Viết cho bạn

Tâm và Vũ

        Vũ – một bạn trong nhóm khách đầu tới Gỗ khi mình bắt đầu làm ở đây. Hôm đó nhà có 4 bạn, nhóm khách của Vũ có 3 thành viên, còn 1 thành viên đi lẽ. Nhóm của Vũ đi chơi cùng nhau, về nhà cũng muộn. Còn mình và bạn khách kia ở nhà, mình nghe bạn ấy tâm sự về tính yêu, bạn hỏi mình có nên theo đuổi cô gái bạn ấy thích không. Bạn ấy hỏi nhìn bạn không cảm giác tin tưởng an toàn hay sao? (Do bạn nữ kia nói). Và làm thế nào để tạo cảm giác tin tưởng. Mình nói với bạn rằng:

“Có những người mang lại cảm giác an toàn cho mình vì họ có sự đồng điệu với con người mình, cũng có những người thì qua thời gian và hành động. Ví dụ như Cường – bạn cùng học chung lớp, cùng làm chung nhóm, chơi chung một nhóm, cùng hoạt động trong một tổ chức; bạn ấy nóng tính nhưng chân thành, nhiệt tình, ngay thẳng nên có thể tin tưởng. Như Tân kiểu trầm lặng ít nói nhưng tạo được cảm giác tin tưởng, bạn ấy hay gửi tớ những bài viết hay hay khi bạn ấy đọc được. Hay như Phong là một người nhiệt tình, cư xử chuẩn mực, luôn nghĩ cho tớ, cùng sở thích về kinh tế, chính trị, địa kinh tế, lịch sử,..; luôn giành cho  tớ một vị trí  riêng. Hoặc như Khiêm, Lâm, Hùng tớ quen lúc leo Fansipang, Khiêm nhỏ tuổi hơn tớ nên cảm giác khi tiếp xúc với người nhỏ tuổi hơn mình thì không lo sợ họ mang lại nguy hiểm cho mình; trong quá trình leo, em ấy leo sau tớ, lúc ngủ cũng để tớ ngủ vào góc trong cùng, nhường cho tớ vài thứ, kéo tớ khi tớ leo không nổi. Còn Hùng và Lâm thì tớ khá tin tưởng ngay lần gặp đầu tiên, vì hai em ấy ở Sài Gòn, thế là thân thuộc, 1 em học Bách Khoa, 1 em học Ngân Hàng, cũng là hàng xóm thân thuộc với trường tớ. Lâm tạo cho tớ cảm giác sâu lắng, rõ ràng, chỉnh chu; Hùng thì thoải mái, mộc mạc và chân thành. Vậy nên câu trả lời chung nhất cho câu hỏi làm sao để đem lại cảm giác an toàn là hãy cho người đó có thời gian để cảm nhận, dùng tình cảm chân thành và sự kiên nhẫn, lúc đó cảm giác an toàn sẽ tới”

         Tối hôm đó Mát và Anh Hoa đi mua gì ấy, thế là ghé qua Gỗ thăm mình. Mình nói Mát và Anh Hoa ở lại ăn tối cùng cho vui. Tụi mình ăn mì tôm, bạn nam ấy còn mua kem mời tụi mình nữa cơ. Tụi mình ngồi trong bếp ăn và nói chuyện, lúc đó thì nhóm của Vũ về, bạn ấy nghe Mát nói chuyện, thích quá, thế là ngày mai nhóm bạn ấy lên nhà Lazy.

          Ấn tượng ban đầu về Vũ là bạn ấy nói vừa phải, nhưng mình cảm nhận được đó là một con người phóng thoáng, thoải mái và sâu sắc. Sau khi Vũ về thì mình nhắn tin xin Vũ hình ở Tả Van để chèn vào bài khi viết blog. Bạn ấy nói tuần sau sẽ quay lại Tả Van, sẽ mang nguyên liệu xuống làm kem đánh răng. Mình thích những người biết bảo vệ môi trường nên cũng ấn tượng với Vũ. Mình còn nhờ Vũ nhổ cây cỏ ba lá xuống Tả Van cho mình nữa.

           Khoảng 2 tuần sau thì bạn ấy xuống cùng Tâm – bạn gái của Vũ. Lần đầu mình gặp Tâm là lúc bạn ấy mặc váy dài, chất liệu thoải mái, nhẹ nhàng. Tâm có một là da khỏe, tính cách thoải mái, nhẹ nhàng và tình cảm. Hai bạn ấy gửi xe ở Gỗ rồi đi lên nhà Lazy. Chiều hôm sau thì quay lại Gỗ chơi với mình. Tụi mình vào bếp cùng trò chuyện, Tâm giúp mình sửa ấm nướng bị hư, nhìn bạn ấy nhẹ nhàng tháo ấm để kiểm tra, mình thấy thích. Mình thích những người tự lập. Tâm cũng hay đi du lịch, nhưng đi kiểu hòa nhập cùng mọi người ở đó. Tâm cũng là người biết bảo vệ môi trường, bạn ấy cũng thích thổ cẩm. Mình có sự kết nối với Tâm nên hai tụi mình trò chuyện suốt buổi chiều hôm ấy. Hôm đó tụi mình còn nấu ăn chung, có món rau ăn với kho quẹt Nguyên làm. Mình nghe Tâm kể về chuyện tình yêu của hai người, kiểu dễ thương lắm kìa.

          Mình cũng có trò chuyện với Tâm trên facebook, lần thứ hai gặp lại cũng là lần cuối cùng. Lúc Tâm hẹn xuống Tả Van là nhóm mình đang đi chơi ở Hà Giang. Mấy đứa định về Sapa sẽ ở nhà Mí một hôm mới quay lại Tả Van. Nhưng hôm tụi mình về Sapa lại trúng hôm Tâm và Vũ hẹn, thế là mình quay về Tả Van chơi cùng các bạn ấy. Tối đó mình bỏ lỡ món spaghetti của Nicolo làm tại nhà Mí. Nhưng mình được các bạn ấy đãi món lẩu ngon, nóng hổi trong thời tiết se lạnh của Sapa.

          Từ Hà Giang về nhà Mí đã là 2-3h gì đó rồi, mình đi bộ lên nhà thờ Sapa để đi xe ôm về Tả Van, mà đi cần tới nhà thờ thì mình đói bụng quá, tự nhủ rằng cố gắng trở về để ăn cho ngon, nhưng chân tay rã rệu, nên phải ăn một ổ bánh mì mới có sức về Tả Van. Các bạn ấy tới từ chiều, đi trekking xung quanh, rồi mua đồ về nấu ăn. Tụi mình vừa ăn, vừa trò chuyện vui vẻ. Cảm nhận của mình lúc đó là ấm áp vì có người quý mến mình nấu cho mình ăn và vì cái nóng hổi của lẩu đối lập với cái lạnh ở đó. Lẩu là món hợp với thời tiết se lạnh và hợp để ăn chung để gắn kết tình cảm với mọi người. Hôm ấy tiếc là không có Mát.

          Buổi sáng mình và Tâm dậy sớm, hai đứa pha trà, ngồi ở hiên nhà nhìn xuống thung lũng và con sông Mường Hoa chảy ngang qua, lắng nghe tiếng nướcchảy  và tiếng chim hót, nhìn ánh nắng chiếu rọi trên những dãy núi, yên ả và nhẹ nhàng. Chỉ mới gặp nhau được 2 lần, nói chuyện qua facebook vài lần nhưng mình rất quý hai bạn ấy.

             Tâm và Vũ là một cặp đôi dễ thương và hòa hợp mà mình gặp ở Tả Van.

           À, sau khi mình tiễn các bạn xuống Bamboo bar để lấy xe, lúc về thì thấy tin nhắn, các bạn ấy nói là có để quà tặng mình ở đầu gường ấy. Đó là một cái túi nhỏ, mình sử dụng để đựng kim chỉ, trong đó còn có lá thư nhỏ, dễ thương thiệt, và cũng khiến mình cảm động nữa, mình cười suốt buổi sáng ngày hôm đó.

            Cảm ơn hai bạn nhé.

            Hẹn các bạn một ngày nào đó trong tương lai.

Mita

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *