Viết cho bạn

Phượng – tâm hồn tự do

          Mấy hôm cứ nói sẽ viết về mày, mà chả biết sao dạo này lười thế, có lẽ thời tiết ở đây khuyến khích con người ta lười hơn hay sao ấy. Hôm qua chị Hoa tới đây nè, rồi kể về những chuyện lúc xưa, về nhóm thuyết trình của tụi. Nên hôm nay có cảm hứng viết, có lẽ mọi thứ đến lúc thì viết thôi.

         Chúng ta quen nhau lần đầu ở CLB Kỹ năng, hồi đó cũng không tiếp xúc nhiều, do năm nhất tao giành tâm huyết cho Đoàn khoa, những hoạt động trong CLB cũng không tham gia quá nhiều, nên cũng không thân với các bạn trong CLB. Vậy mà sau này lại chơi thân với các bạn Skill hơn, mọi người dễ thương lắm, lúc đi tham dự lễ tốt nghiệp của từng khoa, mấy đứa k13 ủ ê hẹn nhau đi, tới trường thì gọi điện í ới để tập trung, sau khi xong lễ thì đi ăn uống cùng nhau, cùng trò chuyện, còn có thêm mấy em khóa dưới dễ thương và những anh chị khóa trên dễ mến. Hôm tốt nghiệp ấy, tao nhận được một bó hoa hồng của chị Phụng Tiên, chị ấy nói bí mật, chị chỉ mang có một bó tặng em thôi, chị kể về buổi sinh nhật CLB vào năm 3 ấy, lúc ấy tao ngồi gần chị, nói chuyện cùng chị, mà nói gì cũng quên rồi, bởi vì sau khi ra trường chị cũng bị khủng hoảng một thời gian, có lẽ sự tích cực của tao đã giúp chị được chút gì đó trong giai đoạn này, nên chị tặng hoa cho tao, như một lời cảm ơn, thể hiện sự quý mến (Xin lỗi chị Tiên đã kể bí mật này ra, em đã giấu nó một năm rồi ấy, nhưng mà bí mật nhỏ này dễ thương quá, em kể xong chắc Phượng gato lắm). Có một hôm trước khi tốt nghiệp, lúc đó cũng có nhiều bạn đi làm rồi, hẹn các bạn k13, hẹn lên hẹn xuống thì cuối cùng cũng gặp mặt được nhau, hôm đó có 7 người thôi, mà vui quá trời đất, cảm giác nó thân thương lắm kìa. Hôm đó chả có mày, nhưng mà mày đã cho tao mượn xe máy, giờ cao su là đặc điểm lớn của CLB mình, chờ lên chờ xuống cả 2h mới tụ tập được 7 đứa, đi ăn xong rồi tụi tao tới quán cafe – một quán ở quận 2 ấy. Chắc mày chưa tới đây lần nào, cái quán mà chạy dọc sống Sài Gòn ấy, tao còn chả nhớ tên quán nữa, sao mày biết được nhỉ.

            Mấy cái thù oán này nọ giữa chúng ta thì cũng kể hết trong thư hai đứa hay viết cho nhau rồi. Chúng ta bắt đầu thân với nhau là lúc nhóm thuyết trình hoat động, tại đây tao đã có những người bạn tuyệt vời, cảm thấy may mắn khi lập nhóm và có những người bạn quý mến mình cùng tham gia. Cảm ơn mày nhiều phượng à, mày cũng đồng hành với tao trong những giai đoạn khó khăn khủng hoảng nhất. Mày còn nhớ lần tao khóc huhu trong thư viện trung tâm khi Tấn chê tao không? làm tao khóc trong nhà vệ sinh hết 30 phút, rồi phải đợi 30 phút để mắt hết đỏ, sau đó gọi mày tới đón. Sau đó tao bắt đầu học cách lập luận, cách quản lý nhóm, cách thuyết trình,… thời gian đó buổi tối nào tao đi học anh văn về tụi mình cũng ngồi ở B2 để ăn trái cây dĩa hết trơn, tốn kém quá chừng. Tao với mày chơi trò chơi, đọ sức về lĩnh vực nào thì tao cũng thua mày, trừ luật ra. Haha, một đứa ghét cay ghét đắng môn luật như mày thì sao mà hiểu được luật nó cũng thú vị lắm chứ. Hồi đó có đợt tao với mày cãi nhau, mày cũng đã chủ động trước, nhưng mà tao thì cảm giác khó mở lòng lại ấy, nhưng may mắn một thời gian sau chúng ta chơi lại với nhau. Mà qua lần cãi nhau đó hai đứa cũng hiểu hơn về tính cách của nhau. (đọc đến đoạn này có lẽ mày sẽ nghĩ, tao chả hiểu gì về nó hết, nó viết gì mà mình không hiểu nhỉ. Haha).

           Tụi mình cũng hay đi xem phim, tao mà đi ra rạp thì chỉ có đi với mày vào Thảo thôi. Mày thì thích xem phim siêu anh hùng nên đa số chúng ta coi thể loại này, nhưng mà nói thật coi xong tao chả hiểu cái gì hết, chắc giống cảm giác của mày khi xem phim tình cảm. Đôi khi mày dẫn tao đi xem phim mà mày ngủ mất tiêu, tao cũng buồn ngủ nhưng tiếc tiền quá nên cũng ráng xem, tao mà ngủ trong khi mày thức chắc có chuyện, thế mà mày lại chuyên gia ngủ khi tao thức xem phim. Mày thích đi xem phim buổi tối ở rạp Thảo Điền, có lẽ tại cái rạp ấy buổi tối ít người, mày tha hồ chiếm chổ mà ngủ. Nhắc tới phim mới nhớ, mày có nhớ cái bộ phim Tây Ban Nha đó không? cái bộ phim mà sợ sợ ấy, lúc đó tao với mày mua ghế đôi ở hàng cuối cùng, nhưng chổ bên cạnh không có người, mày chui qua đó ngồi, xem tới cảnh ghê ghê, tao sợ quá, qua ngồi với mày, mà mày cứ đuổi tao về, mà cái bộ phim đó sợ quá đi. Lúc đi xem phim thì tao có thói quen mang hai cái áo khoác, một cái để mặc, và một cái để đắp. Có một hôm tao mang có một cái, rồi than lạnh quá, mày nhường áo khoác cho tao, trong khi mày cũng lạnh, sau đó  thì mày lấy một cái áo phong trong balo mặc chồng lên, nhưng cái đó nhỏ hơn cái mày đang mặc nên mày phải mặc nó vào chồng nó vào trong, nhìn cũng mắc cười, nhưng cảm động. Chị Hoa nói nếu mày là con trai thì chị sẽ dùng toàn bộ chất xám của chị ấy để cưa đổ mày.

             Lúc chúng ta đạp xe đi Vũng Tàu ấy, có lúc tao mêt quá, mày đã đẩy phía sau cho tao, tao nghĩ chắc cũng 5 km ấy nhỉ. Lúc ấy tao thật sự hết sức rồi chứ không phải là không cố gắng đâu, nhưng mà lần đó tao đã vượt qua được giới hạn của mình, sau này tao có thể đi xe máy, có thể tự đi đây đó một mình. Lúc đạp xe về mày nhường cái xe đạp dễ đi cho tao, nhưng cái xe ấy phanh lại không ăn, nên mỗi lần xuống dốc mày lại đổi xe cho tao. Rồi lúc tao tức giận ở đoạn cầu ấy, lúc tao nổi cáu lên chỉ muốn vứt xe đạp đi luôn thì mày đã kiên nhẫn nói với tao, mình đã hứa với Vân rồi thì phải đạp lên quận 1, nếu tao không đi thì mày vẫn sẽ đi, lý do tao nổi cáu là do mày đi xe không chờ tao nên tao bị mấy đứa kia chọc, suýt té mấy lần, làm tao sợ muốn chết, mày biết gan tao bé tí rồi mà cứ dọa. Lúc chúng ta dừng lại uống nước ở suối tiên, mày nói với tao “sau này giám chơi thì giám chịu, dù người ta có nhiều sức hơn mày cũng không có nghĩa vụ phải nhường cho mày.”, nên sau này tao tự lập lắm rồi. À, lúc đap xe mày cũng nhường cho tao miếng nước cuối cùng luôn, mặc dù mày cũng rất khát. Mày cũng nhường cho tao nhiều thứ lắm, tao nhớ hết đó.

            Lúc tao mới đi xe máy, tay lái còn run run, sợ thế mà mày cũng giám cho tao chở, mày cứ khuyến khích tao đi mãi. Tao còn gây tai nạn cho mày mấy lần, một lần ở siêu thị gần trường mình ấy, khi ở bãi đỗ xe, mày nói tao lách qua bên kia rồi đỗ xe, tao nói hẹp lắm, tao đi không được đâu, rồi mày lại nói “mày có thể làm được”. Vậy là tao lách qua, cuối cùng lại quẹt trúng xe kia, hại mày đi trật một ngón chân, còn phải nhanh chóng nhảy xuống để giữ cái xe kia cho khỏi bị ngã nữa. Còn có lần lái xe từ nhà mày qua chổ làm, lúc dừng đèn đỏ, mày nói tao lách qua chiếc xe kia để lên phía trên đi, cuối cùng tao cũng hại mày bị quẹt trúng chân. Rồi nguy hiểm nhất vẫn là lúc chúng ta lái xe đi leo núi, lúc tao vượt qua ngã tư ấy, chả biết lúc đó sao tao nghĩ đó là đường ưu tiên, thế là cứ bình thản lái, còn tăng tốc nữa. May mắn là dừng lại đúng lúc, không là chúng ta bị xe tải tông rồi, cái khoảnh khắc ấy tự dưng tỉnh giấc, bóp phanh lại, chỉ còn mấy phân nữa là chúng ta toi thật luôn. Sau đó mày nói với tao: “Nếu lỡ mày gây ra tai nạn cho tao thì mày không thể đền bù cho gia đình tao được đâu. Mạng người chỉ có một thôi nên sau này mày phải đặc biệt cẩn thận khi chở người khác”. Từ đó tao không giám đi nhanh nữa, mà lâu lắm rồi tao cũng không lái xe máy.

           Giai đoạn sau khi ra trường tao bị khủng hoảng thời gian khá dài, lúc đó cũng nghi ngờ bản thân mình nhiều. Mày nói với tao là: “Dạo này tao thấy mày hơi lung lay, mày không còn vững tin như lúc xưa nữa. Có chuyện gì xảy ra với mày vậy. Mày phải tin vào bản thân, đừng lo lắng chuyện gì hết, phải tin vào bản thân mới có thể làm tất cả mọi việc, tự kỉ tốt cho tương lai nên cứ ở nhà lo học cho đàng hoàng”. Lúc đó tao mất niềm tin vào mình khá nhiều. Bình thường trong thi cử tao luôn nhận định rõ năng lực của mình, có chiến lược hợp lý. Nhưng cái vụ TOEIC tao đã tính rõ ràng, biết năng lực của mình ở đâu, đầu tư cho những phần mình giỏi, đáng lẽ kết quả phải như tao tính toán chứ, nhưng mà hai lần đều bị lệch, có thể do tao không thể tập trung trong thời gian dài được. Lúc đó tao cũng bị cắt viện trợ từ gia đình, nên tài chính khó khăn, mày đưa tiền cho tao đi thi TOEIC và bằng lái xe, đến bây giờ tao còn chưa có bằng lái xe nữa, tao lười thi quá.

           Trước lúc mày đi nước ngoài, tao với mày đi ăn, rồi đi sửa xe máy, trong lúc chờ  mày nói với tao “Thắm à, mày là đứa tốt với tao vô điều kiện, mà tao thấy chả giúp gì được cho mày, chỉ toàn làm nhờ mày cái này cái kia thôi”, Tao nói là mày giúp tao nhiều lắm, tao cũng học đươc nhiều từ mày, như vậy là đủ. Rồi mày bảo như là gián tiếp giúp tao chứ không phải trực tiếp ấy. Nhưng dù thế nào thì đối với tao cũng đủ rồi, mày tốt với tao, tao cũng tốt với mày. Lúc ngồi ăn bánh cuốn mày còn nói: “Pé đen à, tao nghĩ rồi sống thì phải có phong cách, phải khác biệt. Mày không cần phải hòa mình giống mọi người, cứ là mày thôi, mày khỏi dưỡng da gì cũng được, cứ đen đen thế này để khi người ta nhắc tới mày thì nhớ ngay là Pé đen”. Nhắc tới vụ này mới nhớ, hôm bửa mày dẫn đồng nghiệp tới chổ tao làm còn nói là “Giới thiệu với mọi người đây là Pé đen“, hại tao ngại gần chết, mà bây giờ cũng quen rồi.

          Lúc mày đi nước ngoài, tao làm một cái sổ tay lớn, nói với bản thân là một năm mày đi, tao cũng phải cố gắng thật nhiều để tiến bộ lên. Mà cuối cùng mọi thứ lệch tông hết trơn, chả theo cái kế hoạch vạch ra trong sổ gì hết. Nhưng tao hài lòng với cuộc sống này, cũng sống như mày đã nói là sống như chính mình và có phong cách riêng. Lúc đi qua đó, mày còn gửi thư về cho tao ngay vào hôm sinh nhật tao nữa chứ, chắc mày cũng vất vả khi tìm người để gửi về nhỉ. Lúc mới qua cũng hay nhắn tin cho tao, cảm giác như chúng ta quay lại cái thời tao một mình ra Đà Nẵng để thực tập, còn mày thì ở trọ một mình ở Sài Gòn ấy.

           Lúc tao nói cho mày về cuộc sống tao muốn lúc này, mày kể cho tao về chị Lem, nhờ vậy tao đã có những khoảng thời gian tuyệt vời ở Đà Lạt, gặp được anh chị ấy là điều may mắn đối với tao, và đó là những người tao cực trì tôn trọng và quý mến trong đời. Bởi vì tới Đà Lạt nên tao mới có được cái nhìn rõ ràng về những điều mình muốn.

          Còn nhiều kỉ niệm của hai đứa lắm, mấy năm sao mà viết hết được, nên chọn lọc vài sự kiện tao cảm thấy quan trọng để viết thôi. Còn mấy cái vụ đi ăn uống của tui mình, rồi cãi nhau chí chóe vụ đi xe và bao nhiêu vụ khác khi mày thì làm cái gì cũng với một tâm hồn tự do, còn tao thì muốn cẩn thận và làm đúng quý định. Nhắc tới pháp luật lại nhớ cái vụ luật thuế. Đợt đó lớp mày cũng học thuế, lớp tao cũng học, tưởng là giống nhau ai ngờ khác nhau nhiều đến thế, tao học thuế bao quát, còn mày chỉ tập trung vào thuế xuất nhập khẩu. Mày nói mày đọc không hiểu, tao đọc rồi giảng lại cho mày, mà đọc xong tao chả hiểu cái gì, nghiên cứu cả buổi trời, tốn một đóng chất xám, cuối cùng mày đã nhờ một em baby cute lớp mày giảng cho, vậy mà còn hành tạo đọc mấy thứ khó nhằng ấy.

          Tao còn nợ mày một cái ly in logo Bacelona – quà tặng tốt nghiệp của mày, lúc đó vẫn chưa tìm ra, nếu mày vẫn còn cần thì tao sẽ chú ý và sẽ tặng một cái. À, hay tao đặt người Mông ở đây vẽ hình logo rồi nhuộm tràm hoặc thêu gì đó cho mày nhỉ. Mày có thích không, thủ công 100%, mày thích loại nào, tao đặt người làm cho mày nhé.

           Cuộc sống của tao ở đây ổn lắm. Tao sống là chính mình, đơn giản, thoải mái, nấu đồ ăn ngon. Khi mày lên thăm tao thì tao sẽ nấu đồ ăn cho mày.

           Lúc nảy đang viết thì chợt nhớ có ý nào ấy muốn viết, mà lúc bắt tay viết thì quên mất, nên thôi cứ vậy đã, thiếu thì sau này bổ sung.

       Cảm ơn mày vì tất cả. Cảm ơn đã giúp tao nhận ra nhiều điều trong cuộc sống, lối cái đứa nguyên tắc cứng nhắc, hay học ra ngoài, và khi tao có khó khăn, chông chênh , bế tắc thì mở ra những con đường hoặc nói cho tao về những người có thể giúp tao biết về những con đường ấy. Cảm ơn vì đã luôn tổn trọng  và ủng hộ tao tuyệt đối.

Thu Thắm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *