, nhưng mình tin rằng em ấy sẽ giữ bí mật cho mình. Phước kể là chị Hồng muốn kinh doanh, mọi người nói chị ấy không làm được đâu, ngay cả chị ấy cũng sợ thất bại. Phước động viên chị và góp vốn với chị, mình bảo nếu khó khăn thì nói mình, chứ mình vẫn còn giận chị. Giận rồi cũng sẽ qua, mình cũng chẳng để hờn giận trong lòng, chỉ là không muốn tiếp xúc với những sự tiêu cực, sự tiêu cực trong lòng mỗi người, họ phải tự nhận ra và thay đổi dần dần, không ai giúp được họ nếu ngay cả chính bản thân họ không chịu thừa nhận nó. Chỉ khi người ta nhận ra, đưa tay ra, mong có người giúp đỡ họ, lúc ấy ta mới có thể giúp họ được. Tự dưng nhớ tới hình ảnh người cha mua sữa cho con, lúc mình và Kira đi ăn sáng. Mình chợt nhớ tới ba mình, chắc ba cũng có những hình ảnh tương tự như thế, đôi lúc khi mình giận ba, mình phủ nhận tất cả, mình ghét, mình nghĩ ba cứ yêu thương theo cách của ba, nhưng rồi mình quên rằng lúc xưa mình yêu mến ba thật nhiều, người ta cứ chọc mình và ba như người yêu. Thời gian đó cứ vài tuần ba gọi cho mình một lần, ba con trò chuyện thật nhiều, ba mình tâm lý lắm, chỉ là mình quyết định của mình làm ba sốc quá, khiến ba dừng rào chắn trong lòng ba, khiến ba không chịu hiểu. Mình là tấm gương phản chiếu của bố mẹ, mình có nhiều nét giống ông nội mình vì mình sống với ông từ bé, mình cũng có nhiều nét giống ba mẹ. Đối với những đứa con khác, ba yêu thường nhiều hơn dạy dỗ, còn mình thì ba dạy nhiều, cũng giành thật nhiều sự yêu thương và kì vọng. Ai trong lòng cũng có tham vọng, có lẽ ba cũng có tham vọng sống thật mạnh mẽ, mong muốn thỏa tự do vùng vẫy và tạo nên sự nghiệp của riêng mình, mặc dù ba cũng có thành công của riêng ba. Tính cách hồi xưa của mình khá mạnh mẽ, độc lập và cứng rắn, mình cũng có năng lực và cách hành xử của mình cũng khá tốt, có lẽ vì thế ba kì vọng mình đặt được khát vọng của ba (bây giờ thì mình sống đơn bào lắm, chẳng thích suy nghĩ nhiều, cứ thế mà sống). Nên có lẽ ba mong bầu trời mình vùng vẫy thoải mái, ba sẽ tạo cả bầu trời cho mình, nhưng bầu trời ấy là luật sư hoặc giảng viên, ba sẽ đầu tư cho mình hết sức, dù ba có khó khăn thế nào. Từ khi ra trường, mình không dùng tiền của gia đình, nhưng có lẽ ba mong mình dùng tiền của ba và sống theo cách ba mong muốn. Từ nhỏ ba đã dạy mình: Con người sống là phải có tham vọng, không phải tham vọng về sự giàu có hay quyền lực, mà là phải có khát vọng và cố gắng thực hiện nó. Ba mình tuy hiền lành nhưng đầy sắc bén, tuy tâm lý nhưng cũng đầy cố chấp, tuy mềm mỏng nhưng cũng đầy cứng rắn,…. Mình cũng yêu thương gia đình thật nhiều, nhưng mình cũng sợ tiếp xúc với mọi người, vì mình không muốn tranh cãi, không thích ai tổn thương.

          Quay lại với đoàn khách người Malaysia nào, các bạn ấy về rồi phụ mình nướng thịt. Mọi người chậm rãi thưởng thức những món ăn cùng nhau trong không khí lạnh của Sapa, các bạn ấy thích món thịt nướng với mắc khén, chấm với muối lá chanh mắc khén lắm. Tối đó tụi mình uống một ít rượu táo mèo. Các bạn ấy cực kì dễ thương, những câu chuyện cứ nối tiếp nhau, nụ cười tràn đầy căn bếp nhỏ. Ăn xong thì các bạn giúp mình rửa chén, còn mình đi pha trà. Rửa chén xong, tụi mình ngồi ở phòng khách, bật quạt sưởi cho ấm áp, uống trà, ăn hạt dẻ, trò chuyện và vẽ tranh. Mình chỉ vào bức tranh và nói rằng mình đã vẽ, các bạn ngạc nhiên thật nhiều. Thật ra mình mới là người ngạc nhiên nhất, vì mình còn không biết mình có khả năng vẽ nữa cơ. Lúc vẽ chỉ nghĩ rằng nếu nó xấu quá thì sơn màu là xong, cuối cùng đã có bức tranh thật xinh đẹp. Tụi mình nói chuyện thật lâu, cũng chẳng nhớ đã nói gì nữa, mỗi bạn còn vẽ một bức tranh vào nhật ký của nhà nữa cơ. Các bạn nói rằng thưởng thức (enjoy) khoảng thời gian ở cùng mình, nếu ngày mai khách Thái Lan không tới nhà thì các bạn sẽ ở Sapa thêm một hôm nữa, còn nếu khách Thái Lan tới thì các bạn sẽ về lại Hà Nội.

          Mình chào mọi người để đi ngủ sớm, các bạn vẫn tiếp tục trò chuyện cùng nhau. Sáng mai mình dậy sớm, đọc thư tình của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và nghe nhạc. Khách Thái gọi cho mình, chẳng hiểu sao mình nghe là họ đang ở một cái hotel, và họ muốn hủy đặt xe và nhà ngày hôm nay. Điện thoại mình hết tiền, mình không thể gọi cho chú cho thuê xe để hủy, các quán tạp hóa thì không mở cửa vì đang sớm và lạnh, mình nhắn tin cầu cứu các bạn có khả năng dậy rồi thì cũng không được, mình chạy trong cơn mưa trong 10 phút, cả người mệt, đầu tóc ướt hết. Chú cho thuê xe máy đã giao tới, mình chạy gấp về nhà và trả tiền cho chú, vì đó lỗi ở mình, nhưng chú không nhận, chú nói nếu mình bù tiền vào thì chú không nhận, nhưng mình nhất quyết đưa vì chú đưa xe lúc sáng sớm, còn trong thời tiết lạnh và mưa nữa, cuối cùng nói mãi chú cũng không lấy. May là buổi chiều khách ấy lại thuê xe, mình cảm thấy chú lấy cho khách hơi đắt một tí, nhưng mà cũng do khách làm chú giao từ sáng sớm rồi phải đem về, cả đi cả về cũng gần 7km, trời bây giờ cũng lạnh và mưa nữa. Thôi kệ vậy, do sự bất cẩn của họ đã gây thiệt hai cho người khác thì họ phải chịu vậy, mình cũng khuyên họ không nên thuê xe máy, vì mưa và sương mù nhiêu quá, nhưng họ không nghe, thì thôi vậy.

          Các bạn Malaysia nấu ăn sáng cho mình, mình pha cafe cho mọi người, tụi mình cùng ở bếp, nghe tiếng hát êm dịu và da diết của Jenny Lily phát ra từ máy của mình, mình pha cafe, Joey và May chiên trứng và xúc xích, Ken nướng bánh mì. Pha cafe xong thì mình nhìn mọi người, Joey nói mình là khách, hỏi mình có vị khách nào nấu ăn cho mình chưa. Lúc ấy mình trả lời là chưa, rồi nghĩ lại cũng có người nấu cho mình mà, nhưng ý nghĩa phía sau khác nhau, các bạn ấy nấu ăn cho họ, rồi mời mình ăn chung cho vui; còn nhóm này muốn nấu cho mình ăn, để mình thưởng thức tay nghề nấu ăn của họ; viết tới đoạn này nhớ có chị Carolina cũng nấu mì ý cho mình, cũng có anh chị Thảo nguyên, Anh Hoa, Mát, Kira,.. nữa, cơ mà những người ấy tính là bạn mà.

Joey cắt dưa leo mà quên rửa, mình biết, nhưng thôi im lặng và ăn, một lúc sau thì Ken phát hiện, nói với Joey là sao không chịu rửa. Lúc ở bếp Joey dạy mình cách nấu các món ăn ở nước bạn ấy, dạy mình cách kiếm tiền từ những món ăn. Dễ thương nhỉ. Các bạn ấy dọn đồ thì mình tranh thủ dọn nhà, nhóm khách Thái check in xong thì mình bảo mọi người vào phòng mình mà nghỉ, họ muốn đi chơi, và rủ mình đi cùng, mình nói rằng phải làm việc. Các bạn ấy đợi đến khi mình làm xong để đi cùng, dễ thương nhỉ. Mình làm việc xong, son chút son môi và đi cùng mọi người, các bạn khá ngạc nhiên khi mình sử dụng son, cũng lâu lắm rồi mới sử dụng lại đó nhỉ. Tụi mình dừng xe ở nhà thờ, mình dẫn các bạn đến Viettreking homestay, mình gọi đó là quán cafe bí mật, vì đi vào con đường khá im lặng, đó là ngôi nhà ở cuối con đường. Mọi người hỏi sao mình không đi giày, nói chắc chân mình lạnh lắm nhỉ. Mình nói là trước khi rời thành phố mình đã cho hết giày dép, chỉ giữ lại một đôi, mà bị ai đó chôm mất khi bỏ trên kệ dép ở homestay thứ nhất mình làm. Có lẽ mình cần mua 1 đôi ủng giữ ấm, 1 cái mũ len, quần giữ ấm nữa. Mình ở một mình, bị đau thì chẳng biết làm sao, nên mình không được chủ quan, phải cố gắng giữ gìn sức khỏe thật tốt.

            Mọi người thích quán cafe mình dẫn tới lắm, nói lần tới quay lại sẽ tìm mình, mình dẫn mọi người đi trekking, khi nào Sapa đẹp thì chụp hình cho họ xem với. Tụi mình trò chuyện cùng nhau, uống ca cao nóng và cafe trứng nóng, nghe nhạc và ngắm cảnh. Mình mang theo sách, định đọc thì các bạn khách ở nhà gọi là nhà không có nước, mình nhờ các bạn tắt cầu dao điện và bắt taxi về ngày lập tức, chẳng hiểu sao mỗi lần đi ra ngoài là nước lại có vấn đề.

              Mình về nhà, coi lại khóa nước, lay cái tự ngắt nước, vì lâu lâu nó sẽ bị hư, đợi mãi chẳng có nước đâu, mình cũng sợ máy hư, sợ khách khó chịu, nhưng rồi mọi thứ cũng ổn, nước không có vì có không khí đi vào, mình chỉ cần chờ nước được một nữa, bật máy tăng áp. thế là có nước. Sửa xong nước thì mình vào phòng đọc sách. Một lúc sau thì các bạn Malaysia về, chúng mình ngồi ở phòng, nghe nhạc và ăn cam, mình làm vòng tặng các bạn, rồi viết thư cho Nhi, bức thư xong rồi, chỉ còn việc gửi mà thôi. Mình gọi xe cho minivan cho các bạn xuống ga Lào Cai, trước khi các bạn lên xe mình ôm mỗi người một cái. Mình thích những vị khách dễ thương, mong có thật nhiều vị khách dễ thương tới Nhà.

Mita

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *