Những câu chuyện mới

Suy tư

Sau những ngày mưa liên tiếp thì Sapa hôm nay đã có nắng, cả ngày mình ở Nhà An Nhiên, ở đó ồn quá, cảm giác nhớ nhà trong đồi. Nhớ lại khoảng 2 tuần đầu tới Nhà An Nhiên mình đã kêu gào lên, quá ồn ào bởi tiếng xe cộ qua lại, mình nghĩ mình phải rời khỏi nơi này thôi, chạy trốn thôi, chịu không nổi nữa rồi, thế rồi cũng quen dần. Người ta thưởng bảo từ khổ lên sướng thì dễ, từ sướng xuống khổ thì khó, điển hình là mình từ nơi yên tĩnh tới nơi ồn ào hơn đã kêu gào thảm thiết. Những ngày ở Nhà An Nhiên, mình có thường dậy sớm, quét sân, rồi nấu ăn, đi dạo ở bản Tả Phìn một tí, chiều chiều thì nằm ở hiên sau nhà nhìn bầu trời xanh thẳm, nhìn mây bay, nhìn những chiếc lá trong ánh nắng và gió, nó đung đưa, lấp lánh. Bây giờ vào đồi ở quen rồi, lười di chuyển ra ngoài nếu không có việc gì, ở đây nhẹ nhàng, yên bình, không tiếng ồn ào, chỉ có thiên nhiên.

Hôm qua mình gọi điện thoại cho ba, ba bảo: “Lo sắp xếp mà về đi thôi, còn tương lai nữa mà”. Ba lại lặp lại câu nói cách đây hơn một năm, ba mẹ vẫn luôn hi vọng mình về và ba cũng luôn nghĩ mình đang đi sai đường lạc lối. Mình lại đánh trống lãng rồi cúp máy, thật ra ba mẹ chưa bao giờ hiểu nhỉ, chỉ là không ép được mình nên phải nhân nhượng thôi. Mình kể cho Phước nghe, em ấy bảo: “Do chị gắt quá thôi, nếu là em thì em sẽ mềm mỏng hơn”. Ở nhà mình, chị Hồng thì mềm yếu quá, mình thì cứng rắn quá, Phước thì mềm dẻo hơn nhiều. trong cứng có mềm, còn Thọ thích thì làm không ăn cứng cũng không ăn mềm, dụ dỗ vô dụng. Bốn chị em, mỗi đưa một tính cách, cũng yêu thương nhau. Nghe ba nói câu đó, mình bị buồn, chắc mình đã từng hi vọng ba hiểu, bởi kì vọng nên mới thất vọng, không nên kì vọng biết chưa, mình kì vọng vào ba thì cũng giống như sự kì vọng của ba bao nhiêu năm nay giành cho mình. Lần về nhà vừa rồi. mình từng nghĩ ba không chấp nhận cách sống mình chọn nhưng có lẽ cũng không còn phản đối nữa, hóa ra chỉ là kế lui binh của ba mẹ thôi, lúc trước mình căng quá nên ba mẹ phải lùi bước, còn bây giờ thấy mình mềm mỏng hơn lại quay lại khuyên bảo. Ba từng bảo vợ như quân địch ấy, cần cư xử nhẹ nhàng mềm mỏng nhưng phải hết sức cảnh giác, thật ra mình thấy mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái đều thế, cha mẹ nhạy lắm, luôn biết đánh vào chổ nào để con cái làm theo, chỉ cần mình có chút xíu mềm lòng là biết ngay, nên cái gì cần dứt khoát, rõ ràng, quyết liệt thì vẫn nên thể hiện rõ ràng, để đối phương hiểu rằng dùng mọi cách thay đổi cũng vô dụng. Nhiều người lớn cứ nghĩ họ sống cuộc đời dài hơn mình, họ gặp biết bao nhiêu người, những chuyện ấy họ trải qua hết rồi, họ kinh nghiệm đầy mình, mình cứ nghe theo, làm theo đi thôi, người ta ăn muối còn nhiều hơn mình ăn cơm cơ mà. Nhưng mình chưa bao giờ nghĩ tuổi tác nhiều thì họ minh mẫn, sáng suốt, hiểu biết hơn; cũng như không phải ai có tri thức cũng có một nhân cách đẹp, hành xử một cách khiêm nhường, từ tốn. Những trải nghiệm của họ chỉ là trải nghiệm của họ thôi, nó khác trải nghiệm của mình, cách suy nghĩ, cư xử trong những tình huống khác nhau sẽ đưa đến những trải nghiệm khác nhau. Kinh nghiệm của họ là cái đã chết, là cái họ đã trải qua rồi, còn cuộc sống của mình đang là dòng nước đang chảy, như ông Phạm Công Thiện nói: “Lấy quá khứ mà nhìn dòng đời là chận đứng dòng đời lại, là bắt dòng đời phải chảy ngược lại chổ cũ mà nó đã chảy qua từ lâu rồi, như thế là đã giết chết sức sống phong phú.”. Giống như lấy cái bất biến mà nhìn cái vạn biến ấy, sai ngay từ điểm xuất phát rồi. Ôi cái thế giới người lớn, mình chẳng bao giờ hiểu được, cũng như thế giới của mình họ cũng chưa bao giờ hiểu, nên cứ yêu thương nhau thôi, mỗi người một cách sống, kệ nhau, tôn trọng cách sống của nhau, mỗi người phải tự lựa chọn cuộc sống của mình và họ phải tự chịu trách nhiệm được với lựa chọn của mình, cố gắng, nghiêm túc trong mỗi lựa chọn, không đổ lỗi dù có chuyện gì xảy ra. và không nuối tiếc với những điều đã qua. Tự dưng viết tới đây thấy mình cũng điên quá, nóng tính. khó tính, khó chiều. Ba mẹ gặp đứa con như mình cũng thật tội nghiệp ba mẹ quá.

Mình từng thấy có rất nhiều người nghĩ rằng cuộc sống họ đang sống là tốt nhất rồi, tuyệt nhất rồi. Nhưng chỉ là tốt nhất, tuyệt nhất đối với họ thôi chứ không phải người khác. Không có con đường nào là tốt hơn, vì chúng ta chỉ đi một con đường mà thôi, sao ta có thể nhận xét cái con đường mà ta chưa từng đi là tốt hơn hay xấu hơn, nên không có con đường nào tốt hơn, chỉ là ta lựa chọn con đường nào nào mà thôi. Chị Lem hỏi có bao giờ em từng hối hận, rồi nghĩ về lúc xưa không?. Mình không hối hận cũng chưa từng hối tiếc, có lẽ mình luôn nghiêm túc và cố gắng với mỗi lựa chọn của mình. nhưng đã từng nghĩ đến, nếu mình vẫn theo trục quay ngoài kia, có lẽ mình đang đi du học ở Phần Lan, sau đó sẽ nghiên cứu và làm một giảng viên luật, lấy chồng, sinh con, sống theo cuộc sống ba mẹ mong muốn. Nhưng vậy mình chỉ cần cố gắng học là có thể đạt được mục tiêu, không cần đấu tranh với gia đình đến trầy da tróc vảy, không cần cãi nhau, nhưng mình sẽ giả tạo với cảm xúc và suy nghĩ của mình, mình sẽ nghĩ mãi về những điều mình không lựa chọn vì thỏa hiệp, mình sẽ thức dậy nữa đêm và nghĩ mình đang làm gì với cuộc đời của mình thế này. Có lẽ mọi thứ sẽ đơn giản hơn, nhưng chắc sẽ không thật sự hạnh phúc bởi vì tự lừa dối chính mình, Còn nếu mạnh mẽ đi theo con đường mình muốn thì sẽ trầy da tróc vẩy, đau lòng. Nhưng biết làm sao được, lỡ suy nghĩ biết cách mình đang sống sai sai rồi, ai bảo học luật, mà muốn học giỏi thì phải nắm được bản chất, nên đọc triết, hay tò mò, hay hoài nghi, tại sao là thế này mà không phải thế kia, điều gì tác động làm thay đổi nó,… Ai bảo mình là đứa đúng sai rõ ràng, đã thấy sai rồi thì không thể nhắm mắt làm theo được.

Ôi, mình đi ngủ đây. Phượng từng bảo mình là đứa suy nghĩ nhiều quá. Nhiều khi mình cố gắng không suy nghĩ, không dùng não, đơn bào tí. Rồi nhận ra đó là sự cố gắng, là tự ép mình. Anh Linh từng bảo: “Có những người suy tư và những người hành động”, mấy ông triết gia là mấy ông suy tư. Mình cũng là đứa hay suy tư, nên hãy cứ là mình, không cần thay đổi, đôi lúc suy nghĩ cũng thấy đau đầu lắm, nhưng không kiểm soát được việc suy nghĩ hay dừng, cứ để tự nhiên, đến lúc nghĩ hết đát, chán thì tự động dừng mà thôi.

Mita

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *