Viết cho anh

Về sự cô đơn

Hình như dạo này em cô đơn quá rồi, hay do rảnh quá nên mới nghĩ nhiều nhỉ, cảm giác như cần được yêu thương, cần có ai đó bên cạnh. Em là người vừa khó tính, vừa cứng đầu, em không chấp nhận tình yêu tạm bợ, nghĩa là mình tới với họ vì cô đơn, để tạm bợ cho cảm xúc của mình, chứ không phải sự rung cảm thật sự. Mà nói thật chứ suốt ngày em sống ru rú ở đồi, hạn chế tiếp xúc từ bên ngoài thì có gặp ai đâu mà rung động nhỉ. Thời gian trước khi sống ở đây em thích mặc kiểu tèng tèng, một đôi dép tổ Ong đi khắp nơi nè, toàn tự cắt tóc ngắn. Bây giờ em thích mặc váy lại, váy dài, khi múa thì cảm giác bồng bềnh, bay bay, rồi để lại tóc dài nữa, khoảng hơn 3 năm em toàn để tóc ngắn rồi. Tự dưng viết ra xong cảm xúc cô đơn hết rồi, lại vui vẻ trở lại, thích thật.

Dạo này em trầm hơn xưa, cũng lười nói chuyện và kể đủ thứ trên đời như lúc xưa. Bây giờ trời đang mưa, nhưng mưa nhỏ thôi, mưa tí tí cả đêm rồi cả ngày, em ngồi ở bàn sát cửa sổ. Em mới lượm được hai quả hồng rụng từ tối qua, quả hồng màu vàng, còn đọng nước, em để ở cái đĩa trước cửa sổ, nhìn ra ngoài vườn thấy mưa nhỏ bay bay, hình như gần được ăn bắp rồi, chờ vết thương ở tay lành thì em sẽ đi làm cỏ và trồng rau, cắt cỏ ở trước nhà và trồng thêm hoa cho xinh đẹp. Em ước mơ có một ngôi nhà nhỏ thuộc về mình, xung quanh là rừng cây, em có thể tự làm mọi thứ và sống một mình thật tốt, ngôi nhà này đúng như trong giấc mơ của em luôn, em có thời gian để đọc sách, để viết, để sống một cuộc đời nhẹ nhàng.

Tối qua em luyện tiếng anh một tí, rồi nói chuyện với Phước, dạo này ngày nào em cũng nói với Phước, chắc khoảng 1 tháng thì em ấy quen với môi trường ở đó, đi chơi với bạn bè,… thì sẽ không còn thấy cô đơn. Giống như lúc em mới ra Sài Gòn, ngày nào cũng gọi điện thoại nói chuyện cùng Dung, sau đó em quen môi trường mới thì lâu lâu mới nói chuyện cùng nhau. Rồi múa một lúc lâu lâu, xong hết buồn ngủ, em phải đọc sách cho năng lượng tiêu bớt, công nhận quyển sách cần phải suy nghĩ nhiều nên khoảng hơn 4 trang em lại buồn ngủ rồi, thế là ngủ một mạch đến sáng, lúc sáng em dậy muộn.

Dạo này có nhiều bạn hỏi em về kinh nghiệm đi du lịch ở Sapa, em viết một bài dài, cảm thấy mình quá siêng rồi. hihi. Có một bé đọc xong rồi nhắn tin cho em, bảo là muốn đi Sapa, tình cờ thấy trang page của homestay, đọc xong thấy dễ thương quá. Hồi xưa có nhiều bạn nhắn tin cho em lắm, sau rồi em lười chia sẻ hơn, kiểu hạn chế tiếp xúc với con người, bởi em ghét phiền phức mà. Từ ngày nấu ăn riêng, chăm sóc cho ngôi nhà, đời sống tinh thần, em cảm giác sự bình yên đã quay trở lại, cảm giác mình quay lại là chính mình như lúc Mát ở đây, nhẹ nhàng, bình lặng, bao dung nhiều hơn. Anh biết không, chỉ khi nào con người ta thật sự ổn thì họ mới có thể kiên nhẫn, và yêu thương nhau được. Những khoảng thời gian một mình thật là tốt, tuy cô đơn, nhưng ta có nhiều thời gian nhìn sâu vào bên trong mình và hiểu về chính mình hơn. Chứ hai đứa mà cùng bất ổn, cãi nhau chắc đau đầu mà chết, đợt trước em hơi bất ổn, chị Thảo Nguyên thì quá bất ổn luôn, nói chuyện cùng nhau mà em chỉ muốn đập chị ấy một trận, nói kiểu khó nghe, đập phá, rồi thích gì nói nấy, làm em nổi điên lên. Duy bảo chị ấy khi bất ổn là thế, mình hiểu được thì bao dung dễ tính hơn tí đi. Mỗi lần em thấy anh chị ấy bất ổn là em te te đi tránh, anh Trường mà khó chịu thì hay khó chịu với chị thôi, chẳng nổi nóng với em nhưng em cứ tránh luôn, chị Thảo Nguyên thì lúc bẩn ổn tính cách không thể hiểu nổi, nên phải đi tránh. Em không thích cãi nhau, không thích to tiếng, không thích năng lượng tiêu cực lắm.

Hôm qua em bắt đầu đọc quyển “Zarathustra đã nói như thế”, tự nhiên có cảm hứng đọc thêm về triết. Giống như ở vườn nhỏ em sẽ đọc mãi, còn về đây lại ít đọc đi, có thể đang tiêu hóa cho những thứ em nhận ra hoặc ngẫm ra trong thời gian vừa rồi nên cần thời gian. Mọi người ở đây không thích triết, em không thích cách mọi người bàn luận về nó lắm, đối với em trong một buổi nói chuyện, nếu ta xác định sẵn là phủ nhận cái người ta đưa ra, ta cho rằng cái đó là sai và tìm cách bắt lỗi người ấy mỗi lần người ấy nói sai hoặc không rõ thì buổi nỏi chuyện đó nên kết thúc từ lúc bắt đầu, không nên bắt đầu làm gì, vì chỉ làm nhau khó chịu thôi. Nhưng nếu ta nghe để hiểu rõ nhau, ta nghe để soi chiếu lại chính mình thì buổi nói chuyện ấy sẽ đưa ta tới những điều thật tuyệt vời, và em thích những buổi trò chuyện như vậy. Em thích triết học, như mọi người thích múa, thích đàn,…. chỉ là một sở thích, không phải đọc để thể hiện ta thượng đẳng, ta tri thức, chỉ đơn giản em có thật nhiều câu hỏi những hoài nghi về những thứ mình tiếp nhận, kiến thức mình được học, những chuẩn mực trong đạo đức, nền tảng của những quy định trong pháp luật,… mà triết lại để em hiểu điều đó, em có thể tìm được câu trả lời cho những câu hỏi ấy, tại sao là thế này mà không phải thế kia, tại sao mình ngầm định cái đó đúng, tại sao mình không hoài nghi về điều đó, ý tưởng thúc đẩy nó là gì,… triết giúp em tìm ra câu trả lời nên em thích, chỉ đơn giản thế thôi. Sẽ có những người suy tư, có những người hành động, như mấy ông triết gia là mấy ông suy tư, bởi vì suy tư thế nên đặt câu hỏi lại cho những thứ ta tin, ta làm theo, rồi dần dần ra một trường phái triết học của ông ấy. ta đang sống theo nó một cách vô thức mà không nhận ra, như ta suy nghĩ mọi thứ đều bình đẳng, tự do,… tại sao ta biết thế, thời xưa mọi thứ đâu bình đẳng và tự do đâu. Triết học là cái dẫn dắt tư tưởng, tư tưởng là cái dẫn dắt ta hành động. Những tư tưởng triết học ảnh hưởng tới pháp luật, ảnh hướng tới những giá trị đạo đức, ảnh hưởng tới sự lựa chọn của ta trong cuộc sống

Mita

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *