Viết cho anh

Thoa – một chữ duyên

         Hôm nay cậu nói với tớ là cậu sắp rời đi, tớ thấy buồn vì thời gian tới sẽ không gặp được cậu, Tả Van sẽ mất đi một màu sắc tuyệt vời. Hôm bửa tớ nói với Nguyên là Tả Van không phải điểm dừng chân cuối cùng của tụi mình, tớ cũng nghĩ rằng cậu sẽ rời đi trước tớ, nhưng vẫn không ngờ nhanh vậy. Cảm giác trong lòng trống vắng, nhưng tớ vui vì cậu tìm thấy con đường khiến cậu hạnh phúc hơn. Thật ra an nhiên là cảm giác từ tâm mình chứ không phải bởi vì khung cảnh yên bình khiến mình an nhiên.

         Lúc tớ rời Kiwi nơ farm, Anh Hiển nói với tớ rằng: “Anh biết sau này em sẽ đi con đường nông nghiệp tự nhiên, nhưng có lẽ không phải bây giờ”, lên đây là một bước ngoặc trước khi tớ có khu vườn của riêng mình, làm chủ trọn vẹn mọi thứ trong cuộc sống, làm chủ thời gian của bản thân. Chả biết sao, tớ có một cảm giác mãnh liệt, nó nói với tớ rằng sau này cậu cũng sẽ đi con đường giống tớ, giống chị Lem – anh Linh, nhưng có lẽ chưa phải lúc này. Tớ vẫn luôn mong rằng sau này chúng ta là hàng xóm của nhau, khu vườn trong mơ của tớ, tớ có nhắc tới trong bài giới thiệu về blog này, cũng đã kể với cậu. Một ngày nào đó, cậu muốn dừng chân lại, cảm thấy thích khu vườn trong mơ của tớ thì chúng ta cùng xây dựng, cùng làm hàng xóm. Lúc đó chúng ta sẽ làm chủ trọn vẹn cuộc đời của mình, cùng mang màu xanh tới cho khu vườn an nhiên, cậu có thể làm mọi thứ cậu thích, mang theo đàn ra vườn, đàn hát bất kì lúc nào, và tớ cũng vậy, có thể nghe cậu đàn rồi đọc sách hoặc viết. Tớ sẽ viết mọi thứ tuyệt vời ở khu vườn của chúng ta, viết những điều chúng ta cảm nhận ở đây, về những con đường chúng ta đã đi qua, những con người chúng ta đã gặp,….. Chúng ta sẽ làm chủ lương thực của mình, thừa thì cho hoặc đem bán. Có khi nào đó, cậu nổi tiếng với ghita, cậu bắt đầu sáng tác, lâu lâu ra khỏi vườn, đi chơi, đi diễn kiếm chút tiền, tùy cảm hứng thôi; còn tớ thì viết, có khi một ngày nào đó tớ trở thành nhà văn, có sách xuất bản. Lúc đó chúng ta có tiền, nếu có hứng thì để vườn lại rồi đi chơi một vòng, vườn chúng ta phát triển tự nhiên mà, chúng ta cứ đi chơi, những sinh vật trong vườn tự cân bằng với nhau. Khi chúng ta làm chủ thức ăn, khỏe mạnh thì có tiền hay không cũng không quá quan trọng, chúng ta không truy cầu nó, nhưng nó đến thì chúng ta cứ dùng thôi.

          Tớ cảm thấy may mắn vì lên đây, để rồi gặp được cậu, chúng ta còn có một thời gian ở gần nhau. Chị Quyên cứ hay nói: “em rất may mắn vì đi đâu cũng gặp được người tuyệt vời”. Tớ tới đâu là những người ấy sẽ tới hoặc sắp rời khỏi. Và cậu cũng là một trong những người tuyệt vời ấy. Tớ chả hiểu rõ về năng lực làm việc của cậu lắm đâu, dù mọi người nói cậu giỏi lắm, tớ đơn giản chỉ rất quý cậu, thích tâm hồn của cậu. Một bạn Thoa bình dị, cá tính, nhưng nội tâm đôi lúc cũng còn yếu đuối, một bạn Thoa cầu toàn, đôi khi sự cầu toàn ấy gây cho cậu mấy cái rắc rối. Là một người bạn đặc biệt của tớ ở Tả Van. Tớ đã rất sợ hãi khi ở một mình tại đây – một nơi tớ không có bạn bè, nếu không gặp được cậu và Anh Hoa có khi nào đó quá sợ hãi, rồi tớ bỏ đi, sau đó hối hận thì sao nhỉ. Cảm ơn duyên phận đã cho chúng ta gặp nhau, thế nên nhắc đến cậu thì tớ chỉ nghĩ ngay tới chữ duyên. Cậu nói: “Tớ lên đây củng cố niềm tin cho cậu”. Và cậu cũng vậy, củng cố niềm tin cho tớ, khiến tớ tin vào bản thân mình hơn, làm thêm nhiều điều tuyệt vời hơn, và yêu mảnh đất này hơn. Nói tới đây tớ lại không muốn cậu đi nữa rồi. Nhưng làm sao nhỉ, cậu phải đi thôi, đó là con đường cậu chọn, con đường khiến cậu hạnh phúc hơn, sống là chính mình hơn. Tớ tin rằng rồi tớ và cậu sẽ cùng xuất hiện một nơi nào đó cùng nhau. Ai biết đâu, một ngày nào đó tớ cũng đi theo cậu thì sao. Lúc tớ ở farm, chị Quyên nói  khi chị ra nước ngoài tình nguyện sẽ dẫn tớ đi cùng, lúc đó tớ đồng ý luôn, mặc dù lý trí chưa kịp suy nghĩ, nhưng những câu nói lúc mọi thứ chưa kịp đắn đo suy nghĩ mới chính là câu trả lời từ sâu thẳm trong trái tim mình. Chị ấy nói với tớ, em còn muốn nhiều thứ, em đang còn mâu thuẫn lắm, một mặt muốn đi ra ngoài cho thỏa lòng mong muốn, một mặt thì muốn yên ả trong khu vườn. Nhưng lúc tớ lên đây thì tớ hiểu rõ điều mình muốn là gì, cũng không còn mâu thuẫn nữa, thế nên lúc chị Lem – anh Linh lên đây đã cảm thấy tớ vững vàng hơn nhiều. Từ lúc đó, tớ chả còn khao khát mãnh liệt là muốn đi chổ này chổ kia nữa, có lẽ khi tâm mình rộng mở thì đi hay không cũng vậy. Ở đây mỗi ngày tớ lại gặp những con người mới, với những tính cách và cách sống khác tớ, cảnh vật ở đây đều thay đổi mỗi ngày, và cùng một cảnh vật nhưng ta đi với những người khác nhau thì cảm nhận sẽ khác nhau.

           Nghe cậu hát thì tớ mới bắt đầu nghe nhạc của chị Lý, chi Lem nói rồi cậu có một tâm hồn trong trẻo để hát nhạc của Lý. Có thể nhiều người hát, nhưng đến bây giờ tớ mới chỉ cảm nhận thấy điều đó ở cậu. Anh Hoa cũng hát, nhưng cái trong sáng của Anh Hoa khác cái trong trẻo và sâu lắng của cậu.

           Tớ nhớ hết kỉ niệm của chúng ta đó, lần đầu gặp là khi có chị Lem – anh Linh ở đây; lần thứ hai lúc cậu đi chợ, ghé vào đây ăn tối với tớ, tối đó có bạn khách ở Gỗ thấy cậu nói chuyện hay quá, rồi ngày mai lên lazy liền; lần thứ ba là cậu xuống đây ngủ với tớ, chúng ta nói chuyện với nhau rất nhiều, rồi cậu ngủ thiếp đi; lần thứ tư là lúc ở Gỗ mất điện, tớ sợ quá nhắn tin cho cậu, nhưng trên lazy có nhiều khách quá nên cậu không thể xuống;… rồi chúng ta cùng đi chợ, cùng ngồi ở bàn ăn trong bếp của Gỗ nói chuyện, ăn trái cây, cùng đi bộ lên lazy, hôm nay thì đi picnic. Cái hôm mà tớ hiểu rõ về cậu hơn là lần thứ hai cậu xuống Gỗ ngủ cùng tớ, chúng ta đã nói thật nhiều chuyện với nhau, kể cho nhau nghe nhiều điều, lúc đó tớ mới biết: ừ nhỉ, bạn Thoa cá tính của mình cũng mềm yếu lắm cơ, còn tớ nhìn bề ngoài hiền hiền nhưng nội tâm lại khá mạnh mẽ. Tính cách của hai đứa hoàn thiện cho nhau nhiều, điều chúng ta học được nhiều nhất trong khoảng thời gian này có lẽ là sự bao dung và lắng nghe tiếng nói trong trái tim mình.

          Tớ sẽ học đàn, bài đàn hoàn chỉnh đầu tiên tớ sẽ đàn cho cậu nghe. Chúng ta gần xa nhau rồi, tớ sẽ quý trọng khoảng thời gian còn lại, tớ sẽ siêng lên lazy, cậu cũng vậy, cố gắng dậy sớm, đi bộ quanh làng với tớ, có thời gian xuống ngủ ở phòng gác mái của tớ.

          Lời cuối cùng muốn nói với cậu là đừng quá ép bản thân mình quá, cũng không cần khư khư phải thực hiện điều gì ấy, không phù hợp thì mình chuyển hướng, cứ làm theo điều cậu muốn thôi. Mình chỉ có thể giải quyết được vấn đề của chính mình thôi, còn chuyện của người khác mình cố gắng tốt nhất có thể là được. Ví dụ việc sử dụng bao nilon ấy, nói với cậu xong tớ cũng sẽ thế.

          Duyên tới rồi duyên đi, chúng ta gặp được nhau là tốt rồi, rồi mọi người sẽ xa nhau, nếu đi cùng một con đường thì chắc chắn sẽ gặp lại ở một địa điểm. Tớ sẽ rất nhớ cậu, nhưng rồi tớ và Anh Hoa sẽ ổn thôi. Tớ nói với Anh Hoa buồn chỉ là cảm giác mình buồn cho chính bản thân mình thôi, buồn vì mình không còn gặp được họ nữa. Nên bọn tớ vẫn buồn cho bản thân hai đứa, nhưng sẽ vui cho sự lựa chọn của cậu.

        Cậu chưa đi nhưng tớ bắt đầu nhớ cậu rồi. huhuhu………huhu……….huhuhu……….

Thu Thắm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *