Câu chuyện

Tuổi trẻ.

             Hôm nay bạn nói với mình là: bạn cứ sợ tuổi trẻ trôi qua mà không làm được gì cả, bạn nghĩ rằng tuổi trẻ là khoảng thời gian ra trường cho đến lúc lấy chồng, khi bạn lập gia đình và có những đứa con thì đồng nghĩa với tuổi trẻ của bạn sẽ chấm hết. Có lẽ với bạn – một đứa con gái độc lập, thì tuổi trẻ với bạn là quãng thời gian bạn chưa có mối bận tâm nào khác ngoài chính mình, là khi bạn còn độc thân vui tính, và khi có gia đình rồi, mối quan tâm lớn nhất của bạn bị chuyển hướng đi, bạn không có toàn thời gian dành cho cá nhân bạn nữa, thì khi ấy, tuổi trẻ sẽ khép lại, thân ái chào tạm biệt bạn và quay đầu. Bạn làm mình nhớ tới bài viết của anh Pilot, lúc ấy mình cũng sợ như bạn, còn bây giờ mình không còn sợ nữa, và mình hiểu hơn về những điều anh ấy từng viết. Trong bài viết ấy có câu mình rất ấn tượng, đó là câu:

“Tuổi trẻ không phụ thuộc ở con số, mà nằm ở khoảnh khắc….Nếu em thức dậy mỗi ngày, được sống với người em thương, làm những thứ mang lại cho em hạnh phúc, đi tới một vùng đất lạ mà mình luôn mơ đến, thỉnh thoảng làm cái việc điên rồ mà em chưa từng làm, thì chẳng phải mỗi khoảnh khắc của cuộc sống đều là tuổi trẻ hay sao?….”

(Trích bài viết của anh Pilot,                                                                                                      https://www.facebook.com/thetravellingpilot/photos/a.638932949608676.107374183.562053260629979/709269299241707/?type=3)

Mình nghĩ tuổi trẻ là suy nghĩ trong tâm hồn của mỗi người. Mình nghĩ tới chị Lem -anh Linh, chị Phương Mai, anh Khoa,…. có lẽ họ sẽ không bao giờ già. Bởi họ sống theo đúng lý tưởng của mình, họ có một trái tim tràn đầy nhiệt huyết và yêu thương.

        Mình sống ở đây chả quan tâm tới ngày tháng năm, cứ an bình sống mà thôi. Hôm nay bọn mình đi picnic, mang theo đàn và đồ ăn, tụi mình cùng đàn hát vui vẻ, ngắm hoàng hôn trên một tảng đá trên đường đi Séo Mý Tỷ, thả mình xuống tảng đá, nhắm mắt, lắng nghe tiếng thiên nhiên hòa với tiếng đàn và tiếng ca của bạn bè. Mình cảm thấy hạnh phúc, chỉ một hành động nho nhỏ vậy thôi nhưng mình cảm thấy trọn vẹn, khi mình biết đủ thì sẽ cảm nhận mọi thứ xung quanh một cách an nhiên và đẹp, vẻ đẹp bình dị. Rồi  mình chơt nghĩ, sống kiểu này có lẽ mình mãi chẳng bao giờ già đi.

           Mình cũng từng sợ rất nhiều, nhưng rồi mình nhận ra khi mình cứ nghĩ nhiều thì mình sẽ hành động ít đi. Nên bạn đừng sợ nữa, hành động thôi. Lắng nghe tiếng nói trong trái tim bạn, và dám mạnh mẽ thực hiện nó.

Thu Thắm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *