Viết cho anh

Rối bời

6:16 PM tại nhà Jungle.

            Tối qua Mí lên, tụi mình tụ tập ăn ở Jungle, rồi buổi tối vào nhà trong đồi ngủ. Hôm qua Mí thật dễ thương, cảm giác Mí vui hơn nhiều, có lẽ vì có tình yêu, tình yêu có thể làm người ta rực rỡ hơn, mình luôn mong Mí yêu ai đó và mong có một ai đó yêu thương Mí thật nhiều, bây giờ hình như đã đến rồi. Đôi lúc mình có cảm giác Mí cô đơn, mặc dù Mí luôn vui nhé, xung quanh Mí cũng có nhiều bạn dễ thương tới, nhưng vẫn cảm giác thiếu chút gì đó, có một người đồng hành cùng mình nó kì diệu hơn, giống chị Lem anh Linh, giống chị Thảo Nguyên và anh Trường.

          Hôm qua chị Thảo Nguyên, Mí, mình và Linh – một bạn tới tham gia sự kiện “Sống chậm ở nhà” cùng ngủ ở nhà trong đồi. Ở đây thật thích, màu lá cây dạo này đẹp quá, có lẽ vì lá non, hoặc có lẽ nó mang theo sức sống của mùa xuân, năng lượng của sự sống, cũng có lẽ vì mình đã kết nối với khu vườn nhiều hơn. Tụi mình đã trò chuyện thật nhiều vào tối qua, Mí bảo lên Sapa là lấy lại được năng lượng. Ở đây thật yên bình.

           Sáng hôm nay mình ngủ chưa đủ giấc nhưng đã dậy, mình đi dạo quanh vườn, nhìn ngắm vườn vào ban mai, cây cối còn nhuộm những giọt sương li ti long lanh trong ánh nắng dịu dàng, những hạt giống cũng nẩy rồi. Vườn kì diệu thật đó. Lòng mình hơi rối loạn, mình biết mình cần điều tiết cảm xúc lại, mình nhắn tin cho Mát, bảo: Mát là tớ có bí mật này nè, muốn chia sẻ cùng cậu. Mát bảo biết bí mật của mình rồi, nói rằng mình chỉ đang rối bời tí thôi, Mát đã gỡ rối cảm xúc trong lòng mình, cảm xúc đã bình ổn trở lại, mình đã giải quyết xong rồi. Mát còn bảo: “Tớ cũng bảo mà, Mita có con đường đi rõ ràng rồi, xung quanh cũng nhiều người vững vàng nữa, nên cậu cũng chẳng cần va vấp trải qua gì nhiều đâu, mọi người xung quanh cậu đã làm điều đó thay cậu cả rồi. Hãy cứ đi một mạch và vững vàng trên con đường của cậu là được rồi”. Mình biết mình đang đi đúng đường mà, đúng ngay từ những bước đi đầu tiên, mình thật may mắn. Chỉ nói chuyện với Mát một tí mà mình thấy thật vui, cảm xúc của mình lại nhẹ nhàng trở lại nè. Thế nên hai đứa đồng hành cùng nhau là đúng rồi. Hihi. Nhưng không phải lúc này, Mát đi tìm con đường của mình, và mình đang chuẩn bị mọi điều cho ước mơ của mình. Có lẽ vài năm sau thì tâm linh vũ trụ sẽ gửi dấu hiệu xuống cho hai đứa.

         Sáng nay tụi mình đi nhổ cỏ để trồng Hướng Dương, thật vui, nhưng mà chị Thảo Nguyên dạo này thật xấu tính, cứ chọc mình mãi, nói xóc mình, để mình đập vỡ lớp vỏ trứng của mình, chị bảo mình còn nhiều lý thuyết lắm. Mình biết chứ, mình cũng đang cố gắng đập vỡ hết định kiến của mình đây nè, nhưng mà mỗi người đều có một chu kì riêng mà, mình cần thời gian, trải nghiệm của mình không đủ cho những cái mình biết, mình dùng từ “biết” chứ không phải dùng từ “hiểu”, mình cũng đang điều chỉnh mình dần dần đây, những điều không phải là mình, những thứ sai lệch với chính mình. Nhưng mình cần thời gian để đập vỡ hết lớp vỏ trấu bên trong mình. Con người của mình còn lắm quy cũ, mình biết chứ, đặc biệt trong cách sử dụng ngôn từ và lời nói ra, nhưng mình yêu thích vẻ đẹp của tiếng Việt, chỉ đơn giản thế thôi, mà mình cũng không thấy cần thay đổi, đó là sự lựa chọn của mình, mình cũng không ép ai thay đổi giống mình. Hợp thì chơi, không thì thôi, chứ không phải vì họ nói tục, thô lỗ, cộc cằn mà mình không chơi cùng họ; cái mình quan tâm chỉ đơn giản là có kết nối được với nhau không, có duyên và có vui hay không? Và chỉ thế thôi.

           Buổi trưa sau khi ăn xong mình không ở lại chơi với mọi người lâu, mình đi ngủ trưa do mình thấy hơi thiếu ngủ và mình nghĩ mình cần không gian riêng để hiểu mình. Mình nằm trên gường, và đọc bài của anh Hiển, mình nhớ anh và nhớ khoảng thời gian ở farm. Mình đọc những điều anh viết và mình thấy khâm phục anh, có lẽ vì thế nên lúc ở đó, nhìn bề ngoài cách suy nghĩ của anh có nhiều cái không phù hợp với mình như ở Vườn nhỏ hay Hón Mũ – trang trại mình muốn đến, nhưng mình vẫn muốn ở đó lâu lâu một tí, mình cảm thấy mình nên ở lâu một tí, và mình cứ làm theo những cảm giác của mình. Mình thấy mình có duyên với anh, và anh lúc đó cũng có lẽ có duyên với mình – đứa em út trong farm, anh chẳng trò chuyện với mình nhiều, mình có thật nhiều tự do và sách để đọc ở đó, quãng thời gian khá nhẹ nhàng và an nhiên, cũng là khoảng thời gian mình đọc thật nhiều sách. Mình thích leo lên nhà trên cây để đọc sách, đó cũng là lúc mình đập vỡ con người thành phố, kiểu hay cẩn trọng và sợ hãi để sống thật sự là mình. Mình nghĩ mỗi nhân duyên mình gặp trong đời đều mang đến cho mình một điều gì đó, dạy cho mình bài học mới. Anh là người nhân hậu, cũng cảm xúc, anh đang bắt đầu lại từ đầu, anh đang mò mẫm với con đường anh đi và anh cũng vững chắc với con đường anh đi, anh cố chấp và anh cũng thật cố gắng. Hôm trước khi mình bị ba đem về, chiều ấy chỉ có mình và anh đi xây nhà đất, đó là hôm anh trò chuyện với mình nhiều nhất, anh bảo: “Ở chổ Cải farm của chị Hằng, có phụ huynh của em tình nguyện viên tới, muốn mang em ấy về, nhưng lúc nói chuyện với chị ấy xong thì đã để bạn ấy ở lại, vì thấy mọi người cũng tử tế, hiểu biết và bạn ấy sẽ học được thật nhiều thứ ở đây. Còn anh thì không có khả năng nói chuyện lắm đâu, nên chắc chẳng thuyết phục được.” Hôm sau ba mình tới, và sự thật đúng những gì anh nghĩ anh chẳng thuyết phục được. Hôm mình đi, anh bảo với mình: “Anh biết ngày này sẽ đến ngay lúc lần đầu gặp em, em bảo đã gửi hết đồ về nhà và viết thư cho bố mẹ. Anh cũng từng bỏ nhà ra đi kiếm tiền nuôi gái, và 2 tuần sau bị bắt về. Anh biết rồi em sẽ đi con đường này thôi, nhưng có lẽ bây giờ chưa phải lúc.” Anh khiến mình thật cảm động, mình thật sự yêu mến và cảm ơn anh về khoảng thời gian sống ở farm. Mình biết khả năng nói chuyện của anh không tốt bằng ba mình, ba lớn tuổi hơn anh, ba vững trên con đường của ba, còn con đường anh đang đi là anh rẽ ngang qua, nên anh cần học thật nhiều điều. Ba có thể hơn mình về thật nhiều thứ, về năng lực, về khả năng nói chuyện,… nhưng cái ba thiếu là ba không đủ thấu hiểu, ba dùng những trải nghiệm của ba và ba có sự thành công của riêng ba nên điều ấy dễ làm ba không đủ tĩnh lặng để đánh giá một người, và dễ dàng khiến ba bị định kiến. Ba không hiểu anh và mình không thích cách ba phán xét anh.

         Một năm trôi qua, anh vững hơn trên con đường anh chọn, mình cũng đủ vững vàng hơn. Sự cố gắng của anh làm mình thổn thức, đó là hành động của một người nghiêm túc với quyết định của họ. Mình thì vẫn nghiêm túc đó, nhưng vẫn còn nhiều lắm sự lười biếng, câu chuyện của anh khiến mình chững lại, cũng khiến mình hiểu rõ anh hơn, hiểu anh đã nghiêm túc thế nào, cũng là để mình nhìn nhận lại mình.

        Chiều nay mình vào đồi dọn nhà trong đồi cùng Mí và mọi người, căn nhà đã thoáng hơn nhiều, đẹp hơn nhiều, vì được yêu thương. Mình cảm nhận được mình một cách rõ nét, về suy nghĩ, cảm xúc và năng lượng của mình.

Mita

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *