Viết cho anh

Sẽ có những ngày ta thấy buồn.

Sẽ có những ngày cảm xúc của bạn sẽ thật đa dạng, có vui, có buồn, có bình lặng an nhiên, có đau lòng đè nén. Và sẽ có những lúc thật buồn thật buồn, nỗi buồn nó kéo dài, nó da diết, và có những lúc nỗi buồn nhiều đến mức bạn sẽ rơi nước mắt, một cách lặng im, sự đau lòng, nỗi loạn một cách lặng lẽ. Đã bao lâu bạn chưa từng khóc, có một người từng nói với mình rằng: “Bạn ấy không mong mãi nhẹ nhàng an nhiên, bởi vì đó chỉ là một trạng thái, cuộc sống sẽ muôn hình vạn trượng, sẽ có biến đổi, sẽ mất cân bằng, có những lúc buồn, những lúc vui, bạn ấy chỉ mong những lúc ấy cảm xúc có thể cân bằng trở lại một cách nhanh nhất.”. Viết xong đoạn này, mình đi ăn tối và uống trà chanh với anh chị, cảm xúc đã cân bằng lại hơn tí.

Ngày mai là rằm, trăng hôm nay tròn và sáng. Mình tắt đèn ở ngoài cây hồng sát cửa sổ, chỉ cần ngước mặt là mình thấy ánh trăng tròn, anh Hưng đã về nhà, đèn nhà anh ấy sáng, anh ấy không bật nhạc, chắc chuẩn bị ngủ; mình, anh Trường, chị Thảo Nguyên mới đi uống trà chanh về. Hôm nay trời se lạnh, mình phải mặc áo ấm và quàng khăn, nhạc của Don Wiliams vang lên nhẹ nhàng, mình bật nho nhỏ, đủ để mình có thể cảm nhận giai điệu dịu dàng và tập trung viết. Lúc mình viết đoạn trên, mình đã khóc ấy, lâu lắm rồi mình mới khóc, mình không thích khóc đâu, bởi mình chỉ khóc khi cảm thấy đau lòng, cảm xúc dồn nén thì mình mới rơi nước mắt, mọi thứ sẽ trôi theo nước mắt, làm mình bình tâm trở lại, Kira từng nói rằng bạn ấy không thích mình khóc đâu, ừm, đó người đầu tiên nói với mình như vậy.

Mình chẳng biết mình là người cảm tính hay lý tính, sẽ có những lúc mình thật lý tính, mọi thứ rõ ràng, đúng và sai; sẽ có những lúc mình thật cảm tính. Mỗi lần nỗi buồn không chịu nổi thì mình sẽ ngủ, mình hay bị chìm đắm trong giấc ngủ và khóc. Lúc ở thành phố, trước lúc mình rời khỏi đó, mình ngủ nhiều lắm, mình nghĩ chẳng lẽ mình cứ chìm đắm trong giấc ngủ để trốn tránh, để sống theo quỹ đạo mà gia đình và mọi người xung quanh cho là bình thường sao, Ừm, mình không muốn vậy đâu, mình phải đi thôi, phải thay đổi thôi. Ba Mẹ à, không phải con chưa từng cố gắng quên đi mọi thứ, mọi chông chênh, mọi rối loạn, giả vờ quên hết, không hỏi, không tìm câu trả lời cho những hoài nghi và sống như quỹ đạo của mọi người ngoài kia, đã cố gắng nhưng không thể làm được, chỉ có hai con đường hoặc là điên hoặc là rời đi mà thôi, sao ba mẹ không thử cố gắng hiểu con một tí, hỏi con đang nghĩ gì, muốn sống thế nào, vì sao như thế và chỉ nghe không phán xét.

Trước khi mình đi farm, cả một khoảng thời gian dài, mình hay bật dây nữa đêm và rơi nước mắt, mình tự hỏi mình đang làm gì với cuộc đời của mình thế này, mình bị điên sao, ở Việt Nam không có ai suy nghĩ giống mình đâu, mình bị điên, bị điên thật rồi. Tết năm 2017, Phượng gọi về từ Malaysia, chúc tết và hỏi về tình hình của mình, mình đã khóc lóc như điên và kể cho nó nghe những rối loạn của mình. Phượng bảo không phải ở VN không có ai giống mày đâu, do mày không biết thôi, tao biết có một chị cũng giống thế, mày liên lạc với chị ấy thử xem. Vậy là mình liên lạc với chị Lem, mình vào vườn nhỏ ở hơn 1 tuần, một người chưa từng biết, một farm trong rừng thông ở Đà Lạt, một nơi xa xôi mình chưa từng biết, một nơi không có điện, mình tới với niềm tin mãnh liệt sẽ tìm thấy được câu trả lời từ đó. Ừm, mình đã tìm được câu trả lời, anh chị với nhịp sống bình thường hằng ngày, mình hòa nhịp vào đó, mình nhìn ngắm, lắng nghe, tự tìm câu trả lời, cái cách người ta sống quan trọng hơn tất cả ngôn ngữ, thuyết phục ta hơn tất cả mọi ngôn từ. Mát từng bảo mình rất may mắn vì lúc mình đang đi tìm câu trả lời cho những câu hỏi của mình thì mình đã gặp được những anh chị đã rất vững vàng trên con đường họ đi. Mình cảm thất rất đúng, anh chị ấy là người mình rất quý và tôn trọng. Có những mối quan hệ rất kì diệu, những tình cảm nhẹ nhàng, ta không cần nói với nhau quá nhiều, chỉ gặp đôi ba lần, đọc những câu chuyện nhau viết, và cảm nhận mà thôi. Mỗi lần trên đường lang thang, anh chị lại đảo xe qua Sapa, chỉ để gặp mình, chào hỏi dăm câu, ăn cơm, uống cafe, cười đùa rồi đi. Chị bảo: chị thích có vài người bạn mà dẫu họ ở xa cách mấy, mình có thể đến chỉ để uống ly cà phê, nhìn thấy nhau, có mặt cho nhau. Đối với chị việc đó quan trọng hơn một số lớn những điều khác trong cuộc sống. Rồi mình mỗi năm lại tới Đà Lạt để vào vườn nhỏ, kí ức về Đà Lạt trong mình gói gọn những kỉ niệm ở vườn. Viết tới đây cảm xúc đã bình lặng trở lại rồi, chỉ còn buồn tí, không còn đau lòng nữa, mắt hơi sưng một tí, nhức nhức.

Mình được thương thế cơ mà, thật nhiều tình cảm dịu dàng nhỉ. Anh chị ghé thăm mình hai lần, một lần ở Gỗ, lúc mình mới tới Sapa, ăn bữa cơm, pha cafe cho mình uống, rồi kể cho mình nghe những thay đổi ở vườn nhỏ, về mấy con cún, về anh Hậu, anh Thảo, chị Giao. Buổi tối hôm đó nướng thịt, đó là lần đầu tiên mình gặp Mát. Anh chị kết nối nhân duyên giữa mình và Mát, anh chị rời đi, mình có thêm một người bạn, mình không còn cô đơn khi ở một mình nữa. Anh chị ngủ một giấc ở Gỗ, sáng ra pha cafe cho mình uống, rồi tạm biệt nhau. Mình thường hiếm khi uống cafe ở ngoài, chỉ uống cafe ở vườn nhỏ, cafe anh chị pha cho mình mỗi lần gặp nhau. Lần thứ hai gặp là một năm sau, anh chị là người đầu tiên ở căn nhà trong đồi này, mình biết anh chị sẽ thích ở đây, yên tĩnh, nhẹ nhàng, nhiều cây cối. Anh Linh pha cafe cho mình và chị Lem, còn hai chị em sẽ ngồi kể chuyện cho nhau nghe, chị kể cho mình về vườn nhỏ, mình kể cho chị về cuộc sống ở đây, về gia đình của mình. Mỗi sáng dậy, anh Linh sẽ nấu nước pha cafe, chị Lem gấp chăn rồi ra ngồi bên cạnh anh, ngắm cảnh, mình canh thời gian anh chị dậy, đi bộ vào đồi để gặp anh chị, uống cafe, kể về những điều dễ thương mình cảm nhận được trong cuộc sống, suy nghĩ của mình. suy nghĩ của ba mẹ, cách đối phó với ba mẹ, tất cả mọi thứ. Hình như bố mẹ nào cũng giống nhau nhỉ, không biết chị ấy đã khóc nhiều không nhỉ, chắc nhiều ấy, mình cũng từng khóc rất nhiều.

Mình vào vườn nhỏ hai lần, một lần khi mình đi tìm câu trả lời, lần thứ 2 thì mới gần đây thôi, lần nào vào cũng lâu, và lần nào cũng học được những điều mới, hiểu mình hơn, kiểu khi ta tĩnh lặng, ta nhìn được sâu trong nội tâm của mình. Mình là đứa ngủ dậy muộn nhất, ngủ dậy thì anh Linh pha cafe xong, chị Lem đang đốt bếp lửa nấu cơm. Ngủ dậy mình sẽ cúi xuống gầm gường xem chó con, nhìn ra cửa sổ, lăn lê trên gường mới dậy gấp túi ngủ. Anh Linh sẽ đưa cafe cho mình. Mình ở đó toàn ngắm cảnh, chơi với chó, đọc sách, chẳng hiểu sao ở đó sẽ đọc được thật nhiều sách, tư duy cũng rõ ràng hơn. Và lần này mình hiểu anh chị hơn, anh chị cũng hiểu mình hơn, tụi mình nói chuyện nhiều hơn, chia sẻ nhiều điều hơn, về suy nghĩ, về tư tưởng. Mình yêu quý anh chị lắm.

Có hôm anh chị và bọn mình gặp ở Hà Giang, anh đi cào cào mà chạy mấy km mới đuổi kịp mình, chọn chổ ngồi thoáng thoáng tí, anh Linh pha cafe cho cả bọn, tụi mình trò chuyện, uống cafe tí rồi tạm biệt nhau. Từ lần đó mình lái xe chậm hơn nhiều. Có những niềm vui, chỉ chạm mặt nhau tí cũng đủ trọn ven rồi. Mình chưa thấy tình yêu, sự hòa hợp nào đẹp như tình cảm của hai anh chị ấy. Thương nó sâu sắc và dịu dàng hơn yêu, anh Linh thương chị Lem.

Hôm nay có một anh nhắn tin, hai đứa trò chuyện tí về sức khỏe, công việc hiện tại, việc đi tour, anh hỏi mình có người yêu chưa, mình trả lời là có rồi. Mình biết anh có cảm tình với mình ngay lần đầu tiên, nhưng mình chỉ quý anh như một người bạn mà thôi. Mình nghĩ nếu thích thì đã thích từ lâu, không thích thì không nên cho người khác hi vọng, mặc dù nói dối thì không tốt, nhưng mình không muốn anh có chút hi vọng nào hết. Hôm nay mình thấy nhớ nhớ Phong, không biết bạn ấy thế nào rồi nhỉ, 2,5 năm kể từ lần gặp cuối cùng, mình không thể liên lạc cùng bạn ấy, đó là một người con trai thật dịu dàng, thật quý mình, luôn giành cho mình vị trí đặc biệt. Phong và mình chơi chung với nhau 2,5 năm kể từ lúc chơi cùng cho đến lần gặp mặt cuối cùng, chờ nhau đi học tiếng anh chung, rồi đi học về cùng nhau, cùng tham gia nhóm thuyết trình của mình, hay có những buổi thảo luận về sách, địa lý, chính trị, những suy nghĩ, chông chênh, mình cho Phong mượn sách, bạn ấy lại đưa sách cho mình đọc, Phong hay đọc sách ở thư viện, mỗi lần gặp mình sẽ cười thật tươi, kể cho mình quyển sách dạo gần đây bạn ấy đọc, cầm dù che mưa cho mình khi trời mưa. Đối với mình, kí ức về Phong rất dịu dàng, mong rằng được gặp lại bạn ấy, muốn nghe bạn ấy kể cuộc sống từ lúc hai đứa mất liên lạc.

Hôm nay là một ngày cảm xúc thật đa dạng, buổi sáng nắng thật dịu dàng, mình dọn nhà thật sạch và gọn, giặt áo quần, rửa bát, áo quần phơi dưới nắng, thật sạch và thơm. Kira bảo mẹ mình gọi điện thoại cho Kira, hỏi mình là có nên bắt máy không? Mình hiểu vì sao mẹ gọi cho Kira, mình thấy buồn, và thất vọng. Mình ngủ một giấc thật dài, mơ lung tung, thật lạnh, không biết do lòng mình hay áo bị ẩm lúc giặt đồ. Ngủ dậy, mình bật nhạc của chị Lê Cát Trọng Lý và nhổ cỏ trước hiên nhà, chẳng hiểu sao nước mắt rơi, chắc do buồn, những cảm xúc tiêu cực tới, nhớ lại những quãng thời gian lúc xưa, mình nhổ xong cỏ thì trời bắt đầu tối rồi, trăng khuất sau cây tròn quá, anh chị đi ra ngoài rồi, nên cả khu vườn chỉ còn mình với nổi buồn da diết. Mình đi tắm, mặc váy xinh đẹp, bật nhạc và nhảy múa tí, nổi buồn vẫn còn, cảm xúc đè nặng cõi lòng, mình bật máy tính và viết, vừa viết vừa khóc, viết được một đoạn thì anh chị về, gọi lên ăn cơm tối. Tối nay giày mình đặt đã được giao, sau khi suy nghĩ mua một giày để đi bộ, leo núi, trekking và một đôi giày để mặc váy, cuối cùng mình chỉ mua một đôi để mặc cho mọi trường hợp, cảm thấy không cần thiết phải mua nhiều thứ, không muốn sở hữu quá nhiều, không muốn vì cái ham muốn mà đẩy lòng tham đi quá xa, biết đủ là gì là hạnh phúc. Đôi giày màu rêu mình thích 1 năm trước nhưng chưa mua vì thấy chưa cần thiết lắm, giày thật xinh, đi thật êm, màu thật đẹp, cảm giác chân được nâng niu, nó khác với đi dép tổ ong, mình chỉ mua khi thật sự thích và thật sự cần thiết, nhưng vậy mình sẽ thật vui khi có nó. Ăn xong, mọi người đi uống trà chanh, lúc lái xe về mình không còn buồn nhiều nữa, mọi thứ ở vườn bình yên quá, chẳng biết anh chị có biết mình buồn không mà nấu cơm cho mình ăn, rồi dẫn đi uống trà.

Viết đến đoạn này mình mỏi lưng quá. mình mở cửa ngắm trăng. Chị rủ đi dạo quanh vườn ngắm trăng, trăng thật đẹp, nhìn trăng qua tán cây hạt dẻ, cây thông, cây và trăng hài hòa thật đẹp, đi dạo lên trên cao tí, trăng lẻ loi, dịu dàng trên bầu trời, cây cối trong vườn thật xinh, yên tĩnh gần như tuyệt đối, chỉ còn âm thanh của thiên nhiên, ánh sáng của thiên nhiên, không khí về đêm ở vườn thật dễ chịu, ngắm trăng, bật nhạc và múa, nghe chị kể dăm ba câu chuyện, chị bảo bây giờ mà có chị Giang múa, có rượu uống thì thật thích, có cảnh, có người đẹp, có rượu, như mấy ông tài tử thời xưa. Mình nhớ lại bóng tối ở trong hang động, bóng tối tuyệt đối, chưa bao giờ mình thấy bóng tối tuyệt đối thế này, tiếng nước chảy nhẹ nhàng, không khí mát, mang theo hơi ẩm, dễ dịu, tĩnh lặng. Còn ánh trăng hôm nay, không khí, mọi thứ đều dễ chịu theo kiểu khác, tĩnh lặng trong tối và tĩnh lặng dưới ánh trăng. Miu, con Tôm và Phô mai cũng đi theo, Miu và Tôm đùa nghịch đưới trăng, lúc sau Miu học theo mình ngắm trăng, Phô Mai bước đi thong thả, nhảy nhẹ nhàng qua nơi này nơi kia, kiêu ngạo, độc lập, luôn thư giản, tập trung mọi lúc. Phô mai đang nằm thư giản trên kho củi, ánh trăng len lỏi trong tán lá, trăng sáng ở trên, phô mai ở trong tối, hình ảnh ấy đẹp đến kì lạ. Trăng bị mây che khuất, mây mỏng, trôi đi nhẹ nhàng, ánh sáng của trăng theo mây trôi xuống, cảm giác len lỏi vào mình, chạm nhẹ vào, mình hòa tan trong không khí ấy. Cảm xúc của mình đã thật sự bình lặng lại, mình không trốn tránh nó, nó không chìm sâu vào đáy lòng, mà nó tan biến theo ánh trăng, thiên nhiên chữa lành con người. Vào đồi, mình có sự tĩnh lặng của mình, có mông mơ, có sự dịu dàng. Bây giờ mình đi ngủ đây, chúc mọi người ngủ ngon.

Mita

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *